Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta

Nhị Tiểu Thư, Em Sẽ Thuộc Về Ta

Tác giả: Song Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329533

Bình chọn: 8.00/10/953 lượt.

e có thể dùng. – Tiểu Ái mỉm cười nói.Ken nhìn nụ cười kia, một cảm giác đã rất lâu rồi không tồn tại khiến nhịp tim Ken mạnh hơn.– Hoàn thành xong, cô hãy đi nghĩ ngơi đi, tôi lên phòng trước. – Ken nói xong liền bước đi về phòng mình.Ken ngồi trong phòng, đầu óc cứ lâng lâng vì mem rượu vẫn còn trong người. Tiếng gõ cửa bên ngoài vọng vào.– Vào đi! – Ken nói– Phạm tổng, tôi thấy ông có vẻ đang say nên pha cho ông một ly chanh nóng, ngày mai ông sẽ không bị đau đầu. – Tiểu Ái nói, đi tới đặt ly chanh nóng trên bàn.Khi cô quay lại thì đã thấy Ken nằm gục trên giường, bộ vest và giày vẫn còn thưa tháo ra. Cô đi tới cởi giầy và áo vest ra cho Ken. Tiểu Ái dùng nước lau mặt và tay chân vì cảm thấy người anh rất nóng. Cô hoàn thành xong mọi việc quay lưng bước đi thì một bàn tay chụp lấy tay cô.– Đừng đi. – Ken thì thào.– Ông gọi tôi sao? – Tiểu Ái nói.– Đừng đi mà, anh rất cô đơn. – Ken khẽ mở mắt, nhìn thấy Tiểu Ái liền kéo cô lại gần mình mà ôm lấy. – Anh đã đợi em, rất lâu. Xin em, đừng đi mà.Tiểu Ái nghe những lời Ken nói, trong lòng vô cùng rối bời chưa biết phải phán ứng thế nào.– Phạm tổng, ông say rồi. Tôi về phòng mình. – Tiểu Ái khẽ nói, rời khỏi lòng ngực Ken.Ken vụt mất liền nhanh chóng kéo lại, dùng lực của một người đàn ông ép cô nằm xuống giường. Đôi môi Ken tìm môi cô mà hôn cuồng nhiệt, Tiều Ái chống trả nhưng rồi bị chìm vào sự ngọt ngào đang có, trái tim cô đập rộn rã nhận ra cô đã có tình cảm với người đàn ông này tự khi nào. Có lẽ từ cái ngày mà Ken trong bệnh viện, ra tay giúp đỡ mẹ cô không cần suy nghĩ.– Pi, em đã về thật sao, không bỏ anh đi thật sao? – Ken nói thì thào.Khi Tiểu Ái nhận ra, thì trên người cô đã không còn mảnh vải che thân. Sự trong trắng kia cũng đã cho Ken, cô im lặng chịu đau đớn… đau đớn của thể xác và tinh thần.Ken một lần nữa, lại gọi nhầm tên….Buổi sáng, Ken thức dậy khi đầu mình đau như búa bổ. Anh nhìn sang bên cạnh lại thấy Tiểu Ái đang nằm bên cạnh thì chợt nhớ đến chuyện hôm qua.Đọc tiếp Nhị tiểu thư, em sẽ thuộc về ta – Ngoại truyện 40 (end) Chương Ngoại Truyện TYĐS phần 40: THE END ( Trọn Vẹn )Trong tiềm thức, hình ảnh Pi lại hiện ra, một cô gái nhỏ bé nằm rút bên cạnh anh, anh từng hối hận, từng cắn rứt lương tâm khi bỏ Pi lại một mình mà bỏ đi. Một lần nữa, anh lại gây ra sai lầm, lần này lại là một cô gái mang hình bóng kia. Ken để dòng nước lạnh tràn qua suy nghĩ, anh phải làm gì bây giờ, phải như thế nào với Tiểu Ái, chỉ hy vọng dòng nước này xoá trôi đi hình ảnh của Pi, để anh có thể nhìn Tiểu Ái bằng cái nhìn khác, cái nhìn không có Pi bên trong.Ken bước từ phòng tắm ra ngoài, thì đã không còn nhìn thấy Tiểu Ái nữa. Trong lòng anh hiện tại, hai người con gái ấy đang lẫn lộn, liệu rằng anh chú ý đến Tiểu Ái chỉ vỉ cô ấy giống Pi, như vậy thật không công bằng.Tiểu Ái tỉnh lại trước khi Ken thức giấc, cô ngắm nhìn gương mặt mang đậm nét phong trần, tuy Ken đã có tuổi nhưng gương mặt điển trai vẫn không hề bị phai nhạt. Nhìn anh thật phong độ so với độ tuổi hiện tại. Tiểu Ái cứ thế ngắm nhìn KEn, người đàn ông đầu tiên mà cô đụng chạm. Cô biết thân phận của mình không thể với tới người như Ken, cũng chẳng hy vọng anh chịu trách nhiệm cho cuộc đời cô, hãy cứ xem như món nợ ân tình mà cô đáp trả cho anh, vì anh đã giúp đỡ cô rất nhiều trong thời gian qua. Tiểu Ái nghĩ vậy, đã có quyết định riêng mình. Cô muốn ra ngoài thì Ken thức giấc nên cô vờ như đang ngủ, không muốn đối mặt với tình huống khó xữ. Đợi đến khi Ken bước vào phòng tắm, Tiểu Ái lẳng lặng bỏ về phòng mình thu xếp quần áo, viết một lá thư gửi lại cho Rose.Ken bước ra phòng ăn sáng, bình thường thì tự tay Tiểu Ái sẽ chuẩn bị món ăn cho anh và Rose nhưng hôm nay không thấy cô đâu, Ken nghĩ rằng sau sự việc tối hôm qua có lẽ Tiểu Ái không muốn đối mặt với anh, sẽ có rất nhiều sự ngượng ép.– Chị Tiểu Ái đâu rồi cô. – Rose hướng mắt hỏi chị giúp việc.– Tôi không biết, hôm nay không thấy cô ấy xuống. – Cô giúp việc nói.– Chị ấy bệnh sao, thường ngày luôn luôn là chị ấy làm bữa sáng mà. – Rose nhìn về phía hướng cầu thang.– Em mau ăn sáng đi, hôm nay chúng ta có nhiều việc cần làm đó. – Tuấn Khôi nói.– Em chỉ cho anh ngủ tạm ở đây hôm qua thôi, ăn sáng xong anh mau chóng về Trần gia cho em. – Rose đuổi.– Baba Ken không đuổi, anh vẫn cứ ở lại đây. – Tuấn Khôi mỉm cười nói.– Hai đứa mau ăn đi, ta đến công ty trước. – Ken đứng lên, muốn nhanh chóng rời khỏi căn nhà này.– Baba không khoẻ sao, hay vì không có chị Tiểu Ái nên không thể ăn ngon miệng. – Rose cười gian xảo. – Cô ơi, lên gọi chị ấy giúp con. – Rose nhờ cô giúp việc.– Vâng, thưa tiểu thư. – Cô giúp việc quay bước đi.– Không cần, để cho cô ta nghĩ ngơi đi. – Ken nói lớn.Rose và Tuấn Khôi đều vô cùng ngạc nhiên, vì sao thái độ của KEn lại như vậy.– Có chuyện gì xảy ra giữa hai người ạ. – Rose nhìn Ken nói.– Không có gì, ta đến công ty đây. – Ken biết mình hơi lạ thường, đành tìm đường rút.Ken bước ra khỏi cửa thì Rose quay sang Tuấn Khôi nói:” Chắc chắn giữa họ có chuyện gì xảy ra rồi.”– Đừng tò mò nữa, gọi Tiểu Ái xuống hỏi sẽ rõ mọi chuyện.


XtGem Forum catalog