Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213574
Bình chọn: 7.00/10/1357 lượt.
như sắp chết đói đến nơi của Hoạ Mi, anh ta chỉ ngồi lặng im mỉm cười.
– Ủa, anh mau ăn đi sao lại cứ nhìn em như thế? – Ăn xong cái chân gà thứ 5 Hoạ Mi mới nhớ ra là người ngồi trước mặt mình nãy giờ vẫn chưa hề động đũa, nhỏ ngại ngùng.
– Nhìn em ăn anh thấy cũng đủ no rồi, hi – Anh ta cười tươi, nói nửa đùa nửa thật.
– Anh cứ trêu em hoài, à mà anh tên gì nhi? – Hoạ Mi vẫn chăm chú ăn tiện hỏi chuyện
– Chẳng phải lần trước gặp nhau ở trường anh đã nói với em rồi sao? – Anh ta nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.
– Hi hi, sorry anh, lần trước gặp nhau có lần đầu nên em không chú ý lắm – Hoạ Mi cười bối rối
– Anh chỉ nói lại một lần cuối này thôi đấy em phải nhớ kỹ đấy đừng có quên, anh tên là Vũ Tú nhớ rồi chứ? – Anh ta nói giọng nghiêm túc.
– Dạ, nhớ rồi, khi nào có dịp gặp lại em nhất định sẽ mời anh ăn một bữa thật thịnh soạn – Hoạ Mi cười lấy lòng.
– Thôi khỏi, đây là số điện thoại của anh có gì không giải quyết được nhớ gọi cho anh biết chưa? – Nói rồi anh ta chìa ra trước mặt một tờ danh thiếp
– Nhưng sao anh lại đối xử tốt với em như vậy? – Hoạ Mi thắc mắc
– Hi hi, anh nghĩ chúng ta có duyên gặp gỡ tận 2 lần giúp đỡ nhau là chuyện thường thôi. Đúng không? – Vũ Tú cười nháy mắt
– …
Trên đời này chẳng có ai tự nhiên giúp đỡ không ai cái gì bao giờ, Vũ Tú tự nhiên giúp đỡ Hoạ Mi một cách nhiệt tình như vậy đều có ẩn ý cả. Chỉ có Hoạ Mi ngây thơ cứ nghĩ rằng trên đời này ai cũng đều là người tốt, mang trên mình đôi cánh thiên sứ.
Lại vài ngày nữa trôi qua, kể từ khi cái vụ bức tranh ở buổi triển lãm trở thành tâm điểm chú ý của tất cả mọi người ngay cả báo chí cũng nhảy vào cuộc. Tất cả các học sinh trong trường nhất là các nữ sinh học cùng lớp với Hoạ Mi đều nhìn Hoạ Mi bằng ánh mắt khác thường vừa tò mò vừa ghen tỵ khiến Hoạ Mi cảm thấy rất khó chịu. Còn người gây ra chuyện này là Tuấn Anh thì vẫn cười nói rất vui vẻ như chẳng liên quan hay ảnh hưởng gì tới mình, ai thích bàn luận cứ bàn luận, ai thích điều tra thì cứ điều tra.
Chỉ có điều khác lạ là hắn ta bỗng dưng đối xử tốt với Hoạ Mi tốt hơn trước rất nhiều, thỉnh thoảng mua đồ ăn sáng cho nhỏ ăn, mua đồ ăn vặt nhỏ thích, còn mời nhỏ cùng với Thuỷ Tiên đi chơi shopping, đi xem phim, đi công viên vui chơi, … nữa chứ. Mặc dù Hoạ Mi từ chối rất nhiều, nhưng do bị Thuỷ Tiên ép buộc Hoạ Mi đành đau khổ miễn cưỡng đi cùng…
Lần nào nhỏ đến nhà Băng Hạ cũng gặp hắn ở đó, không đến trước thì đến sau một cách rất tình cờ đã vậy mỗi lần đến đều mua một túi bắp rang bơ vàng rộm nóng hổi mà nhỏ thích ăn nhất, hai người nói chuyện rất vui vẻ chủ đề nói chuyện thì rất nhiều nhất là khoản chơi game online thì ôi thôi hợp gạ vô cùng nhất là khi biết hắn là cao thủ top 1 liên sever trong trò Gunny nhỏ càng có vẻ sùng bái hắn hơn. Nhìn Tuấn Anh nói chuyện với Hoạ Mi như vậy Băng Hạ thoáng buồn xen lẫn thất vọng, đưa tay nhẹ vuốt ve bụng mình thầm nói “Mình chỉ là một tờ giấy nhàu có còn chi nữa đâu mà mơ mộng được một người con trai tử tế thật lòng yêu thương chứ?”
Một hôm lớp vừa được ra chơi Hoạ Mi cùng với Thuỷ Tiên liền chạy vù ra khỏi cửa đi cầu thang xuống căng tin để mua đồ ăn sáng, đang đi thì gặp hai cô bạn là Ngọc Anh với Thuý Quỳnh cũng đang đi xuống căng tin giống mình. Hoạ Mi với Thuỷ Tiên vốn không chơi thân với hai cô bạn này cho lắm nên chỉ mỉm cười chào hỏi qua loa rồi lại định đi tiếp, thì chợt Thuý Quỳnh gọi nhỏ lại.
– Hoạ Mi này chờ xíu tớ có việc muốn nhờ cậu giúp đỡ? – Thuý Quỳnh đi gần đến chỗ Hoạ Mi đang đứng mỉm cười thân thiện.
– Hả? Có chuyện gì vậy các cậu mau nói đi – Hoạ Mi ngạc nhiên
– Chuyện là thế này sắp tới 20/10 có tổ chức nữ sinh thanh lịch tớ muốn hỏi là cậu có tham gia hay không thôi ý mà – Ngọc Anh vẻ mặt cười, nhưng đôi mắt ánh lên tia sắc lạnh
– Việc này thì có liên quan gì đến các cậu? – Thuỷ Tiên sắc mặt lãnh đạm, lạnh nhạt hỏi ngược lại…
– Thì cũng chỉ là hỏi để biết thôi, nếu các cậu không tham gia thì thật là đáng tiếc con gái lớp mình ai cũng đều tham gia cả mà hiếm lắm lớp mình mới có dịp vui vẻ như vậy…- Thuý Quỳnh đang nói chưa xong thì một tiếng hét thất thanh doạ cô nàng sợ chết khiếp
– Ui có chuột, con chuột ở đâu ra mà to thế, mau cứu tớ với…hic..hic
Ngọc Anh vừa la hét thất thanh đầy sợ hãi liền nhảy tới định ôm chặt lấy Hoạ Mi đang đứng bên cạnh, nhưng chẳng hiểu cô ta dùng lực thế nào mà Hoạ Mi đang đứng ở trên bậc cầu thang nháy mắt bị ngã lăn mấy vòng liền xuống dưới tận dưới chiếu hỷ tầng 2 thì dừng lại. Sự việc xảy ra quá nhanh Thuỷ Tiên không kịp phản ứng, tới khi nhìn thấy Hoạ Mi đã nằm chết ngất ở dưới đất mới vội vàng tỉnh mộng lao tới ôm Hoạ Mi sợ hãi
– Hoạ Mi sao thế? Mày mau tỉnh lại đi đừng làm tao sợ mà, hu hu – Thuỷ Tiên sợ đến mức khóc luôn
– Hoạ Mi cậu mau tỉnh lại đi, tất cả là lỗi tại tớ, tại tớ tự nhiên nhảy lên người cậu bất ngờ mới khiến cậu thành ra nông nỗi như thế này, hu hu , cậu có làm sao thì tớ chết mất mau tỉnh lại đi – Ngọc Anh mặt sợ hãi tái mét xanh như tàu lá chuối
– Chuyện gì thế này? Sao lại thành ra thế này có ai không mau cứu người nhanh lên – Thuý