XtGem Forum catalog
Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213435

Bình chọn: 9.5.00/10/1343 lượt.

ình luôn yêu thương, mong muốn được gặp lại dù chỉ một lần duy nhất mà thôi. Và trong mơ hắn cũng không thể tin mình lại được gặp lại cô gái ấy một cách đầy bất ngờ như vậy.

Và khi lần đầu gặp Họa Mi cũng mang một nét trong sáng giống thế, mạnh mẽ, tự tin, rất quyết liệt không hề tỏ ra sợ hãi ngay cả khi thấy sắc mặt lạnh lùng, nguy hiểm của hắn. Ký ức chợt hiện rõ ràng như một cuốn phim trong đầu hắn, cô gái đã từng luôn ở bên cạnh hắn kéo hắn ra khỏi vũng bùn lầy tăm tối bệnh tật khi mà tất cả mọi người đều tỏ ra ghét bỏ, xa lánh hắn. Luôn ở bên cạnh bảo vệ hắn, quan tâm, chăm sóc hắn khi hắn ở Việt Nam.

Khi gặp lại tính cách cô gái ấy vẫn vậy, không chút đổi thay vẫn hồn nhiên, ngây thơ, vô tư sống tình cảm vô cùng. Dù cô gái ấy còn có rất nhiều tật xấu nhưng hắn vẫn chấp nhận có lẽ chính những điều đó là sự khác biệt giữa cô gái ấy với những người con gái khác. Hắn yêu cô gái ấy bởi tất cả những gì cô ấy có, chỉ thay đổi một điều thôi cũng khiến hắn cảm thấy hụt hẫng. Những khuyết điểm của cô gái ấy, hắn tin theo thời gian nhất định hắn sẽ giúp cô ấy thay đổi tiến bộ lên.

Người từng yêu thương, quan tâm đến hắn nhất trên đời này chỉ có duy nhất cô gái ấy mà thôi và cô gái ấy lại chính là Họa Mi. Có thể nhỏ đã chẳng còn nhớ gì nhưng hắn không trách nhỏ, bởi hắn muốn khiến Họa Mi yêu thích hắn một cách thật tự nhiên, không bị ép buộc, hay ám ảnh bởi quá khứ. Hắn sợ tất cả chỉ là cảm giác say nắng nhất thời, chỉ là một giấc mơ do chính hắn tự tưởng tượng ra. Mà giấc mơ ấy lại quá đẹp, quá lung linh nếu giấc mơ ấy bất ngờ tan vỡ thì hắn sẽ phải làm sao đây?

Khi mà chỉ có cô gái ấy mới có thể khiến trái tim băng giá của hắn tan chảy, đập những nhịp yêu thương… Hắn không thể để mất cô gái ấy một cách dễ dàng được, hạnh phúc là đấu tranh cho dù người ấy là bạn thân của mình hắn cũng quyết không nhường nhịn…

Và để cả hai không phải đau khổ, nuối tiếc, mất đi tình bạn chỉ có cách cạnh tranh công bằng mà thôi.

Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 62

Lòng người thật khó đoán, thâm sâu nguy hiểm khó lường.

Chỉ vì chút xích mích, ghen tỵ nhỏ nhoi…

Mà sẵn sàng nhẫn tâm ra tay cướp đoạt mạng sống của người khác.

Mạng mình đáng quý vậy mạng người ta là cỏ rác sao?

Ác giả ác báo, sống trên đời đừng làm điều gì mất nhân tính để.

Người căm, trời ghét, lương tâm phải day dứt…

————————

Tại phòng riêng của Ngọc Anh, có hai con người đang run rẩy, sợ hãi ôm lấy nhau khóc trong u sầu. Đèn phòng sáng trưng nhưng vẫn không thể xua tan cảm giác tội lỗi đã gây ra.

– Quỳnh ơi làm sao bây giờ? Lúc đó ta chỉ mất khả năng khống chế nên mới cố ý đẩy ngã con nhỏ đó thôi. Thật tình ta hoàn toàn không muốn đẩy nó ngã một chút nào, lúc đó cơn ghen tỵ mù quáng khi ngày ngày nhìn thấy nó được Thành Trung quý mến đã đành lại thêm anh Tuấn Anh quan tâm nữa khiến tao rất khó chịu, nhức mắt. Ý muốn dạy cho con nhỏ đó một bài học để hả giận bỗng nổi lên đã che mất ý thức khiến tao nhất thời phạm sai lầm. Bây giờ tao phải làm sao? Làm sao đây? Hức…hức – Ngọc Anh run rẩy cầm lấy khăn giấy lau nước mắt, nói giọng đầy lo lắng sợ hãi.

– Tao không ngờ mày lại ngu như thế? Muốn dạy cho con nhỏ đáng ghét đó một bài học thiếu gì cách lại đi đẩy nó ngã cầu thang nhỡ nó chết ngay và luôn tại chỗ thì phải làm sao? Có khi mày phải dùng mạng của mày để trả thay cho nó ấy chứ? – Thuý Quỳnh tức giận muốn bốc khói luôn, chơi với nhau đã lâu không thể ngờ con bạn thân mình lại làm ra cái việc ngu ngốc như thế lần này thì chết chắc rồi.

– Hừ, tao biết là tao ngu rồi khỏi phải lên mặt dạy đời tao đâu, bây giờ mày có cách gì giúp tao thoát nạn thì nói nhanh lên – Ngọc Anh thẹn quá hoá giận gằn giọng, mắt long lên đỏ vằn tia máu khi bị con bạn thân chửi mắng suốt từ lúc xảy ra chuyện đến giờ khiến nhỏ như muốn phát điên luôn.

– Mày… – Thuý Quỳnh thấy bộ dạng tức giận như sắp phát điên của Ngọc Anh mở to mắt hoảng sợ, muốn nói gì đó nhưng lại thở dài không nói tiếp.

– Có gì thì nói luôn đi, bây giờ con nhỏ đó đang nằm trong bệnh viện cấp cứu chả biết sống hay chết nữa. Tao phải tìm cách thoát thân trước đã, cho dù con nhỏ đó chết thật thì tao cũng không muốn phải chết theo nó đâu…Hức – Ngọc Anh tiếp tục khóc nức nở, cơ thể toát mồ hôi lạnh khi nghĩ đến cảnh Hoạ Mi chết thật nửa đêm biến thành ma về đòi mạng mình.

– Biết làm sao bây giờ, tốt nhất cứ đợi xem tình hình sao đã. Mà mày ngu vãi ra, cứ cho là mày cố tình đẩy ngã nó thật đi nhưng mày tỏ ra vô tội, quyết không chịu nhận thì ai làm gì được mày. Cái kiểu chưa đánh đã khai của mày bây giờ khác gì thông báo cho người ta biết tôi chính là thủ phạm giết người. – Thuý Quỳnh lạnh nhạt nói.

– Đúng rồi, tao cứ tỏ ra bình thường không việc gì phải sợ hãi, quyết không chịu nhận thì ai dám động đến tao – Ngọc Anh nói mà mắt sáng lên

– Còn con nhỏ Thuỷ Tiên nữa lúc đó nó cũng có mặt chứng kiến mọi chuyện mà, tính sao? – Ngọc Anh chợt lo lắng.

– Sợ gì, nếu có ai hỏi mày cứ nói lúc đó thấy chuột sợ quá hét to khiến con nhỏ Hoạ Mi đáng ghét giật mình bước hẫng chân rồi tự ngã. Bằng chứng nào chứng minh mày l