Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213424
Bình chọn: 8.5.00/10/1342 lượt.
anh càng thích cô em hơn đây. – Miếng mồi ngon thế này sao có thể để thoát được chứ.
– AAAAAAAAA, có ai không cứu tôi với…
– Kêu làm gì có kêu cũng vô ích thôi, ha ha…
Hoạ Mi nổi điên thật sự, nhỏ đang định giở võ taekwondo để dạy cho chúng một bài học, trêu trọc ai không trêu lại dám đi trêu trọc lại còn định giở trò khốn nạn với nhỏ nữa chứ xem ra bọn chúng chán sống thật rồi. Từ nhỏ sống trong một gia đình giàu có luôn lo sợ bị bắt cóc nhỏ đã bị bố mẹ ép học võ để tự bảo vệ bản thân.
Bình thường nếu không có gì quá đáng nhỏ sẽ không dùng đến những chiêu võ thuật mà mình đã học, vốn là taekwondo đai đen một khi để nhỏ ra tay thì đừng mong nguyên vẹn…(Hey, thực ra thì Hoạ Mi của chúng ta muốn giữ hình tượng thục nữ cơ ạ, bình thường đã lười nhác, vụng về sẵn con gái mà giỏi võ nữa thì ai dám đến gần …Hic ^~^)
Đúng lúc này một giọng nói lạnh lẽo tràn ngập mùi vị chết chóc vang lên khiến tất cả đều giật mình ngẩn ngơ trong ít phút.
– Mau thả cô ấy ra – Đó là một người con trai có gương mặt đẹp lạnh lùng, ánh mắt toả ra sát khí khiến người ta nhìn mà run rẩy
– Thằng chó này không biết ở đâu chui ra mà dám cản đường bọn tao, đúng là chán sống rồi – Lũ lưu manh đó bỏ Hoạ Mi giao cho một tên trông giữ rồi tất cả xông lên đánh chàng trai lạ mặt kia.
Chàng trai im lặng không nói thêm bất kỳ câu gì, nở nụ cười nồng nặc mùi máu tanh, tay nắm lại thành nắm đấm, gương mặt đẹp tối sầm lạnh giá đợi bọn chúng xông tới gần liền điên cuồng lao tới đánh cho bọn chúng một trận te tua.
Tiếng xương tay gãy răng rắc, mặt mũi tên nào tên nấy tím bầm rỉ máu, có vài tên còn bị đánh đến văng cả răng máu rỉ khoé miệng đỏ lòm trông đến là kinh khủng…nằm lăn lộn kêu la rên rỉ không một tên nào xông lên đánh chàng trai kia thân thể còn nguyên vẹn. Hoạ Mi chưa bao giờ thấy cảnh bạo lực này sợ hãi đưa tay lên bịp miệng, nhắm chặt mắt lại. Tên lưu manh đang giữ chặt nhỏ cũng kinh hãi không kém vội vàng bỏ chạy nhưng còn chưa kịp nhúc nhích đã bị chàng trai kia bắt lại bẻ quặt tay lại đằng sau tiếng xương gẫy kêu “rắc” một cái ghê rợn.
Từ xa tiếng còi xe cảnh sát càng lúc càng thêm rõ ràng, tới gần hiện trường ẩu đả xe dừng lại một vài chú cảnh sát bước ra đưa mắt quan sát…
– Đã xảy ra chuyện gì vậy? – Một chú cảnh sát mặc quân phục đưa mắt nhìn hai người hỏi
– Bọn khốn này định giở trò với cô gái bên cạnh tôi, tôi chỉ nhẹ nhàng dạy cho chúng một bài học nhỏ thôi ( Nhẹ nhàng – sợ thế ^~^)
– Dù sao anh cũng không được phép đánh người ra nông nỗi này, như vậy… – Chú cảnh sát nhìn cả đám lưu manh đang nằm vật vã co người rên la không thể nhúc nhích, thân thể bị thương đầy máu, xương cốt bị gãy, răng thì rụng không khỏi kinh hãi.
Chú cảnh sát còn chưa kịp nói xong, chàng trai kia đã đi gần tới nói gì đó bên tai ông ta. Chỉ thấy vẻ mặt ông ta lúc đầu kinh ngạc, sau đó hoảng hốt rồi tỏ vẻ kính cẩn rất thận trọng.
– Anh yên tâm, bọn khốn này khi đưa về đồn rồi nhất định tôi sẽ xử đẹp bọn chúng – Chú cảnh sát cười lấy lòng gật đầu
Đợi sau khi tất cả bọn lưu manh đã bị áp giải lên xe cảnh sát về đồn, Hoạ Mi mới quay người nhìn sang chàng trai đứng bên cạnh bằng ánh mắt kinh ngạc lẫn sùng bái
– Ơ sao anh lại ở đây? À mà anh vừa nói gì với ông ta khiến ông ta nể sợ thế? – Hoạ Mi nói to
– Bí mật, mà tại sao em là con gái mà lại đi một mình vào buổi tối như vậy? Có phải em chán sống rồi không? – Chàng trai giận giữ.
– Hic, em cũng có muốn thế đâu, nhưng lần sau em sẽ rút kinh nghiệm – Hoạ Mi mặt ỉu xìu
– Lại còn có lần sau nữa à? Nếu không phải hôm nay gặp được anh có phải em gặp nguy hiểm rồi không. Tình hình an ninh ở Việt Nam vào buổi tối chẳng an toàn chút nào với nhất là những cô gái yếu ớt như em, em cần phải biết giữ an toàn cho mình chứ – Anh chàng thở dài lắc đầu, nếu không phải tình cờ đi ngang qua đây cứu giúp có phải cô nàng gặp xui xẻo rồi không?
– Cảm ơn anh! – Hoạ Mi nở nụ cười cảm kích.
Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 61
Tình mình chỉ như mây gió thoáng qua…
Gặp nhau rồi biết sẽ vui hãy buồn.
Đau khổ hay hạnh phúc tất cả chỉ là cảm giác,
Duyên là do trời định, phận lại là do con người nắm bắt.
Anh không buông tay, em cũng quyết không buông tay
Nhất định chúng ta sẽ mãi không bao giờ rời xa.
Dẫu biết trên đời chẳng có gì là mãi mãi…
Yêu em rồi biết một ngày mai rất có thể phải chia xa,
Nhưng anh vẫn không thể nào bắt bản thân mình thôi ngừng yêu em và nhớ đến em.
Nhìn nụ cười hạnh phúc nở ngọt ngào trên môi em…
Trái tim anh thấy thật ấm áp, yên bình biết bao.
Và em sẽ mãi là niềm hạnh phúc anh mong chờ dù chỉ là trong mơ.
Hai người bạn thân cùng yêu thích một cô gái…
Để không ai phải đau khổ hay nuối tiếc,
Chỉ còn cách cùng cạnh tranh công bằng mà thôi.
———————
Sau khi tai qua nạn khỏi Hoạ Mi cùng chàng trai đã cứu mình đi ăn tối, bữa ăn này do anh ta mời. Nhìn thức ăn bày trên mặt bàn toàn những món mà nhỏ thích: Chân gà nướng, sườn xào chua ngọt, cơm rang thập cẩm,… Hoạ Mi không thèm để ý nhiều vội vàng đưa tay cầm lấy cái chân gà đưa lên miệng gặm ăn một cách rất tự nhiên. Thấy bộ dạng ăn uống