Polly po-cket
Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213491

Bình chọn: 9.5.00/10/1349 lượt.

t tại phòng triển lãm đều là những tác phẩm mới nhất của các hoạ sĩ nổi tiếng trong giới mỹ thuật, chỉ có một số ít là của các hoạ sĩ mới nổi. Trong đó chỉ có một bức tranh duy nhất mang tên “Người con gái tôi yêu” là do hoạ sĩ thiên tài Tuấn Anh vẽ, bức tranh vẽ về một người con gái mà cậu yêu thương rất tha thiết. Trong mắt cậu cô gái ấy có một vẻ đẹp thánh thiện, tinh khôi đẹp như thiên thần không vướng chút bụi trần. Một cô gái mà có thể khiến cho cậu yêu thương một cách say đắm, khắc hoạ hình dáng cô ấy trong bức tranh của mình bằng cả trái tim chân thành chắc hẳn là một cô gái rất xinh đẹp, rất cá tính, rất tài năng, và cũng rất thông minh…

Sau khi xem xong bức tranh mọi người đều rất tò mò không biết cô gái đó là ai? Tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Học ở đâu? Gia thế ra sao?… Tại sao cô gái ấy lại quen với đại thiếu gia kiêm hoạ sĩ thiên tài Tuấn Anh, họ bắt đầu yêu nhau từ bao giờ? Liệu tình yêu ấy sẽ kéo dài được bao lâu khi mà Đại thiếu gia Tuấn Anh của chúng ta sắp đính hôn với thiên kim tiểu thư của tập đoàn Phương Thanh vào ngày 31/12 …”

Đọc xong tờ báo này Hoạ Mi tức nổ đom đóm mắt luôn, nếu như không phải tờ báo này đang nằm trong tay Thuỷ Tiên có lẽ nhỏ sẽ không ngần ngại mà xé nát nó thành những mảnh vụn li ti rồi tung lên cao cho thoả nỗi hận.

– Sao vẻ mặt mày nhăn nhó như chó cắn ma thế hả? Đọc xong thông tin này ai cũng tò mò, ngạc nhiên có mỗi mày bày ra cái vẻ mặt như sắp đi đánh nhau tới nơi ấy. Có lẽ nào mày chính là cô gái trong bức tranh ấy? – Thuỷ Tiên kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ.

– Suỵt… -Hoạ Mi vội đưa tay lên môi ra hiệu Thuỷ Tiên nói bé thôi.

– Mày uống lộn thuốc hả? Ai nói với mày là tao chính là cô gái trong bức tranh ấy? Mày đừng có suy diễn lung tung rồi làm hại tao nhá – Hoạ Mi tỏ vẻ giận dỗi.

– Không phải thì thôi làm gì mà hốt hoảng thế, hay là có tật giật mình. – Thuỷ Tiên bĩu môi

– Con điên này đã nói là không phải rồi mà – Hoạ Mi nổi nóng cấu mạnh vào eo Thuỷ Tiên khiến cô nàng kêu “Á” đầy đau đớn.

– Thế cô gái đó là ai nhi? – Thuỷ Tiên nhíu mày suy tư

– Biết được chết liền…

– …

Sau một hồi tranh cãi nảy lửa, cả hai liền im lặng lắng nghe những tiếng bàn tán, nghị luận xung quanh.

“Cô gái này là ai thế? Sao tớ nhìn trông quen quen lắm cứ như từng gặp ở đâu rồi ý?”

“Đúng rồi, trông rất quen là khác nhưng sao tớ không thể nghĩ ra được nhi?”

“Phải rồi, mọi người từng thấy anh ấy hẹn hò với cô gái này bao giờ chưa?”

“Never, chỉ mãi đến hôm qua xem bức tranh ấy tớ mới biết anh ấy đã có người yêu chính là cô gái này”

“Thế thì kỳ lạ nhi? Rốt cuộc là ai nhi? Tớ không tin mình không điều tra ra. Tớ muốn thử xem cô gái đó có tài năng gì đặc biệt mà khiến cho anh Tuấn Anh yêu say đắm như vậy?”

“ À, mọi người có thấy một điều rất kỳ lạ ngay từ ngày đầu tiên vào lớp anh ấy đã chọn chỗ ngồi một cách rất kỳ quặc không?”

“Uh, phải đó, lẽ nào cô gái ấy lại chính là Hoạ Mi, đừng có đùa thế chứ?”

Thế rồi tất cả cùng quay lại nhìn về phía Hoạ Mi bằng ánh mắt tò mò lẫn dò xét… Khiến Hoạ Mi khó chịu vô cùng, hồi hộp lẫn lo lắng lẽ nào cô gái ấy đúng là mình thật sao?

Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 60

Tình chỉ đẹp khi tình dang dở…

Yêu quá sâu đậm chỉ khổ bản thân.

Tình yêu không cho phép có sự ích kỷ, độc chiếm.

Như cây xương rồng nhiều gai kia

Càng ôm chặt lại càng thấy đau…

——————–

Một người đàn ông có thân hình cao lớn, gương mặt đẹp pha chút lạnh lùng, hàng lông mi dày cong đen nhanh phủ lấy đôi mắt ánh lên những tia sắc bén, giảo hoạt mặc bộ âu phục màu đen, đi đôi giày cũng màu đen nốt càng tôn lên nét cương nghị vốn có ở một người đàn ông từng trải qua nhiều biến cố thăng trầm trong cuộc sống.

Anh ta đi nhanh về phía hoa viên theo sự dẫn đường của một người giúp việc, hoa viên khá rộng có một bờ hồ thả cá cảnh đủ màu sắc đang bơi lượn nhấp nhô há miệng đớp những mẩu thức ăn trên mặt hồ, ở giữa mặt hồ còn có một đám bông hoa sen giả màu hồng đang nở nếu không nhìn kỹ sẽ không thể nào nhận ra.

Cùng hàng dương liễu có những nụ hoa màu đỏ đang rủ xuống thỉnh thoảng như những sợi tóc bay đung đưa theo gió tạo nên một vẻ đẹp thiên nhiên ấn tượng, xung quanh hoa viên này có trồng rất nhiều các loại hoa đẹp đang nở thu hút những con bướm bay rập rình …

Ở giữa hồ có một căn nhà gỗ nhỏ, mái nhà cũng bằng gỗ được quét sơn màu đỏ hỏi người giúp việc mới biết căn nhà gỗ đó có tên là “Đình Ngọc Trúc”, để tới được căn nhà gỗ đó phải đi qua một chiếc cầu gỗ nhỏ màu trằng uốn cong như cầu vồng.

Bên trong căn nhà gỗ đó có đặt một chiếc bàn đá tròn cùng 5 chiếc ghế đá đặt xung quanh, có một cô gái gương mặt xinh đẹp như búp bê Barbie, đôi mắt màu nâu sáng long lanh, mái tóc uốn xoăn màu vàng để xoã ngang vai. Mặc một bộ váy đầm công chúa màu trắng nhìn diễm lệ vô cùng đang ngồi nhìn ra phía bờ hồ tiếp tục ném thức ăn cho cá, giả vờ như không biết sự có mặt của người đàn ông vừa đến còn người giúp việc thì đi lấy đồ uống cho khách.

– Thật không ngờ biệt thự nhà cô lại xa hoa, lộng lẫy đến như vậy. – Người đàn ông cất lời phá tan không khí yên tĩnh, lời nói này không biết l