Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210541

Bình chọn: 7.5.00/10/1054 lượt.

h xuất cảnh ra nước ngoài học may ra còn có chỗ hảo tâm thu nạp ~~

Vì vậy, Hoạ Mi nhà ta dù rất lười nhác, ngang ngược. Nhưng để vào được trường này chứng tỏ bận ý quả là rất tài năng đúng không nhỉ. ^^

Tiếc là cái lười hại cái thân ngay từ buổi học đầu tiên ^^

Mang tâm trạng buồn ủ rũ như người ốm phát hiện mình chẳng còn sống được bao lâu bước ra khỏi phòng quản sinh để về lớp học.

Nhỏ cứ đi chầm chậm một mình như một cái xác không hồn ở dưới sân trường rộng lớn vắng vẻ, nắng vàng rực rỡ đẹp là vậy mà sao cõi lòng nhỏ lại buồn u ám thế.

Bỗng nhỏ nhìn thấy phía trước cách nhỏ một đoạn không xa một bóng người trông khá quen thuộc, nhỏ không suy nghĩ như người chết đuối vớ được cọc, vui mừng liền chạy theo gọi với…

– Này, cậu gì ơi…đợi tôi với…

Nhỏ gọi thật to như thế, mà cái bóng người kia cứ tỉnh bơ giả vờ như không nghe thấy, càng đi nhanh hơn. Khiến nhỏ chạy theo càng nhanh thì càng mệt, thở không ra hơi…

Oạch…

Một tiếng động khô khốc bất ngờ vang lên sau những tiếng bước chân chạy vội vã của nhỏ giữa không gian vắng lặng. Thì ra là do chạy nhanh quá không kịp nhìn đường nên nhỏ đã bị vấp phải cành cây khô, nhỏ đã bị “Vồ ếch” rất đẹp, ngã nhoài cả người ra trong tư thế nằm sấp, mông chổng lên trời rất buồn cười…

Nhỏ đau đớn muốn chảy nước mắt, không thể nào ngay tức khắc đứng dậy được. Xung quanh lại vắng vẻ không có ai tới giúp đỡ, an ủi một vài câu khiến nhỏ cảm thấy rất tủi thân…

– Cậu không chỉ vô duyên, bạo lực mà còn rất ngốc nghếch nữa…hì…

Đúng lúc đó có một cậu con trai, chính là cái bóng mà nhỏ đuổi theo nãy giờ. Không biết đã đứng trước mặt nhỏ từ lúc nào, chìa tay ra phía trước nói những lời lẽ không biết là mỉa mai hay là khen ngợi nữa. Nở một nụ cười toả nắng ấm áp, ánh mắt dịu dàng nhìn nhỏ.

Khiến nhỏ lúc đó đang đau đớn, không thể đứng dậy được chực muốn khóc lại bị người ta nói lời xỉ nhục như vậy đang có suy nghĩ muốn sống mái với người ta một trận. Nhưng khi nhìn thấy cậu ta cười dịu dàng với mình như vậy cõi lòng không khỏi dâng lên chút ngọt ngào, kiêu hãnh. Không suy nghĩ gì nữa, ngay lập tức nắm lấy bàn tay cậu ta đang chìa ra trước mặt.

Theo đà của cánh tay được cậu ta từ từ kéo đứng dậy. Nhìn vết thương tím bầm ở đầu gối đang rỉ máu, quần áo lấm lem như cái giẻ lau, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn như khỉ ăn phải ớt cay của nhỏ khiến cậu ta không khỏi thầm thở dài.

– Đừng nghĩ cậu có lòng giúp tôi như vậy, tôi sẽ cảm ơn cậu nhá. ^^

Nhỏ lườm cậu một cái nảy lửa, tỏ vẻ ai cần cậu giúp chứ tất cả do cậu tự nguyện thôi. Nhưng trong lòng vẫn thầm cảm ơn cậu ta, nếu không có cậu ta giúp đỡ lúc vắng người vừa rồi thì nhỏ cũng không biết phải làm sao nữa. Nhưng ai bảo cậu ta cố tình giả bộ không nghe thấy tiếng gọi của nhỏ, hại nhỏ bị ngã chứ…

– Hì, nhìn bộ dạng của cậu thế kia mà vẫn còn tỏ ra kiêu ngạo được. Nên nếu cậu mà nói lời cảm ơn tôi, có lẽ ngày mai mặt trời mọc đằng tây mất. Ha ha

Cảm thấy phì cười trước câu nói của nhỏ, nên cậu ta cứ vừa cười vừa châm chọc trêu nhỏ hoài. Khiến nhỏ đỏ bừng hai má…

– Hey, tôi cứ ngỡ trên đời này có mỗi mình là đạt trình độ tự sướng cao nhất rồi không ngờ hôm nay còn gặp người có trình độ tự sướng cao hơn gấp cả mấy chục lần. Nghĩ mà thấy buồn nôn quá…ha ha

Nhỏ quyết không để thua dễ dàng như thế, nhếch mép cười lạnh, dám nói xoáy ta à,trình gì? Còn non lắm…

– Haizz, cậu quả là thú vị…Tôi là Thành Trung, lớp 10C1, có duyên gặp gỡ như vậy, chi bằng kết bạn luôn đi…

Hắn nhìn nhỏ mỉm cười thân thiện, không biết nhỏ có nhận lời không nhi?

– Oh, vậy hoá ra chúng ta là bạn cùng lớp rùi, kết bạn đơn giản chứ tưởng cậu đòi kết hôn với tôi mới lo thôi. Ha ha ^^

Nhỏ cúi gập người lấy tay che miệng, cười lăn lộn với ý nghĩ điên rồ có một không hai của mình.

– Sac, trí tưởng tượng cậu phong phú quá rùi đó…@@

——————

Khi một cánh cửa hạnh phúc đóng lại, thì sẽ có cánh cửa hạnh phúc khác mở ra – Nhưng rồi người ta cứ ngắm mãi cánh cửa đã đóng lại mà không nhìn thấy cánh cửa khác mở ra…

Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 9

Oan gia gặp nhau đâu phải nhất định

Sau này sẽ yêu nhau, như nhiều người vẫn mơ mộng…

Biết đâu có bất ngờ, chúng ta chỉ là bạn thôi…

Đừng buồn nhé, người ơi ta sẽ luôn bên nhau…

Với những kỷ niệm vui buồn của tuổi học trò.

Cùng xây đắp một tình bạn đẹp mãi theo thời gian…

Sau khi nghe câu phát ngôn “Nghe phát chết liền” của Hoạ Mi, Thành Trung cảm thấy bật cười vì sự thú vị, dí dỏm của cô nàng. Công nhận cô nàng không chỉ hơi ngốc nghếch khá ngây thơ, tính cách thẳng thắn như ruột ngựa, nghĩ gì nói lấy. Chém gió thành bão rất kinh khủng, mà còn có trí tưởng tượng rất phong phú, cao siêu nữa.

Nhỏ thật khác biệt so với những người con gái khác, không nhõng nhẽo, không tỏ ra quá yếu đuối để được thương hại, không dễ nói những lời xin lỗi, cảm ơn giả tạo nếu không muốn… Ở bên nhỏ bỗng cậu cảm thấy lòng mình thật yên bình, nhẹ nhàng, được tự do là chính mình mà không sợ bị người ta đánh giá, soi mói. Chợt có cảm giác giá mà được ở bên nhỏ mãi mãi như thế này thì tốt nhỉ?

– Hey, mà cậu học chung lớp với tôi hả? có c


Teya Salat