Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210685

Bình chọn: 7.00/10/1068 lượt.

ữa phải không? Mời phụ huynh lên trường uống nước trà để bàn bạc quyết định đuổi học nhé. Xem còn cứng đầu được đến đâu?

Trường này vào rất khó, ra rất dễ. Mà đã ra rồi thì cũng đừng mong quay lại dù có giàu có, quyền lực đến đâu. Mà một khi đã dính líu thành tích bị đuổi học khỏi trường này vì lý do nào đó. Cánh cửa để các trường khác mở ra nhận vào học, cơ hội sẽ rất nhỏ nhoi khoảng 0.001% thôi.

Chính vì vậy Hoạ Mi nhà ta dù bá đạo, ngang ngược đến mức nào đi chăng nữa cũng phải cun cút ngoan ngoan vâng lời như con chó con thôi…

– Dạ, thưa thầy, em biết rồi ạ.

Nhỏ cúi đầu nói lí nhí, dù không cam tâm tình nguyện thì cũng phải ngậm đắng nuốt cay mà chấp nhận khuất phục thôi. Ai bảo nhỏ chỉ là một cô học trò bé nhỏ như con kiến, con thầy giám thị là một con khủng long to lớn vĩ đại. Nắm trong tay vận mệnh sống chết sinh tồn của nhỏ chứ…

Ngẫm đi ngẫm lại nhỏ thấy cái câu “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn” Người xưa nói quả rất chí lý và chính xác tuyệt đối. Riêng với móng tay thầy giám thị đừng nói là vỏ quýt mà đến vỏ dừa cũng phải thủng thui. Hic ^^

– Vậy thì tốt, lần sau còn đi muộm nữa. Tôi sẽ phạt em nặng hơn đấy. Bây giờ thì em có thể về lớp học được rồi. Nhớ sáng ngày kia đúng hẹn, nếu không…?

Thầy giám thị nghiêm nghị nói những lời lạnh tanh hơn cả nước đá, khiến người ta không khỏi rùng mình ớn lạnh. Lại còn vừa nhấp ngụm nước trà, vừa cười xã giao, thân thiện mới kinh chứ, ánh mắt thì sắc lẹm hơn cả dao bầu chọc tiết lợn…

Theo em thấy đừng làm giám thị nữa, đi làm thần chết hoặc ác quỷ hoặc hung thần nào đó có lẽ sẽ hợp hơn đó. Em đảm bảo thầy không cần ra tay, hay liếc nhìn chỉ cần nghe thấy tên tuổi của thầy người ta cũng kinh sợ đến mức tè vãi ra quần, hoặc bỏ chạy không cần dép luôn đó. Hic. Nhỏ ai oán thầm nghĩ, thầy giám thị thật dã man quá đi…

– Dạ, em biết ạ. Nếu không còn việc gì em xin phép.

Nhỏ đứng dậy lễ phép cúi người chào thầy, chỉ mong nhanh chóng thoát khỏi nơi âm u đầy nguy hiểm này càng sớm càng tốt…

Thầy giám thị mỉm cười gật đầu, đối với những học sinh cứng đầu, khó bảo này nói ít sẽ có hiệu quả, nói nhiều thành gió thoảng tai nọ lọt tai kia chẳng ích lợi gì hết.

Giới thiệu chút về trường cấp 3 Hoạ Mi đang theo học…

Trường cấp 3 này có cái tên rất đẹp Thục Khuê. Trường này có bề dày lịch sử gần 200 năm. Từ ngày thành lập đến tận bây giờ, trường đã đào tạo không biết bao nhiêu là nhân tài từ Tổng thống, chủ tịch nước, những người tài năng xuất chúng đoạt giải Noben, các ông trùm xuất sắc trong các lĩnh vực kinh doanh, bất động sản, trang sức, hàng không,…Các ông chủ của các tập đoàn lớn có vị thế quan trọng hàng đầu thế giới, nắm giữ, khống chế nền kinh tế thế giới…

Trường này có mức học phí đắt đỏ và chất lượng giáo dục tốt nhất trong tất cả các trường, chỉ sau trường Galaxy…

Để vào được trường này yêu cầu rất cao, các thí sinh không chỉ phải xác minh tài khoản mà bố mẹ đang sở hữu tại ngân hàng, để đảm bảo rằng đủ học phí để theo học suốt 3 năm. Mà còn phải trải qua một kỳ thi rất khốc liệt để chứng minh năng lực học tập của mình.

Trường ưu tiên, cộng điểm cho các thí sinh có thành tích học tập cao trong các kỳ thi cấp thành phố, cấp tỉnh ở tất cả các môn học.

Những thí sinh nào nhà nghèo, không có đủ khả năng để trả học phí đắt đỏ, nhưng nếu đạt thành tích học tập xuất sắc, có số điểm cao đứng đầu kì thi tuyển của trường thì sẽ được nhận học bổng 50%, 75%, 100% tuỳ mức độ.

Nhà trường luôn tạo mọi điều kiện đầy đủ về vật chất và tinh thần để thí sinh phát huy tốt khả năng tiềm ẩn của mình như: Bể bơi, sân vận động, thư viện, kết nối Wifi phủ sóng toàn trường… Với những phần thưởng vô cùng hấp dẫn mà bất kỳ học sinh nào theo học tại trường cũng đều mơ ước. Nhưng để đạt được nó sẽ phải trải qua rất nhiều gian nan cùng sự cạnh tranh khốc liệt từ nhiều đối thủ tài năng khác.

Quá trình chọn lọc vô cùng khắt khe và nghiêm túc nên dù đủ học phí, tiểu thư, thiếu gia nhà giàu nếu thi không đủ điểm cũng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội bước chân vào được. Còn nếu nghèo mà học xuất sắc, tài năng hơn người nhà trường sẵn sàng thu nạp hết…

Thế nên đừng có cậy mình giàu có mà kiêu ngạo nghĩ rằng không cần học cũng có thể bước chân được vào trường. Nhà trường rất công bằng với tất cả mọi thí sinh nên dù là con của tổng thống mà học hành không ra gì nhà trường cũng cho rớt cánh ngay từ vòng gửi xe luôn. Cái nhà trường cần là những con người có thực lực, tài năng, ham học hỏi chứ không phải những con sâu lười cậy tiền của bố mẹ mà kiêungạo…

Thầy cô giáo dạy trong trường đều là những người xuất sắc có rất nhiều bằng cử nhân cao học, không thì cũng phải từ thạc sĩ trở lên. Có thành tích giảng dạy giỏi trong nhiều năm liền qua việc có rất nhiều học sinh do mình dạy dỗ đạt giải cao trong các kỳ thi như: Học sinh giỏi cấp thành phố, tỉnh, quốc gia, các kỳ thì Olymfic,…

Và một khi đã vào được trường mà không học hành tử tế, bị lưu ban còn đỡ. Chứ bị đuổi học thì sẽ rất nhục nhã, những trường khác người ta cũng sẽ không chấp nhận đâu, vì tiếng xấu đồn xa cả vạn dặm thế kia mà…

Chỉ có các


Snack's 1967