là vậy. Cậu ấy cho rằng chúng tôi đã quá gần để hiểu nhau nhưng cậu ấy đâu nào biết chính vì gần quá nên suy nghĩ của mình có thể áp đặt lên người nhau. Vì gần như là một, nên càng khó có thể tách ra mà phân tích mọi chuyện.
Thật ra ai đúng, ai sai đối với tôi cũng không quan trọng nữa, cậu ấy đã nhận lỗi là tôi vui rồi.
Chương 21: Mọi Thứ Đều Dễ Vỡ Như Hoa Thủy Tinh
Không biết là vòng quay số phận hay thành phố này quá nhỏ bé mà dù muốn tránh cũng phải đối diện nhau. Trên ngã tư tấp nập những dòng người hối hả đi qua nhau, tôi gặp Thành. Anh đứng đợi đèn xanh, còn chúng tôi rẽ phải, tôi cười với anh, Mai nhìn lướt qua anh rồi quẹo đi. Trong đời vốn dĩ cũng có những cuộc gặp gỡ như vậy.
Suốt đoạn đường đi, Mai không nói gì, tôi cũng im lặng. Chúng tôi bận với những suy nghĩ của riêng mình. Đáng lẽ ra, nếu không phải vì tôi, cuộc gặp gỡ giữa cả ba đứa sẽ không trở nên ngượng ngập như thế này. Nếu anh cư xử khéo léo hơn một chút, có lẽ chúng tôi vẫn sẽ thân thiết đi cùng nhau cà phê, xem phim, như những đứa bạn bình thường khác. Nhưng trên đời làm gì có nếu như, hay giá mà…
“Thật ra, anh ấy đã khổ sở nhiều rồi,” Mai nói.
“Sao mình không thấy… Nhưng mà…” Tôi không tìm được lý lẽ để biện minh cho mình. Vì ở bên anh ấy cảm giác chưa đủ an toàn, chưa đủ để tôi chấp nhận đánh đổi hạnh phúc của cả hai chỉ vì muốn anh ấy được vui. Không phải anh ấy chưa đề nghị thử ở bên nhau, nhưng tôi không muốn, vì đối với tôi cái vướn bận lớn nhất không phải là tình yêu mà là nợ, tôi không muốn mình nợ anh hạnh phúc, niềm vui hay bất kì thứ gì anh mang lại.
“Cậu thật cố chấp, như vậy có đáng hay không?”
“Trong tình yêu, có xứng đáng hay không cũng đâu có quan trọng.”
Dường như tôi nói đúng nên cô ấy lại tiếp tục im lặng lái xe. Buổi họp lớp không thể thiếu người lãnh đạo là Lệ Mai, vì cô ấy đang có thai nên trọng trách của tôi là phải đi cùng cô ấy, mà tôi thì không đủ để cô ấy tin tưởng giao tính mạng hai mẹ con cho tôi nên đành tự mình lái xe.
“Ngay từ đầu mình đã biết anh ấy không thích mình, ngay từ đầu mình đã biết tình cảm của anh ấy dành cho cậu, vậy mà cậu vô tư quá, lại không hiểu. Lần đó chia tay cũng do mình làm căng lên, rồi anh ấy thừa nhận, chứ không phải anh ấy không muốn tiếp tục.” Thở dài, cô ấy nói tiếp: “Nhưng mà bây giờ thấy anh ấy như vậy lại cảm thấy thương hại nhiều hơn, dù sao cảm giác cũng không giống như ngày xưa nữa. Mình mừng vì hạnh phúc của mình không vì anh ấy mà chôn vùi đi.”
Tôi hiểu. Cô ấy đã có điểm dừng chân cho hạnh phúc của mình. Còn hạnh phúc của tôi cứ chênh vênh, xa tận.
…
“Giờ này hai người mới chịu vác xác đến à? Chúng tôi ăn hết đồ ăn rồi.”
“Cậu có giỏi thì ăn hết đi!”
Tính vẫn như ngày nào, cậu ấy không hề khác hơn xưa bao nhiêu với cái vẻ ngoài liêu xiêu vẹo vẹo.
“Mấy năm nay nghe nói cậu ăn nên làm ra sao không thấy thay da đổi thịt gì hết vậy?” Tôi vỗ vai cậu ấy châm biếm. Cậu ấy vẫn không lớn hơn xưa bao nhiêu, không trắng trẻo đẹp trai hơn xưa là bao nhiêu, chỉ có bạn gái là thay đổi vèo vèo chóng mặt.
“Cậu tưởng mình thay đổi nhiều rồi giờ đi mỉa tôi à? Có thay đổi cỡ nào thì vấn ế đó thôi!”
“Hứ!” Tôi đạp chân cậu ấy rồi vào bàn ngồi.
Phát để cho tôi một ghế cạnh cậu ấy, vì phải đi mua quà cho lớp chuộc tội vì mấy năm qua không đến nên cậu ấy không đi cùng tôi và Mai. Lần này họp lớp cũng là cậu ấy đứng ra chọn chỗ. Chỉ có cậu ấy mới nghĩ ra một chỗ lý tưởng như vầy. Hồi trước cho tên Tính giàu sụ đứng ra chọn địa điểm toàn những nhà hàng sang trọng, mỗi lần đi đều phải câu nệ này nọ. Lần này đến một quán nhỏ ấm áp hơn, mà đồ ăn lại ngon.
Mười tám người chúng tôi ngồi đâu hai cái bàn dài lại thành một bàn vuông, có thể giáp mặt nói chuyện với nhau. Lệ Mai ngồi cạnh tôi, kế đó là tên Tính, hắn cứ đâm chọt tôi hoài. Biết Mai có thai không uống được, hắn ép cô ấy, tôi uống thay, Phát muốn uống thế cũng không được. Đúng là tàn ác.
Uống giáp mười tám vòng rượu tôi lơ ngơ bị kéo đi hát, Lệ Mai về trước với chồng. Lúc cô ấy về tôi xem đồng hồ đã chín giờ. Đến phòng ca uống thêm một lần bia tôi không còn thiết tha gì muốn chơi bời nữa. Cảm giác vừa buồn ngủ, vừa bị lôi kéo, mệt mỏi, ngay cả cử động tay chân cũng thấy khó khăn như một cơn ác mộng, lúc chìm vào giấc ngủ tôi đã không ý thức được chuyện ngày hôm sau động trời cỡ nào. Lúc hết cơn say thức dậy mặt trời đã lên tận trên cao.
“Đi tắm đi, tôi đi kêu đồ ăn sáng cho cậu.” Phát nói rồi đi ra khỏi phòng.
Lúc đó tôi mới nhận ra mình đang không-ở-nhà. Ngồi bật dậy, vội chạy ra mở toang rèm cửa mới phát hiện trên người không có một mảnh vải, nhìn xuống là con sông quen thuộc dưới cầu Ninh Kiều. Trong đầu tôi hiện lên bốn chữ Khách sạn Mường Thanh, hình như hôm qua chúng tôi đi hát bên kia đường. Tôi trở lại nằm vật xuống giường, nhìn chùm đèn pha lê trên trần nhà mà ngẩn người. Nó giống như bông hoa thủy tinh mong manh dễ vỡ, mà tình cảm cũng là một thứ như vậy. Chỉ cần bước sai một bước thôi, chúng tôi đã không còn đường quay trở lại. Đừng nói gì đến tình bạn hai mươi mấy năm qua, nói đến lại càng thêm khó
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập