Polly po-cket
Những mùa hoa mãi nở

Những mùa hoa mãi nở

Tác giả: Đan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323283

Bình chọn: 9.00/10/328 lượt.

ng đời nào.

…​

Lúc đi xuống quầy tiếp tân tính tiền, lấy lại giấy chứng minh cô nhân viên nhìn tôi trừng trừng, rồi mỉm cười. Tôi ngại muốn chui đầu xuống đất mà vẫn phải cố cười dịu dàng với cô ta. Rồi đi trước một mạch ra cửa mà không thèm đợi Phát. Hình như hai người đó còn nói gì đó nữa.

Lúc lên xe, tôi thì thầm: “Cô ấy nói gì vậy?”

“Nói anh chị thật đẹp đôi.”

“Xạo sự.”

“Cậu ghen à?”

“Không hề nhá!”

Mãi thật lâu sau này tôi mới biết cô ấy nói với Phát là, “Này anh đẹp trai, anh dụ dỗ trẻ vị thành niên à?”

Cậu ấy nói lúc đó cậu có cảm tưởng như mình vừa ngỏ lời kết hôn với một cô bé còn tuổi vị thành niên, vai đeo ba lô cầm hộp sữa tung tăng đi học, còn có chuyện đêm qua mà mọi người tưởng tượng… Cảm giác đó thật chẳng dễ chịu tí nào.

Chương 22: Chương 22:

Việc đầu tiên khi về nhà là lén lút đi lên phòng, tắm rửa rồi đến tiệm. May mà ba mẹ và nhóc Huy đều không có nhà nên tránh được việc đối mặt với họ lúc nào hay lúc đó.

Khánh đến lúc chiều, khi mấy cô bé vừa vào chọn quà sinh nhật xong đợi tôi gói lại. Cậu ta mang cho tôi một ly súp, chỗ đường hẻm gần công ty cậu, chắc vừa tan ca mua đến cho tôi luôn rồi đi thẳng vào trong pha một ly sữa ca cao nóng.

Cô bé vừa chọn nơ vừa thỏ thẻ với tôi: “Bạn trai chị dễ thương quá, lại còn chu đáo nữa.”

Tôi mỉm cười nhìn cậu ta loay hoay với ly sữa: “Không phải, cậu ấy là em họ của chị.”

Khánh liếc tôi, tôi nhìn cô bé bẽn lẽn chợt thấy buồn cười. Hình như tôi đã qua cái thời rụt rè mơ mộng ấy rồi, cuộc sống mài mòn khiến tôi trở nên thực tế hơn. Tôi đã hết sức vọng tưởng đến tình yêu, một thứ có vẻ ngoài hào nhoáng lại chẳng ngọt ngào gì. Nhìn lại, có lẽ mấy năm qua tôi đã già rồi.

Khánh dọn dẹp lại mớ rác lúc nãy tôi gói quà cho cô bé, tôi ngồi vắt vẻo trên ghế ăn súp. Thật ra tôi cũng muốn trả lương cho cậu ta lắm, nhưng nghĩ lại lương tháng cậu ta gấp mấy lần tôi nên… dẹp đi cái suy nghĩ đó vẫn hơn.

“Cậu cũng nên tìm cho mình một cô bé đáng yêu như vậy đi.” Tôi ngậm cái muỗng mỉm cười nhìn cô bé nữ sinh dắt xe đạp qua bên kia đường rồi cùng mấy cô bạn mình đi về. Nhìn mấy cô bé đi xa dần mà cứ ngỡ như đang đưa tiễn chính tuổi xuân của mình ra đi. Sáng giờ tâm trạng tôi vẫn đang lơ lửng đâu đó chưa về được, về chuyện với Phát, về lời đề nghị của cậu ấy. Tôi không muốn ai định đoạt cuộc đời mình, nhất là một người có tính bảo vệ và chiếm hữu cao như Phát. Cậu ấy làm vậy thì được gì chứ? Tôi sợ sau này cậu ấy sẽ hối hận vì những bốc đồng của mình, tôi muốn can ngăn khi mọi việc còn chưa đến hồi không cứu vãn được. Vì cậu ấy, và cũng vì chính tôi.

“Tôi đã qua cái tuổi mê mẩn mấy em nữ sinh rồi.” Tôi nghe Khánh cười nói.

Tôi gượng cười nói một câu chẳng đâu ra đâu: “Ha ha vậy đợi cậu ba mươi tuổi rồi quen mấy em đi làm công sở cũng được.”

“Hẳn cô ấy không đợi được đến năm tôi ba mươi…” Khánh lẩm bẩm rồi đi ra ngoài đổ rác. Tôi uống hết ly sữa của mình rồi lén múc của cậu ấy một chút uống thêm. Không hiểu sao cậu ấy pha ca cao sữa lúc nào cũng ngon hơn tôi.

Điện thoại đổ chuông làm tôi giật cả mình, đổ cả muỗng nước đang múc ra ngoài.

“Cậu đang ở đâu?” Là Phát gọi, giọng cậu ấy nhẹ tênh phía đầu dây bên kia mà tôi cứ ngỡ như rất gần, giờ đến việc nói chuyện với cậu ấy tôi cũng thấy áp lực. Làm cách nào đối diện với cậu ấy trong quãng thời gian này và làm như mọi việc chưa từng xảy ra? Làm thế nào để mọi thứ quay trở về quỹ đạo vốn có của nó? Nhưng dù có ra sao tôi cũng phải học cách đối diện và chấp nhận từ từ. Thảo Mây, không được hèn nhát!

“Ở tiệm.” Tôi liếc nhanh qua cái đồng hồ treo trên tường, mới năm giờ hai mươi, cậu ấy tìm tôi làm cái gì chứ?

“Về nhà đi rồi cùng đi thăm ông, ông đang ở bệnh viện.” Tôi hoảng hốt định hỏi ông có sao không thì cậu ấy nói tiếp, “Ông không sao, không cần lo, sức khỏe ổn định lại rồi.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm vội cùng Khánh thu xếp đồ đạc về nhà thay đồ rồi cùng Phát đi thăm ông. May có ly súp của Khánh không thì tôi đã không chống cự được đến buổi tối.

Ông bị cao huyết áp, hay mệt, mấy hôm nay ông bị cảm không ăn uống được nên sức khỏe yếu đi, cả nhà hoảng hốt đưa ông đến bệnh viện. Tôi và Phát đến thì mọi người đã về bớt rồi, ông đang nghỉ ngơi nằm trên giường chỉ còn cô dượng Út ở lại chăm sóc ông. Ông chưa ngủ, thấy tôi đến thì ngồi dậy muốn nói chuyện với tôi và Phát. Cô dượng cũng ra ngoài mua thêm khăn giấy với nước nóng cho tối ông rửa mặt. Nhìn từng giọt nước biển đang chảy xuống tôi chợt hoảng sợ. Mọi thứ vốn dĩ mong manh lắm, ông cũng già rồi… Ông gắn bó với tôi từ lúc còn bé, là người ông bao dung, hiền từ, quý mến tôi luôn giải đáp mọi thắc mắc của tôi về quân khu, về chiến tranh, về mọi thứ mà ông trải qua trong quá khứ. Khi lớn lên ông vẫn đối với tôi ân cần như vậy, tôi ra ngoài làm ông vẫn hay ghé thăm tôi, hay ngỏ ý muốn giúp đỡ lúc tôi khó khăn. Tôi sợ rồi ông cũng không thể cùng tôi làm mọi việc, nói mọi chuyện như ngày còn bé, tôi sợ mất ông.

“Ông không sao, con bé này buồn gì chứ.”

“Con mừng vì ông không sao mà.” Tôi cố cười cho ông vui. “Ông ơi, để con gọt trái cây cho ông ăn, ông ă