Ring ring
Những mùa hoa mãi nở

Những mùa hoa mãi nở

Tác giả: Đan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323331

Bình chọn: 9.00/10/333 lượt.

i không thoát ra được. Tôi không đủ can đảm nên không dám mở lòng đón nhận người tôi yêu, tôi cũng hèn nhát không dám lựa chọn người yêu mình. Hèn nhát cũng là một căn bệnh, loại bệnh ăn sâu trong lòng hình thành một phản xạ tự nhiên tự bảo vệ mình. Tôi nghĩ cũng không phải là không tốt.

Khi đêm tối bao trùm cả căn phòng yên tĩnh, tôi lén mở cửa sổ nhìn qua phía đối diện. Chậu xương rồng bên cửa sổ vẫn in bóng một vệt dài thành một hình thù kì quái gợi lên tịch mịch cùng cô đơn. Bên phòng cậu ấy vẫn sáng đèn. Tôi mỉm cười, có lẽ đêm nay không chỉ một người không ngủ được…

Chương 23: Hoa Hồng Này, Có Phải Ý Là Cậu Cũng Thích Mình Không?

“Chị hai!” Sáng vừa đóng cửa phòng lại thì nghe nhóc Huy trong phòng gọi vọng ra.

Tôi bước vào phòng thấy nó lắc lắc cái điện thoại trong tay cười nói: “Em được thăng chức rồi. Sếp rất hài lòng với bản vẽ.”

Trong lòng tôi chợt trào dâng bao cảm giác khó tả. Tôi mừng vì cuối cùng nó cũng đạt được ước mơ của mình. Từ giờ có lẽ công việc nó sẽ suông sẻ hơn, không còn phải bán mạng làm việc như vậy nữa. Nhìn nó từng ngày trưởng thành tôi đã không nhận ra nó đã lớn lắm rồi.

Tôi mỉm cười: “Vậy phải khao chị hai một bữa cho ra trò đó nhen!”

“Chị nên khao em mới đúng.” Nó trề môi.

“Em làm có lương, chị có đồng lương nào đâu mà khao?”

“Chị không cần làm cũng không sợ đói đâu, he he.”

“Em trai biết thương chị định ở vậy suốt đời nuôi chị hả?”

Nó cười gian xảo: “Không phải em! Anh Phát kìa. Chỉ cần gả chị đi là suốt đời chị cũng đừng mong bị đói.”

Tôi sốc. Thì ra nhóc Huy bận rộn cũng không quên đến chuyện đại sự của bà chị vô dụng này.

“Em nghe ai nói thế hả?”

“Thì anh Phát nói. Mà chuyện này cả nhà ai mà không biết. Hai người cũng giấu kĩ quá nha. Đến cả em còn không biết nữa.” Nó dựa người vào tủ quần áo thủng thẳng nhìn tôi như đợi tôi thú tội. Quả thật thì có muốn đi chăng nữa tôi đâu có chuyện gì để nói với nó.

“Thế ba mẹ nói thế nào?” Tôi không ngờ chuyện này đến cả tai ba mẹ.

“Còn thế nào nữa, thì mừng đến độ muốn gói chị lại rồi mang sang nhà cô chú biếu luôn cho rồi. Oái, em nói chơi thôi chị đừng đánh em.”

Biết tôi sắp đánh nó nghiêng người né sang bên. Tôi trợn mắt với nó, nó mới đứng nghiêm lại trả lời một dọc: “Ba mẹ nói như vậy cũng tốt, chị cũng hai mươi lăm rồi, vả lại hai nhà sát bên lại là chỗ thân thiết nên không lo, em còn thấy ba đồng ý cái rụp. Mà chuyện này là em lén nghe được thôi, hôm chị không có nhà ấy, cô chú sang chơi cũng tính đến chuyện này rồi, sau đó thì, ờ, anh Phát điện thoại nói tối đó hai người không về, ba mẹ cũng không nói gì. Em nghĩ là ba mẹ muốn tống chị sang nhà bên kia cho rảnh nợ lâu rồi, he he.”

Nó cười giã lã. Làm thế quái nào mà tôi là người trong cuộc mà không hiểu rốt cục là sai sót ở chỗ nào dẫn đến tình trạng như ngày hôm nay. Tôi trừng mắt với nó thì nó bày ra bộ dạng đáng thương: “Thật tình thì em cũng không muốn đâu. Nhưng sợ lỡ mất chuyến đò này thì sẽ không còn đò nữa, nên thôi, chị lên xe hoa vui vẻ đi.”

Không còn nghi ngờ gì nữa, nó bị tôi đuổi đánh từ trên lầu xuống tới bếp, ra tận ngoài sân, lúc thấy ba ngồi đọc báo hai đứa mới thôi chiến đấu. Tôi quên mất hôm nay là chủ nhật cả nhà tôi không ai phải đi làm cả. Tôi bẽn lẽn nhìn ba, thấy ông không nói gì nên vội vã chạy xuống bếp phụ mẹ nấu cơm, mẹ cũng như mọi ngày nên tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Không ai đá động gì đến chuyện đó hết.

Mấy hôm nay tôi cứ có cảm giác như người cõi trên, lơ lửng lơ lửng, mà cái tên đầu sỏ gây chuyện lại nhún vai theo kiểu học đâu của mấy người Tây như mọi chuyện chẳng hề liên quan đến mình. Ức chết đi được!

Buổi trưa Phát ăn cơm ở nhà tôi, dù việc này trước kia đã diễn ra hàng ngàn hàng vạn lần có hơn nhưng bữa cơm hôm nay tôi cứ nơm nớp lo sợ như kẻ buôn lậu sợ cảnh sát vậy.

Lúc đang rửa chén trong bếp thì Phát vào. Cậu ấy dựa lưng vào bếp cạnh bồn rửa chén, hai chân bắt chéo nhìn tôi. Tôi không ngẩn mặt lên, tiếp tục công việc của mình. Thật lòng thì tôi muốn giận cậu ấy lắm, muốn dẹp cái tính ngang bướng của cậu ấy đi, muốn không thèm nói tới mặt cậu ấy nữa, nhưng cậu ấy cứ dây dưa lẩn quẩn trong cuộc đời tôi thế này tôi làm sao lờ đi được.

“Khi nào cậu trở lại trường?”

“Tháng sau.”

“Ừ.” Tôi trả lời gọn rồi úp chén lên kệ.

“Xa lạ với nhau thế à?” Cậu ấy nói giọng tổn thương. Tôi biết thừa là cậu ấy chỉ cố làm ra vẻ thế thôi.

“Ai thèm xa lạ với cậu. Thế về rồi định làm ở đâu?”

Tôi nghĩ ở cái thành phố này muốn tìm một công việc với bằng cấp cậu ấy không khó, nhưng muốn tìm một công việc vừa ý thật không phải dễ. Lương một tháng với tấm bằng du học của cậu ấy thực sự không thấm. Dù một tháng tôi cũng không kiếm được bao nhiêu tiền nhưng đâu phải tôi không biết tính toán. Huống gì ra đời mấy năm tôi cũng biết quý trọng đồng tiền và công sức lao động của mình hơn.

“Bệnh viện Quân y thành phố. Cậu nghĩ tôi còn đi đâu được nữa…” Phát chăm chú nhìn tôi lựa ra từng cái chén, dĩa, tô úp lên theo thứ tự.

“Cũng tốt, nhưng lương hình như không được cao lắm.”

Phát cười ha hả: “Cậu quan tâm đến việc đó làm gì, sợ tôi không