i ám sát anh ta vô số lần, nhưng thuộc hạ bên cạnh Dean toàn bộ đều trải qua huấn luyện như ma quỷ, nếu muốn đến gần cơ thể của anh ta không phải là chuyện dễ dàng, huống chi, Dean có kỹ thuật bắn súng không có ai có thể địch lại.
Diệc Tâm Đồng nhìn xong tài liệu của anh, cả khuôn mặt trở nên trắng bệch, tư liệu cầm trên tay rơi trên mặt đất. Chẳng lẽ anh ta thật sự không phải là Mạc thiếu gia? Lòng của cô lạnh nửa phần, cô cực khổ từ thành phố J chạy tới nơi này chính là vì tìm kiếm Mạc thiếu gia, nhưng ông trời lại nói cho cô biết, người đàn ông dáng dấp giống Mạc thiếu gia đó lại có quốc tịch Italy.
Mạc thiếu gia, vậy anh đang ở đâu? Tại sao cô lại cảm thấy Mạc thiếu gia còn sống, Mạc thiếu gia bây giờ đang ở đâu? Tại sao phải để một người đàn ông dáng dấp giống như Mạc thiếu gia xuất hiện ở trước mặt cô. . . . . .
Một căn biệt thự diện tích mấy trăm mét vuông, trên màn ảnh một cái laptop hiện đủ loại hình ảnh. Hướng phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, không gian tĩnh mật làm cho không ai có thể liên tưởng rằng người đàn ông đang tắm rửa là người trong hắc đạo. (trong chương 122 diện tích nhà là mấy ngàn mét vuông nhưng chương này là mấy trăm, có mâu thuẫn nhưng bản gốc đúng là như vậy.)
Người đàn ông để trần nửa người trên từ phòng tắm đi ra, một vết sẹo bắt mắt ở ngực theo mỗi động tác của anh mà trở nên hấp dẫn, vết sẹo dữ tợn lại không khiến cho người ta cảm thấy ghê tởm.
Tay người đàn ông cầm ly cà phê, đây là một chuyện mỗi sáng anh phải làm, vừa uống cà phê, ngón tay gõ bàn phím máy tính, cho đến khi một bức thứ truyền đi rồi mới thoải mái mà hưởng thụ cà phê thanh khiết.
CHƯƠNG 125: CÓ THỂ THÁO MẶT NẠ XUỐNG KHÔNG
Tay người đàn ông cầm ly cà phê, đây là một chuyện mỗi sáng anh phải làm, vừa uống cà phê, ngón tay gõ bàn phím máy tính, cho đến khi một bức thứ truyền đi rồi mới thoải mái mà hưởng thụ cà phê thanh khiết.
Mấy phút sau, màn hình máy tính xuất hiện một bức thư chưa kiểm tra. Nhấn nút mở bên trái bức thư, mấy chữ hiện lên màn hình:
– Quán rượu Tình, sắc.
Khóe miệng Dean chậm rãi nâng lên, cà phê trong tay đã uống cạn, chỉ còn lại cái ly sạch lưu dấu vết cà phê.
– Đồng Đồng! Đừng uống nữa! – Quan Hi thật hối hận đã theo cô ấy tới nơi này. Cô cho rằng Đồng Đồng tới nơi này là muốn thả lỏng hạ tâm tình, nào có biết cô ấy ra sức uống rượu.
– Hi, cậu đừng cản tớ… tới muốn uống rượu. Cậu biết tâm tình tớ không tốt mà, để cho tớ uống vài ly! – Cô đẩy đẩy Quan Hi đang sát lại, uống tiếp từng ngụm từng ngụm rượu.
Quan Hi bất đắc dĩ bưng ly rượu bên cạnh lên uống một hớp, tùy theo âm nhạc truyền vào trong tai. Càng lúc càng nhiều người tụ tập vào trong sàn nhảy, ánh đèn mờ ảo mang theo vẻ đẹp mông lung khiến nam nữ tận tình uốn éo người ở sàn nhảy.
Diệc Tâm Đồng nghiêng đầu nhìn sang sàn nhảy, vừa lúc thấy một đôi nam nữ trong đám người đứng, mà tay của đàn ông ôm eo người phụ nữ, cúi đầu khẽ cười ở bên tai người phụ nữ.
Diệc Tâm Đồng cảm thấy gương mặt đó sáng chói làm mắt cô đau đớn, mà môi người đàn ông đã dời đến gò má của người phụ nữ, tay theo đó sờ lên đùi người phụ nữ. Sao cô có thể dễ dàng tha thứ cho một gương mặt giống Mạc thiếu gia đi hôn người phụ nữ khác. Một tay cô đẩy chai rượu trên bàn, bước chân lảo đảo đi ra sàn nhảy.
Quan Hi thấy chuyện có điểm không đúng, vội ở phía sau kêu lên:
– Đồng Đồng, cậu muốn đi khiêu vũ sao?
Diệc Tâm Đồng liều mạng đẩy người phía trước ra, muốn đến gần người đàn ông bên kia, làm thế nào cũng chen không qua, cô gấp gáp vừa nhảy bậy vừa đi qua.
Dean mang tai nghe trong một tai, từ bên trong truyền đến một tiếng:
– Nhân vật mục tiêu xuất hiện!
Dean và người phụ nữ trong ngực liếc nhau một cái, càng thêm ra sức biểu diễn, kéo người phụ nữ đang chuẩn bị lẫn vào đám người đi ra ngoài. Đột nhiên cánh tay bị thứ gì bắt lấy, anh cúi đầu xem xét, là một đôi bàn tay trắng, mà chủ nhân bàn tay chứa đầy nước mắt nhìn anh, điều này làm cho anh cảm thấy thật khó hiểu.
Coral vùi trong ngực anh cũng giật mình không ít, cô gái này từ chỗ nào nhô ra? Còn nữa cô ta làm gì lôi kéo tay Dean vậy, cô có phần không vui trợn mắt nhìn Diệc Tâm Đồng một cái.
Môi Dean lại gần bên tai Coral nói:
– Cô đi dụ nhân vật mục tiêu ra.
– Vâng! – Coral có chút không cam nguyện mà từ trong đám người đi ra ngoài.
Dean quay đầu lại nhìn cô, sau đó lôi cô ra khỏi sàn nhảy. Ra khỏi quán rượu, kéo cô thẳng vào trong xe mình, đóng cửa xe, hai tay ôm ngực nhìn cô gái nằm trên cửa sổ xe nôn mửa.
– Ưmh. . . . . . ưmh. . . . . . – Cô rất ít khi uống rượu, một khi uống say, ngay cả thần chí cũng không rõ, cho nên bây giờ ngoại trừ đầu có hơi choáng váng, tâm tình cũng rất tệ.
Cô quay đầu lại ngã vào trong ngực anh, tay ôm chặt cô của anh, ở trong ngực anh nức nở nói:
– Mạc thiếu gia!
Người đàn ông cau mày nhìn cô gái trong ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng bàn tay, mỹ nữ phương Đông điển hình, có điều cô làm gì mà cứ luôn gọi anh ‘Mạc thiếu gia!’.
Bàn tay của anh giữ chặt cằm cô, hừ lạnh nói:
– Tôi không tên Mạc thiếu gia, tôi tên là Dean, nghe cho rõ, Dean!
Diệc