ũng tự thẹn xấu hổ.
Cuối cùng Lục Hạo Nam thở phào nhẹ nhõm:
– Nếu như vậy, tại sao bác trai còn phải đưa Tuyết Nhi về nhà? Ở đây cháu cảm thấy vô cùng tốt!
Mẹ Mộ Dung Tuyết ôm mặt khóc ròng nói:
– Hạo Nam, chúng ta biết cháu là người đàn ông tốt, nhưng mà con gái bác không xứng với cháu… Cháu hẳn nên có đủ thời gian làm quen với các cô gái khác, về phần con gái của bác, các bác đưa về nuôi dưỡng. Tốt hay xấu đành xem vận mệnh của con bé thôi!
Vẻ mặt Lục Hạo Nam trầm xuống, chuyện anh lo lắng vẫn đã xảy ra. Thật ra thì tình trạng của Mộ Dung Tuyết đã tốt hơn rất nhiều so với trước kia, nếu như thời gian nhiều hơn chút nữa, có thể sẽ phục hồi như cũ.
Tay anh nắm chặt, giống như đang suy tư lại càng giống như ở do dự.
Mộ Dung Thương thu hết vẻ mặt của anh vào mắt, thở dài nói:
– Hiền chất, nếu như cháu cảm thấy lời bác gái của cháu có đạo lý, thì để cho chúng ta đưa con bé đi! Con bé không thể nào cả đời do cháu chăm sóc.
Lục Hạo Nam trầm tư thật lâu mới thấy anh ngẩng đầu, lông mày anh chau lại với nhau, chắp tay trước ngực, nói:
– Bác trai bác gái nếu như tin tưởng cháu hãy để cho Tuyết Nhi ở lại chỗ này, cháu sẽ làm cho cô ấy hồi phục như bình thường.
Mộ Dung Thương và vợ liếc nhau một cái, không hiểu tại sao cậu ấy chấp nhất muốn khôi phục ý thức con gái như vậy, chẳng lẽ cậu ấy để ý con gái họ là một người điên?
Lục Hạo Nam thấy sắc mặt hai người không thoải mái lắm, vội vàng giải thích:
– Hai người không nên hiểu lầm! Cháu làm như vậy là bởi vì cháu cảm thấy Tuyết Nhi biến thành bộ dạng này, cháu cũng có trách nhiệm, hơn nữa chung đụng với cô ấy một năm nay, cháu phát hiện thật ra thì Tuyết Nhi giống với một cô gái đáng yêu bình thường, cho nên cháu muốn thử yêu cô ấy.
Nghe vậy, sắc mặt Mộ Dung Thương và vợ đột ngột thay đổi, không ngờ cậu ấy sẽ nghĩ như vậy. . . . . .
Nhưng mà bọn họ hết sức vui mừng vì Lục Hạo Nam là một người đàn ông có dũng khí, dĩ nhiên bọn họ hết sức vui khi thấy cậu ấy có thể ở chung một chỗ với con gái.
*******
Lúc Diệc Tâm Đồng rời khỏi nhà họ Vũ đi Hy Lạp chỉ viết một tờ giấy, nói với người nhà họ Vũ cô đi Hy Lạp, cũng nói cho họ biết không cần tìm cô, khi đến lúc, tự cô sẽ về.
Vũ Hồng Minh gọi Vũ Lạc Trạch tới, dặn dò anh:
– Vũ Nhi, phái người đến Hy Lạp chăm sóc Đồng Đồng!
Cô là đứa con duy nhất của Vũ Thịnh Thiên, cũng là cháu gái duy nhất của ông, nếu như cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, bảo ông làm sao nhìn mặt Vũ Thịnh Thiên.
Ông nội đã nói ra sắp xếp trong lòng. Vũ Lạc Trạch cũng có ý đó, không tìm Đồng Đồng về, anh cũng cảm thấy lo lắng trong lòng.
– Ông nội, vậy cháu tự mình đi Hy Lạp một chuyến đưa người về!
– Cũng tốt, công ty ông sẽ cho người thay thế, cháu an tâm đi đi! – Vũ Hồng Minh chống gậy, vuốt râu ria hoa râm gật đầu một cái.
Xế chiều hôm đó Vũ Lạc Trạch lên đường đi Hy Lạp, mà ởi phía xa Nhật Bản Diệc Tâm Đồng cũng không biết Vũ Lạc Trạch đi Hy Lạp, nếu như biết rõ anh đến Hy Lạp tìm cô rồi, cô nhất định sẽ tự trách tùy hứng của mình.
Khi dùng bữa tối thì Tote đi tới cửa phòng của cô, gõ cửa kêu lên:
– Tiểu thư, ra ngoài dùng cơm!
Diệc Tâm Đồng mới vừa tắm rửa xong lau lau đầu, lên tiếng:
– Được, Mọi người ăn trước, không cần chờ tôi!
Sấy khô đầu tóc, thay một thân quần áo sạch sẽ, Diệc Tâm Đồng mới xuống lầu dưới quán trọ dùng cơm.
Tote đưa thức ăn tới trước mặt cô, cười nói:
– Nhanh ăn đi! Cũng sắp nguội!
Diệc Tâm Đồng cười cười:
– Vâng!
Ánh mắt của cô không nhịn được len lén liếc nhìn Dean mặt không có vẻ gì, còn anh thuần thục dùng dao nĩa cắt lấy bò bít tết trong đĩa, xiên một miếng bỏ vào trong miệng, từ từ lặp lại.
Cô thu tầm mắt, nuốt nước miếng một cái, đói bụng một ngày, cô cảm thấy bò bít tết vị rất ngon, không nhịn được ăn từng miếng từng miếng.
Tote đưa rượu đỏ cho cô:
– Uống chút rượu, giữ cho ấm!
Tay cô nhận lấy, cười một tiếng mê người với anh ta:
– Cảm ơn!
Rốt cuộc tầm mắt Dean rơi vào trên mặt của cô, chỉ cảm thấy cô cười rất chói mắt, còn cả Tote ân cần làm anh cực kỳ khó chịu, hai người này coi anh là không khí?
Dùng sức bỏ dao nĩa xuống bàn, lau miệng ra lệnh:
– Tote ăn no đúng không? Giúp tôi lên phòng sắp xếp lại tài liệu!
Tote tự nhiên nghe được trong lời nói của anh vị chua, còn nữa lão đại lại đuổi anh ta đi.
Anh ta lập tức lộ ra vẻ mặt đáng đánh:
– Dean, bây giờ chúng ta ở Nhật Bản, công việc ở đâu ra? Cần gì sắp xếp lại tài liệu?
Diệc Tâm Đồng ngẩng đầu, vẻ mặt quái dị nhìn tới người đàn ông sắc mặt âm trầm đối diện, hai người bọn họ đang làm gì?
– Đây là nhiệm vụ lâm thời tôi cho cậu, lập tức lên lầu sắp xếp lại tài liệu, buổi tối tôi muốn dùng! Vậy thì cậu có ý kiến? – Anh nhíu mày, thái độ uy nghiêm không thể phản kháng.
Thông minh như Tote, anh ta cười nói:
– Được, tôi lập tức đi sắp xếp lại, tiểu thư ăn nhiều bò bít tết một chút, mùi vị không tệ!
Trước khi rời đi, anh ta không quên đặt khăn giấy ở trước mặt của Diệc Tâm Đồng. Dean nhìn thấy muốn bốc lửa lên, hận không thể một cước đạp anh ta đi.
Không nhận thấy được vẻ mặt phức tạp của Dean giờ phút này, Diệc Tâm Đồng gật