Pair of Vintage Old School Fru
Sói xám

Sói xám

Tác giả: melodyofdeath19

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322052

Bình chọn: 8.5.00/10/205 lượt.

i. Cô cần phải thông báo ngay với Johanne. Ngay lập tức.

Miranda, con yêu. Có chuyện gì vây? Sao mặt con tái mét vậy? Nói mẹ nghe nào. – mẹ từ trong bếp nghe tiếng dập cửa liền chạy ra, có chuyện gì với con bé thì bà khổ lắm, bà đã mất nó một lần rồi. Người mẹ đưa tay xoa khuôn mặt Valerie để trấn tĩnh cô. Trước mặt bà, cô chính là Miranda, đứa con bà phải đau đứt ruột để sinh ra chứ không phải là người thừa kế của dòng tộc Remirez của vương quôc người sói. Bà lo cho con lắm. – Con nói gì đi chứ?

Mẹ, mẹ nấu đồ ăn xong chưa ạ? – Valerie quyết không để mẹ cô biết đến mối hiểm họa đang rình rập nhà cô. Đánh trống lảng mẹ bằng một câu hỏi hết sức bình thường, cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thản và đi thẳng vào bếp. Mùi thịt bít tết ngâm rượu vang bay khắp phòng ăn, nó thực sự làm cô cảm thấy đói,…hay là vì nỗi sợ hãi làm cô cảm thấy trống rỗng, có vẻ như hòa nhập là cách an toàn nhất.

Bố, mẹ! Hôm nay ăn cùng con đi! Xong rồi mẹ lên giúp chuẩn bị cho buổi dạ hội nha. – Valerie mở miệng cười tươi thiệt là tươi, nụ cười đầu tiên trong suốt mấy năm qua đối với bố mẹ. Và bây giờ trong đầu của họ là một dấu chấm hỏi to đùng đùng: ‘Con bé bị gì thế?’. Ngạc nhiên và dè chừng nhưng bố mẹ cô vẫn ngồi xuống cùng ăn tối, có vẻ như là họ đang có một thời gian ấm cúng trong gia đình thì phải.

Bố, cho con hỏi bố mẹ một chuyện. – cô mở đầu cuộc nói chuyện.

Bất chứ chuyện gì, con gái. – ông đồng thuần.

Từ lúc con còn bé đên giờ, có chuyện gì kì lạ xảy ra với con không? – cả người bố và người mẹ cùng kiếc mắt nhìn nhau, rõ ràng là đã có chuyện gì đó xảy ra và nó không đơn giản chút nào. Valerie nhìn bố mẹ như đang chờ đợi một câu trả lời cho thật rõ. Cái đưa nhìn đầy bối rối của bố mẹ cô cũng không thoát nổi tầm nhìn nhạy bén. – Rõ ràng là đã có chuyện gì phải có đúng không bố? Mẹ?

À…ừm…cũng không có gì lạ hết, chỉ có lúc… – bố vẫn chần chừ, ông không chắc chắn lắm để nói việc này ra. Ông nhìn vợ của mình như để chắc rằng bà cũng sẽ đồng thuận trong việc nói ra cái bí mật nho nhỏ này. Đã đến lúc phải cho con bé biết rồi anh à! – và đương nhiên, bà cũng đồng tình, nhưng khuôn mặt vẫn vương vấn cái nỗi buồn xa xăm nào đó.

Sao cơ ạ? Lúc gì? – cô hối bố mẹ.

Con…/ Chuyện là thế này con yêu. – mẹ cướp lời bố, ba không thích cái kiểu ngập ngừng này, nó làm cho bầu không khí trở nên thật u ám. – Khi đó con bảy tuổi và đây là căn nhà cũ của chúng ta, hôm đó con đã ra khỏi nhà vì một cuộc cãi vã và chạy trốn biệt vào khu rừng. Nó thật tối tăm và đáng sợ nên bố mẹ không dám vào. Tối hôm đó con không về, 29/10, cã ngày hôm sau cũng vậy, bố mẹ thật sự rất lo lắng nên đã báo với cảnh sát trưởng và ông ta đã cử một đội đi tìm con nhưng kết quả là không thấy con và họ cũng không hề trở về. Bố mẹ cứ nghĩ là sẽ mất con mãi mãi nhưng vào ngày sinh nhật 30/10 con lại trở về lành lạnh nhưng khác biệt với con mắt Sói, như con thấy đấy. Mọi người trong thị trấn nghĩ rằng con bị quỷ ám nên xua đuổi và ngay ngàn hôm sau, đầu tháng 11, chúng ta chuyển nhà lên thành phố và con được đưa vào viện để kiểm tra sức khỏe và tâm lí. Thật ngạc nhiên là tất cả đều là bình thường. Tất cả bình thường hết con yêu ạ. – bà nắm chặt lấy tay ông, vừa khóc vừa kể. – Mẹ sợ mất con lắm.

Thì ra là mọi chuyện như thế. Con cảm ơn bố mẹ. Con lên tắm và chuẩn bị đây. Mẹ mau vui đi nhé, hôm nay là Hallo… – như sực nhớ ra điều gì, cô phóng thẳng lên nhà và cố tìm cuốn sổ tay luôn được cất kĩ trong cặp.

11.

11. Aaahhhhh! Ma! – Valerie thất thanh hét lên, cái đống gì đang ngồi lù lù trước mặt cầm quyển sổ tay của cô vậy trời. Có trộm đột nhập! Có ma đột nhập!

Ấy ấy! Bình tĩnh! Là anh thôi mà, không có gì đáng sợ đâu! – phải nói Johanne cực kì xui xẻo, cứ hễ gặp cô là lại bị dần cho một trận. Chắc có ngày anh chết mết. Nhưng cũng vui ấy chứ, mặt cô trông dễ thương phát khiếp. Chịu đau hết nỗi, Johanne vòng một tay ôm lấy eo cô còn một tay chăn lấy hai cánh tay ngọc ngà của Valerie. – Dữ dằn quá đấy nhá, sắp làm hoàng hậu thì phải đàng hoàng chứ. – anh nói rồi hôn chụt lên môi cô rất ư là tự nhiên, chọc cho má cô ửng đỏ lên là buồn cười mà.

Ai biểu anh xuất hiện đột ngột quá chi? Mà em tưởng anh sẽ đón em ở khu rừng chứ? – Valerie hỏi trong khi cố gắng thoát khỏi cái khóa tay của Johanne. Làm sao bây giờ, anh ấy mạnh quá, không lẽ cứ giữ tư thế như thế này mãi. Ngượng chết đi được.

Lúc nãy, anh thấy mây đen kéo về rất lạ nên linh cảm một số chuyện không lành đành về đây để chắc chắn em an toàn đấy. Ai ngờ tìm thấy được quyển sổ tay này, phán đoán của anh lại còn đúng hơn nữa. Hôm nay là đêm của Ma quỷ và cũng là đêm của Trăng Máu huyền thoại. Bọn ma cà rộng đặc biệt sẽ lộng hành trong ngày hôm nay để ngăn chặn nghi lễ hiến…- anh bỗng ngập ngừng, hình như đó là một điều gì anh không thể cho cô biết được. Đôi mắt khẽ ánh lên nỗi buồn thoang thoảng.

Hiến gì cơ? – Valerie hỏi.

Không có gì. Ngoài ra thời gian trên thê giới sẽ bị đông cứng trong vòng năm tiếng đồng hồ, phòng cho khi nghi lễ gặp vấn đề thì mặt trăng máu sẽ tồn tại ở đó. – anh đáp lờ câu hỏi của cô. R