on quay, nó sẽ khác đi theo từng giờ, từng ngày, không cái gì giống cái gì cả. Sau này, chúng ta sẽ có những thay đổi lớn hơn nữa, đến nỗi chúng ta không kịp chuẩn bị. Biết đâu, vì một lý do nào đó, cô không thể gặp lại Tomoyo. Tôi với cô cũng có thể không đi chugn với nhau trên một con đường như thế này nữa… Tất cả… Tất cả đều đổi thay. Nhưng phải nhìn vào hiện tại mà sống, nhìn vào mặt tích cực mà tồn tại. Đừng suy nghĩ nhiều quá về tương lai và quá khứ, việc gì đến sẽ phải đến, việc đã qua thì cũng đã qua rồi, nghĩ nhiều chỉ thêm mệt đầu mà lại chẳng giải quyết được gì. Hãy sống hết mình với hiện tại, tìm niềm vui trong hiện tại – đó chính là cách sống tốt nhất. Hãy để niềm vui trong quá khứ an ủi nỗi buồn hiện tại, hãy để hiện tại vui vẻ xóa mờ quá khứ đau thương. [THIÊN ĐƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC'> CHƯƠNG 14 (6)– Ừm – Sakura dựa vào tường, ngắm vầng trăng đã chui ra khỏi tấm khăn lông đen, tỏa ánh sáng dịu dàng như để an ủi lòng người. Khuôn mặt Sakura rõ dần dưới ánh trăng huyền ảo – Mây đen đã tan rồi, hay thật. Cám ơn anh, Syaoran. Không có anh ở đây, không biết tôi sẽ ra sao? Anh nói đúng, “việc gì đến sẽ phải đến, việc đã qua thì cũng đã qua rồi, nghĩ nhiều chỉ mệt đầu mà chẳng giải quyết được gì”. Vậy thì tôi cũng phải học cách ít lo lắng đến tương lai và không suy nghĩ quá nhiều đến quá khứ thôi.Syaoran im lặng đứng cạnh Sakura. Một lúc sau, anh quay lại:– Được rồi, để tôi đưa cô về nhà. Muộn rồi! – Gương mặt thân thiện của Syaoran mờ mờ dưới ánh trăng, mang lại cảm giác yên ổn cho Sakura. Lần đầu tiên, Sakura cảm thấy mình thật may mắn vì quen được với Syaoran. [THIÊN ĐƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC'> CHƯƠNG 15Một tuần sau buổi lễ sắc phong của Tomoyo, cả nhà Akizuki lại tấp nập để đón chào Tomoyo về nhà đón năm mới. Bác Wei chuẩn bị cả một bàn dài những món ăn mà Tomoyo thích. Ngay cả Kero cũng được bác chuẩn bị cho một đĩa nhỏ đầy thức ăn. Nó khoái chí chạy khắp nhà, theo chân Sakura đi chỉnh sửa lại các dây nơ trang trí nhà. Căn nhà như rực rỡ hơn hẳn, bừng lên trong ánh bình minh. Dì Sonomi, dù luôn miệng nói: “Nó đã đến đó sống thì còn về đây làm gì nữa? Nó có còn nhớ đến bà mẹ đáng thương này đâu!”, vậy nhưng vẫn đích thân vào bếp làm món ăn để đãi cô con gái. Không khí đón năm mới năm nay ở nhà Akizuki nhộn nhịp và khẩn trương hơn các năm khác, khiến Sakura, Sonomi, cả Kero và nhất là bác quản gia Wei mệt phờ người.Khi bữa ăn trưa vừa dọn ra bàn xong thì cánh cửa bật mở và Tomoyo bước vào, khuôn mặt vừa mừng rỡ vừa lo lắng.– Chào mọi người, con về rồi đây!Dì Sonomi đã ngồi vào bàn, lạnh lùng nói:– Cô đến rồi đấy à, thưa công chúa. Xin lỗi vì gia đình chúng tôi không tiếp đón được tốt hơn. Có gì thất lễ xin công chúa bỏ qua cho.Nét lo lắng trên mặt Tomoyo càng rõ ràng hơn. Cô sợ sệt nhìn mẹ:– Ơ, xin mẹ đừng nói thế. Con nhớ mọi người lắm, thật mà!Sakura và bác Wei đứng cạnh Sonomi vội vàng đỡ lời:– Kìa dì, Tomoyo về thăm dì mà. Hôm nọ, dì không đến dự buổi tiệc sắc phong đó, Tomoyo buồn lắm. Nay cô ấy về xin lỗi dì, dì tha lỗi cho Tomoyo đi.– Phải đấy, bà chủ – bác Wei nói tiếp – cô Tomoyo đi đường xa về đây để thăm bà chủ, bà chủ cũng phải hiểu cho tấm lòng của cô ấy chứ. Dù mùa xuân nhưng ngoài đường vẫn còn khá lạnh đấy. Đâu thể để cho cô ấy đứng thế kia được.– Ừ nhỉ – Sonomi lạnh lùng lườm bác Wei – tôi quên cô ấy là công chúa…. công chúa gì ấy nhỉ? À là Samia công chúa. Để công chúa đứng thế kia thật là thất lễ. Nhưng từ “nhà” của cô ta đến đây đâu phải xa xôi gì mà lại là “vượt đường xa”? Đi bộ tí là đến rồi, huống hồ cô ta có người đưa kẻ đón.Bác Wei biết mình nói sai nên im lặng đứng nhìn Tomoyo, lo lắng. Sakura ôm lấy cổ Sonomi:– Dì ơi, sao dì giận lâu thế. Tomoyo thật sự rất nhớ dì mà. Giận nhiều chóng già lắm đó, dì ạ!– Im đi, Sakura. Con không phải bênh cho nó. Khi đó dì đã ngăn cản, nếu không phải vì nó chơi bài lì thì dì còn lâu mới cho nó về trong cái tù đó sống. Cái gì chứ, “về sống để học tập quy tắc trong cung điện”. Vớ vẩn!Nhận thấy sự bênh vực của Sakura và bác Wei đều vô hiệu với mẹ, Tomoyo bước đến gần:– Mẹ, con thật sự xin lỗi. Nhưng hạnh phúc của con phải do con tự tìm lấy. Mẹ đâu thể ngăn cản được. Con biết như vậy là hơi bất hiếu, nhưng con nghĩ mẹ cũng mong con hạnh phúc mà, không phải sao? Hiện giờ con đã một phần nào thích nghi với cuộc sống trong cung điện. Con rất vui. Vì vậy, xinmẹ hãy tha thứ cho con.Sonomi và Tomoyo nhì nhau như thôi miên. Sakura và bác Wei cũng nín thở theo dõi. Kero ngoan ngoãn nằm im trong tay Sakura khi thấy bầu không khí trở nên nặng nề. Cuối cùng, Sonomi lên tiếng, phá tan sự im lặng:– Thôi được. Tomoyo, ta rất mừng khi thấy con hạnh phúc. Mẹ nghiêm khắc với con cũng là để con sống tốt mà thôi. Mẹ chẳng giận con đâu. Chỉ là… Mẹ rất buồn khi thấy con xa mẹ… Mẹ buồn lắm…Sonomi ôm lấy Tomoyo, hai người òa khóc. Tomoyo gọi trong tiếng nấc:– Mẹ… Mẹ…Bác Wei có lẽ không muốn để người ta thấy mình đang khóc nên lui vào bếp, mang thức ăn lên, bầy ra bàn. Để hai mẹ con tiện nói chuyện, Sakura cũng vào phụ giúp bác Wei. Ngay cả con Kero cũng biết ý, chạy lại đĩa thứ
