XtGem Forum catalog
Thiên nữ động tình

Thiên nữ động tình

Tác giả: Quý Khả Sắc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325190

Bình chọn: 9.5.00/10/519 lượt.

người như thế, khiến người quan sát bên cạnh nàng cũng muốn bay lượn theo.

“Nàng vì Phò mã mà múa sao?” Nàng tiếp tục lẩm bẩm, nhưng không nên trả lời vấn đề này, khi Tô Bỉnh Tu thình lình xuất hiện, nhẹ nhàng ôm cả người công chúa vào lòng, nụ cười sáng lấp lánh như ngọc của công chúa cũng nói lên tất cả.

Vậy tất cả —— nước mắt của công chúa, nụ cười của nàng, điệu múa mềm mại vui sướng, đều là bởi vì Tô Bỉnh Tu, đó là người có tài trí hơn người, là Phò mã mà thánh thượng cực kỳ yêu thích.

Đông Mai nghĩ, vẫn ngẩn ngơ không dám tin rằng khuôn mặt mình cũng nở một nụ cười.

Nhớ tới lúc trước hai người như người xa lạ, quan hệ rất lạnh nhạt, không ngờ tới hôm nay lại đầy tình cảm như vậy, tình cảm rất giống uyên ương, dường như một khắc rời xa nhau cũng luyến tiếc.

Uyên ương a.

Thật khó để tưởng tượng một công chúa luôn luôn cô độc như vậy cũng có lúc không muốn rời xa một người.

Uyên ương a.

Đông Mai xoay người, đang định lặng lẽ rời khỏi sân nhà, để lại cho hai người một khoảng không gian yên tĩnh không bị quấy rối thì trong mắt bỗng dưng lộ ra một khuôn mặt tái nhợt.

Đó là khuôn mặt trắng bệch, răng cắn chặt hàm, khuôn mặt tràn ngập phẫn nộ cùng ghen ghét.

Khuôn mặt của Bạch Điệp.

Đông Mai trong lòng căng thẳng, “Ngươi ở chỗ này làm cái gì?”

Bạch Điệp không trả lời, con mắt cứ chăm chú nhìn hai người kia, lạnh lùng, oán hận nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, mới bỗng phất tay áo, xoay người mau lẹ rời đi.

Đông Mai trong lòng lạnh lẽo, bỗng dưng nổi lên một dự cảm bất thường.

※ ※ ※

“Công chúa, như vậy không được a.” Một tiếng nói kinh hoảng bén nhọn vang lên, nữ đầu bếp vươn hai cánh tay mập mạp của mình cố gắng đoạt lại con dao trong tay công chúa.

Lý Băng đem cải trắng ra nắm chặt, “Ngươi để ta làm đi, Từ đại nương, dạy ta làm.”

“Điều… Điều này sao được?” Vẻ mặt Từ đại nương sợ ngây người, “Người đường đường làm một công chúa mà, có thể nào làm những việc nặng thấp hèn này?”

“Chẳng qua chỉ là nấu ăn thôi, kim sắc đại đường, cải trắng, chân giò hun khói, cây ngô —— hẳn là không khó làm chứ?”

“Không… Vấn đề không phải là làm có khó hay không, mà là người căn bản không nên làm.

Người muốn uống canh, phân phó chúng ta làm là được, hà tất phải tự mình?”

“Không phải ta muốn uống, là Bỉnh Tu muốn uống.”

“Thiếu gia muốn uống? Nếu như thế, để ta tự mình làm cho hắn —— “

“Không phải, là ta muốn tự mình làm cho hắn uống.”

“Cái gì?”

“Ta muốn tự mình làm cho hắn uống.” Lý Băng ôn nhu lặp lại, thần khí lại thập phần kiên định.

“Vì sao?”

“Là tấm lòng.” Giọng nói của nàng bình thản, đôi mắt sáng như ánh sáng ngọc, “Ta chưa làm cho hắn được chuyện gì, chí ít để ta tự mình làm canh cho hắn uống đi.”

“Thế nhưng, thế nhưng…” Từ đại nương tuy biết việc này hoang đường, nhưng sau khi thấy tấm lòng của Lý Băng lại không nỡ từ chối, không khỏi rơi vào thế khó xử.

“Ta biết yêu cầu như vậy gây khó dễ cho ngươi, để ngươi dạy một công chúa chưa từng đến nhà bếp như ta sẽ rất khó cho ngươi. Nhưng” Lý Băng dừng lại, con ngươi của nàng đầy thành khẩn kiên định, “Ngươi có mà làm lần này đi, ta xin ngươi.”

Xin bà? Đường đường là một công chúa đang cầu xin bà? Từ đại nương nhất thời luống cuống, khiến bà làm sao không đảm đương a.”Đừng nói như vậy, công chúa điện hạ, người muốn làm canh để lão dạy người cũng được, nói cái cầu xin hay không? Đừng giết ta.” Nói, bà bất đắc dĩ thở một hơi dài, rốt cuộc nhận mệnh.

Tiếp theo, bà bắt đầu dạy Lý Băng làm sao rửa sạch rau dưa thịt cá, trong lúc đó sẽ có những bước mà đối với một công chúa như nàng rất dơ bẩn không chịu được, nàng là công chúa được nuông chiều từ bé sẽ tự động tuyên bố bỏ cuộc.

Nhưng Lý Băng thì không. Nàng không có bỏ cuộc, đôi tay mịn màng lần đầu tiếp xúc với nước lạnh cũng không, nhắm hai mắt lại để xử lý vây cá cũng không, thậm chí khi Từ đại nương cầm lấy dao thái thịt, muốn dạy vị công chúa này thái thịt, nàng cũng chỉ là kinh ngạc mở to đôi mắt nhìn, không có chút gì gọi là bỏ cuộc.

Vì vậy Từ đại nương cuối cùng cũng hiểu rõ nàng thật sự nghiêm túc, thật tình muốn xuống bếp, vì thiếu gia mà nấu canh.

Trời ạ, ai tới cứu bà đi? Bà thật không dám dạy quý nhân hoàng tộc này dùng dao, lỡ cắt vào tay của công chúa, bà thật không kham nổi tội lớn tày đình đó.

“Công chúa, người xác định… Còn muốn tiếp tục sao?”

“Ta muốn tiếp tục.” Một câu nói giản đơn cuối cùng tắt đi ngọn lửa hy vọng trong lòng Từ đại nương, bà chỉ có thể gật đầu, cầm dao cẩn thận đưa vào tay công chúa.

“Có chuyện gì đang xảy ra?”

Còn chưa đưa được ổn định, một tiếng nói giận dữ phút chốc vang lên, thiếu chút nữa khiến Từ đại nương kinh sợ làm rơi con dao trong tay, nàng vội vã nắm chặt lại, trái tim gần như nhảy ra khỏi ngực.

Quay đầu lại, liền thấy khuôn mặt không thể tin được của thiếu gia.

Cứu tinh cuối cùng cũng tới.

Nàng hít một hơi, “Thiếu gia, người tới vừa lúc, công chúa nói nàng muốn tự mình xuống bếp.”

“Cái gì?” Tô Bỉnh Tu sửng sốt, ánh mắt sấm sét liếc qua phía Lý Băng đang bình tĩnh, hàng lông mày rậm nhướng lên, “Chuyện gì xảy ra?

Ta ban đầu nghe tỳ nữ nói nàng đa