Linh Tuyết ngẩn người, Hồng Trung cũng trợn trừng mắt.
Huyền Từ song kiếm trên eo Linh Tuyết không cánh mà bay.
Chương 9.
Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân
Tác giả: Cửu Bả Đao
Chương 9.
Người dịch: Công Tử Bạc Liêu
Trương Tam Phong và phái Hoa Sơn ước hẹn giao đấu sinh tử tại Noãn Phong cương trở thành việc nổi bật nhất của chúng kiếm khách trên giang hồ, một đồn mười mười đồn trăm, sao triều đình lại không biết?
Phái Hoa Sơn mười mấy năm nay tự chỉnh đốn, đệ tử đều quan hệ tốt với triều đình, chưởng môn nhân Nhạc Thanh Hà thậm chí còn là giáo đầu của quân Nguyên, phái Hoa Sơn vốn dĩ dật đãi lao ở kinh đô. Còn Trương Tam Phong, cái gai trong mắt triều đình, có dám đến phó ước không chính là tiêu điểm của quần hùng nghị luận.
Tin tức trọng đại này, tất nhiên lôi kéo Thất Sách xuất hiện.
Thất Sách trốn khỏi Thiếu Lâm tự, tuy muốn hội diện với Quân Bảo, nhưng về tình cảm, gã hy vọng được gặp Hồng Trung – người gã nợ nhiều tình cảm nhất, cả hai cùng về Nhũ gia thôn bái đường thành thân, rồi sánh vai xông pha giang hồ. Nhưng phái Nga My chỉ tích án nhỏ chứ không phạm án lớn, gã muốn gặp hai sư đồ thật không dễ, chỉ đành vừa cướp bạc của quan lại làm lộ phí vừa tùy tiện đi về phía bắc.
Khó khăn lắm mới xuống núi được, gã muốn rèn luyện võ công qua thực chiến, dọc đường gặp việc bất nghĩa là can thiệp, phế tay mấy võ quan Mông Cổ, tiêu diệt cả một toán buôn muối định gian dâm phụ nữ, chạm trán với thủ đoạn ám toán âm hiểm của giang hồ hảo thủ khiến gã có thêm mấy vết sẹo, cùng nhiều kinh nghiệm quý giá.
Tuần trước, gã và đồ tôn của Bất Sát chạm trán, vô tình biết được về trận ước đấu, Thất Sách lập tức lưu tâm. Ước đấu là đại sự số một số hai trên giang hồ, gã đoán rằng Linh Tuyết hiếu sự nhất định sẽ đưa Hồng Trung đến, chỉ cần để ý trong đám đông đi xem là sẽ nhận ra.
Bên đường cái quan thông đến kinh đô, trong một khách sạn nhỏ, tiếng hò hét thô lỗ vang lên không ngớt. Tai Thất Sách dỏng lên.
“Mẹ kiếp, đừng để đại gia gặp phải tên đồng nhân đáng chết đó, hơn bốn năm chịu khổ tại Thiếu Lâm.”
“Chưa hẳn, dù hắn sơn vàng khắp người, hóa thành tro thì ta cũng nhận ra, phải bẻ xương rút gân hắn.”
Thất Sách đang cúi đầu ăn mì cười thầm, gã nhận ra giọng nói quen thuộc, chính là Kim Kiệu Tiền La Hán cùng Hoàng Kim Hữu Thủ danh xấu lan khắp Thiếu Lâm, cùng học ở chùa với gã.
Từ khi Đệ bát đồng nhân hạ sơn, hơn tám trăm công tử nhà giàu cùng tốt nghiệp, Thiếu Lâm tử khí trầm trầm lại xôn xao, năm nay lượng tốt nghiệp sinh tăng vọt, không chỉ như con rết nhanh chóng xuyên qua Đồng nhân trận, cả Mộc nhân hạng cũng đầy ních người, cơ quan gần như không thể vận hành bình thường, phương trượng liền cho luôn bọn Hàn Lâm Nhi thao tác cơ quan vào danh sách phá quan, được cùng tốt nghiệp.
Nhưng nói về ác danh thì ai sánh được với Thiếu Lâm tự Đệ bát đồng nhân xú danh đỉnh đỉnh? Cũng may Thất Sách biết sớm, dịch dung thành một tráng hán tầm thường đang chạy nạn, mặc y phục rách rưới nhất, mặt còn trát bùn, không mấy ai hứng thú nhìn đến gã.
Náu mình trong góc khách sạn ăn mì, gã lặng lẽ lắng nghe Tiền La Hán cùng Hoàng Kim Hữu Thủ điên cuồng mắng chửi mình, đang lấy làm lạ vì sao hai kẻ lười nhác đó lại vượt nghìn dặm đến kinh đô thì mấy cỗ kiệu lục lục tục tục dừng ở ngoài, mấy công tử gia ăn vận quý phái xuống kiêu bước vào trong.
Thất Sách không ngẩng lên cũng biết chúng là học sinh Thiếu Lâm xuống, mấy công tử ca hàn huyên vài câu rồi đi vào chính đề.
“Đợi tất cả cùng đế, trời tối là chúng ta lên kiệu đến Noãn Phong cương, các huynh đệ ở kinh đô đã xếp sẵn chỗ tốt nhất để xem rồi.”
“Hay lắm, hay lắm, trên giang hồ đều nói trường tỷ thí này là thịnh sự năm nay của võ lâm, nhưng thiếu mấy học sinh ưu tú của Thiếu Lâm chúng ta đây ở ngoài bình luận thì sao có thể tính là thập toàn thập mỹ?”
“Không hẳn. Các huynh đệ ở đại đô đã chuẩn bị sẵn mấy chục vò rượu, chúng ta vừa uống vừa xem kịch. Cổ nhân nói hâm rượu luận anh hùng, chắc là đạo lý đó.” Chúng công tử gia cười ha hả, tai Thất Sách cũng ong ong theo.
Trên Thiếu Lâm thế nào, xuống núi vẫn thế, sao tốn ngần ấy thời gian mà chúng vẫn ngu xuẩn đến thế nhỉ? Thất Sách thấy vô vị, xoay người đi khỏi khách sạn.
Thất Sách rời khách sạn, thấy trời còn sớm, định lên ngọn cây đánh một giấc rồi mới từ từ hỏi đường đến Noãn Phong cương, nhưng vừa tìm được một gốc cây có thể ngủ thì một tiểu khất cái bẩn thỉu đi chân trần đến gần, từ xa gã đã ngửi thấy mùi hôi.
Gã không phải người vô tình, nhưng dọc đường từ Nhũ gia thôn đến kinh đô, nhìn những gương mặt vàng võ đã chán mắt, thật lòng muốn bố thí bạc nhưng không có.
Gã vốn định làm lơ, không ngờ tiểu khất nhi cười hì hì đến trước mặt gã, móc ra nửa cái màn thầu: “Vừa trốn từ miếu ra hả? Ta cũng thế, bị trụ trì lấy gậy đánh cho thừa sống thiếu chết, cùng là người chạy nạn, bình thủy tương phùng ăn cái màn thầu này đi.” Tiểu khất nhi lắc lắc cái màn thầu: “Lạnh, cứng rồi nhưng còn ăn được.”
“…” Thất Sách ngẩn người nhìn tiểu khất nhi rồi nhìn nửa cái màn thầu. Xem ra gã chưa mọc tóc, trông giống một hòa thượng rớ