nếu nói dài tất đàm luận võ công, giảng thuật các chiêu thức mà những kiếm khách y gặp hay sử dụng, hoặc chỉ dẫn kiếm pháp khiến Linh Tuyết tự tôn hơn ai hết thường thường đại phát lôi đình. Quân Bảo thấy vô vị, nhấp nhô vài lần là khuất bóng. Kỳ thật, việc cô và sư phụ xông pha giang hồ chỉ là đi theo Quân Bảo, gây vài vụ án lặt vặt.
Xa quê đã ba năm, lần thứ hai Hồng Trung đến kinh đô. Cô sinh ra ở chốn quê mùa, cả hai lần đều thấy mới mẻ: dọc đường võ quán treo chiêu bài Thiếu Lâm như nấm, cả những võ phu dựng đài bán nghệ, tỷ võ chiêu thân, những hàng bán đường hồ lô và quả tươi… Có điều năm nay nạn lũ lụt chưa dứt, bách tính tứ tán nên ở kinh đô Mông Nguyên vẫn có cảnh bán thân lấy tiền mai táng cha.
Hai sư đồ phái Nga My xinh đẹp, lại đeo kiếm ở lưng, dù trên đường phố ồn ào cũng cực kỳ bắt mắt. Hai cô buộc ngựa, vào khách sạn gọi mấy món ăn, khách nhân gần đó đều hướng ánh mắt hiếu kỳ, thèm muốn tới khiến Linh Tuyết quắc mắt.
Câu chuyện của ba người đeo kiếm ở bàn bên hấp dẫn Hồng Trung và Linh Tuyết chú ý.
“Nghe nói Thái Cực đó chính là Đệ bát đồng nhân quỷ ghét thần chê của Thiếu Lâm tự. Mấy hôm trước hắn một mình đến tặc trại ở Ngưu Ẩm sơn đã chính miệng thừa nhận. Chà, đúng là thần kỳ, một ngày đi nghìn dặm gây án, chắc phải Bất Sát tự thân lên Thiếu Lâm xử lý thì hắn mới chịu bỏ chạy.” Trung niên to béo đeo kiếm lên tiếng.
“Trốn cũng có gì mất mặt, cả thiên hạ mấy ai dám đối địch với Bất Sát? Đợi khi hắn chết già thì võ lâm mới xuất hiện cục diện mới được.” Người gầy đối diện hán tử mập lên tiếng.
“Đúng, Hương quân trại trên Ngưu Ẩm sơn có phải là phân đà Bạch Liên giáo của Từ Thọ Huy không? Thái Cực cũng lớn mật thật, hai bên đó khá gắn kết, đệ nhất cao thủ Bắc phái Bạch Liên giáo Thể Hồ sớm muộn gì cũng đấu một trận với hắn.” Một lão nhân vỗ bàn khiến chén rượu rung rinh.
“Địch nhân của Nam phái hương quân vị tất là đối đầu của Bắc phái, Nam phái chịu tổn thất, Bắc phái vui còn không kịp nữa là.” Người gầy lạnh lùng.
Bạch Liên hương quân uy hiếp triều đình tuy đều chít khăn đỏ nhưng phân ra nam bắc, bề ngoài hai phái đều thờ phụng Di Lặc hạ thế nhưng thật ra ai thờ chủ nấy, xung đột chỉ là vấn đề thời gian.
“Nói hay lắm, hơn nữa nghe đồn rằng Trương Tam Phong và Thái Cực cùng sử dụng một loại quyền pháp cổ quái, nếu Thể Hồ đấu với Thái Cực, Trương Tam Phong tất không thể xuôi tay, hai đánh một, Thể Hồ tất bại.” Gã mập lắc đầu.
“Đại hiệp có ai hai đánh một? Anh hùng hảo hán đều một chọi một.” Lão giả vuốt chòm râu bạc.
Hồng Trung hớn hở, Thất Sách sau rốt cũng rời Thiếu Lâm. Hai sư đồ cô theo Quân Bảo phạm án, Thất Sách sẽ đến tìm gặp bằng hữu, cô tất có ngày gặp gã.
Linh Tuyết kiên nhẫn nghe mấy kiếm khách bàn bên nói chuyện giang hồ, không thấy nhắc đến tên mình thì nổi giận.
“Cô nương hảo tâm, thí cho tiểu lão chút màn thầu vụn đi.” Giọng nói già nua yếu ớt cất lên, Hồng Trung ngoái nhìn, một lão khất cái áo quần lam lũ, mũi đỏ mặt vàng vọt xuất hiện.
“Cầm lấy đi.” Hồng Trung lập tức cầm một cái màn thầu lớn nhét vào tay khất cái, sợ sư phụ sẽ lớn tiếng với ông ta trước khi nổi đóa. Khất cái liên tục cảm ơn rồi lui xuống.
Khách nhân ở bàn bên cạnh vẫn ba hoa: “Nếu một đấu một ta cá rằng Thể Hồ được chân truyền phái Không Động sẽ thắng.”
Gã mập ngẫm nghĩ: “Võ công chân chính của phái Không Động xưa nay đơn truyền, Thể Hồ có thể vượt khỏi chúng huynh đệ, tất tài nghệ kinh nhân.”
“Ta cũng nghiêng về Thể Hồ, y không chỉ được Không Động chân truyền, nghe nói có cả phù chú của Bạch Liên giáo Vô Cực lão mẫu trợ giúp, đao thương bất nhập, da thịt như sắt thép.” Gã gầy há miệng nhai.
“Chẳng phải cũng là Thiết Bố sam Kim Chung tráo ư? Thiếu Lâm thiếu gì công phu kiểu đó? Nói về chiến đấu thì khí thế làm đầu.” Lão giả có phần triết lý, “ta cá Thái Cực, tiểu tử đó đang lúc khí thế, muốn chống cũng khó, chỉ qua việc y năm lần vào Nhữ Dương vương phủ là biết.”
Điếm tiểu nhị châm rượu cho khách ở bàn bên, nghe chúng nhân nói chuyện hứng khởi liền thêm lời: “Hai ngày trước có vị khách giang hồ đến tiểu điếm hàn huyên mấy câu, nói là Trương Tam Phong sẽ động thủ với phái Hoa Sơn thân triều đình, đấu nhau rất lung, còn hẹn tiếp tục so tài ở Noãn Phong cương.” Tiểu nhị cười hi hi.
“Chúng ta vì thế mới đến đế đô quan chiến, không hiểu Noãn Phong cương ở đâu nhỉ? Có xa không?” Gã mập vội hỏi, xem ra không phải người ở đây.
“Xa? Noãn Phong cương ở vùng bìa rừng kinh đô, tin tức sôi nổi khắp kinh thành rồi, dưới chân thiên tử tất nhiên triều đình hiểu rõ việc này, chuyện lớn rồi.” Điếm tiểu nhị lắc đầu.
Liên tiếp nghe thấy hiệp danh của Quân Bảo, Linh Tuyết vỗ bàn đứng dậy, giận dữ trừng mắt nhìn ba vị kiếm khách: “Câu nào cũng Trương Tam Phong, giang hồ lớn thế lẽ nào không có chuyện gì đáng nói nữa.”
“Xin hỏi tôn giá là…” Lão giả đứng dậy, không thẹn là lão giang hồ.
“Đứng thứ mười trên bảng tróc nã của triều đình, chưởng môn nhân phái Nga My, Song kiếm tân phân phi Linh Tuyết! Có gan thì nói tên Trương Tam Phong một lần nữa xem sao.” Linh Tuyết nắm chuôi kiếm nhưng vỏ kiếm trống không.