hê coi là cái gì, đàn ông đang trong giai đoạn yêu đương đều làm như vậy sao, dùng mọi cách chủ động, vô cùng ân cần, chỉ lo nấu chín con vịt bay, đến khi thuận lợi sẽ không còn để trong lòng, đến lúc đó đừng nói một cốc cà phê nóng, chị muốn gặp anh ta một lần ngay cả bóng người cũng không tìm thấy đâu.”
Chị Trương mỉm cười, nhỏ giọng: “Em nói cũng phải, nhưng theo như tình hình bây giờ anh ta đối với Đinh Đinh đúng là rất nhiệt tình, chị cảm thấy anh ta chắc không phải chỉ chơi đùa một chút, có lẽ Đinh Đinh chính là khẩu vị của anh ta?”
Trong lòng Từ Vận khinh bỉ một cốc cà phê đã mua chuộc được, chị Trương gió chiều nào che chiều ấy, ngoài miệng nhẹ nhàng nói: “Không phải là có bề ngoài đẹp trai sao? Còn có cái gì nữa, em xem cô ta có thể đắc ý được bao lâu nữa.”
Trịnh Đinh Đinh chia xong cà phê, lúc trở lại, chị Trương lấy cùi chỏ nhẹ nhàng nhắc nhở Từ Vận, Từ Vận bấ đắc dĩ không nói tiếp, vẻ mặt không cam lòng liếc mắt nhìn Trịnh Đinh Đinh.
“Đinh Đinh à, cà phê này thơm thật, mùi rất thuần túy, thay chị cám ơn giáo sư Ninh nhé.” Chị Trương nói.
Trịnh Đinh Đinh gật đầu nói: “Vâng ạ.”
Cô cúi đầu lấy điện thoại di động ra, gõ một tin nhắn cho Ninh Vi Cẩn:
“Cà phê uống rất được, các đồng nghiệp nhờ em chuyển lời cảm ơn tới anh.”
Một lát sau, Ninh Vi Cẩn nhắn lại: “Không cần cảm ơn, anh cũng không phải làm vì bọn họ”
Trực tiếp không nể mặt.
Trịnh Đinh Đinh bất đắc dĩ lắc đầu, lại nhắn một tin nữa: “Vâng, em biết anh làm là vì em, em sẽ đáp lễ, anh muốn cái gì?”
“Đem ngày chủ nhật giao cho anh.” – Ninh Vi Cẩn.
Trịnh Đinh Đinh nhìn chằm chằm tin nhắn trả lời trên màn hình điện thoại di động, trong đầu hiện lên dáng vẻ nghiêm túc cố chấp của Ninh Vi Cẩn, không khỏi cười một tiếng, nơi nào đó trong lòng đột nhiên trở nên mềm mại, gõ một chữ : “Được.”
Mấy năm này, Trịnh Đinh Đinh không phải là không có người theo đuổi, chỉ là không có ai có cách theo đuổi “khác lạ” giống Ninh Vi Cẩn.
Chủ nhật, Trịnh Đinh Đinh đúng hẹn đem “thời gian” giao cho Ninh Vi Cẩn, hai người ở một hiệu sách có tên “Không chỉ là hiệu sách” gần Thiên Thủy Uyển* đọc sách.
Khung cảnh yên tĩnh ưu nhã, ngập tràn hương vị của sách, hai người ngồi đối diện nhau, không có trao đổi gì, chỉ là an tĩnh đọc sách.
Trịnh Đinh Đinh đang cầm chính là một quyển sách bán chạy của nữ tác gia người Pháp, Ninh Vi Cẩn xem là một quyển sách tham khảo, trừ bọt lá trà trong cốc phiên động, cùng tiếng thỉnh thoảng lật sách, hết thảy đều rất an tĩnh.
Cuối cùng lúc thấy hơi mệt, Trịnh Đinh Đinh dụi dụi con mắt, ngầng đầu nhìn Ninh Vi Cẩn, phát hiện anh vẫn như cũ, ngồi rất thẳng, sách đặt chồng chất ở trên đùi, tay phải cầm bút, tay trái nhẹ dở góc trái bên dưới quyển sách, nghiêm túc, chuyên tâm viết chữ lên, không chịu bất cứ ảnh hưởng của tiếng động xung quanh, ánh sáng ngoài cửa sổ xuyên qua chiếu lên mặt anh, chiếu lên hàng mi dài tới đôi môi mỏng giống như mạ lên một lớp hào quang sáng chói.
Anh thoạt nhìn rất giống một học giả bảo thủ, đang cẩn thận tỉ mỉ tiến hành nghiên cứu.
Trịnh Đinh Đinh nhẹ nhàng đem sách đặt ở một bên, hơi nghiêng người về phía trước, nghiêm túc nhìn anh, cô thừa hơi đếm xem trên mi mắt anh có bao nhiêu sợi lông mi, anh đột nhiên bình tĩnh mở miệng: “Em đến tột cùng là đọc sách hay là nhìn người?”
Trịnh Đinh Đinh có chút ngượng ngùng: “Thì ra là anh cũng không chuyên tâm giống em, anh không nhìn em làm sao biết em đang nhìn anh.”
“Có lúc không cần trực tiếp nhìn.” Ninh Vi Cẩn ngẩng đầu, hướng về phía Trịnh Đinh Đinh, nghiêm mặt nói, “Anh có thể cảm giác được nhiệt độ hô hấp của em, da dẻ phát ra hơi thở cách anh bao nhiêu.”
Trịnh Đinh Đinh sửng sốt: “Phải không.”
“Về phần không chuyên tâm.” Ninh Vi Cẩn khép sách lại, rút bút ra bỏ vào túi, “Em ở bên cạnh anh, làm ảnh hưởng tới anh.”
Trịnh Đinh Đinh: “…”
“Chúng ta chơi trò chơi đi.” Ninh Vi Cẩn đưa tay chỉ một máy chơi game trên bục, đứng dậy đi tới.
Trịnh Đinh Đinh đi tới, Ninh Vi Cẩn để cô đứng bên trái mình, khởi động hình thức chơi, Trịnh Đinh Đinh nhìn thấy trò này tương tự trò mạo hiểm rừng nhiệt đới.
“Chúng ta thử nhìn một chút, xem ai tới đỉnh ngọn núi kia trước.” Ninh Vi Cẩn điều khiển một người trong trò chơi, “Người thua phải đáp ứng một yêu cầu của đối phương.”
Trịnh Đinh Đinh không thích trò chơi kiểu này lắm, tiến vào rừng nhiệt đới đến đoạn đường có dòng suối nhỏ kia là Ninh Vi Cẩn lấy tay dắt tay cô, ngay cả lúc cô trượt chân thiếu chút nữa rơi xuống suối, cùng là Ninh Vi Cẩn đưa tay lôi cô một cái, đi qua dòng suối nhỏ, Ninh Vi Cẩn cũng không dắt cô nữa, một mình nhanh nhẹn thao tác, càng chạy càng nhanh, Trịnh Đinh Đinh vẫn còn ở dòng suối nhỏ đi tới đi lui trong khoảng 100m, cô tay chân vụng về, gặp phải dã thú tránh không thoát, thỉnh thoảng có thể bị biến mất ở trong bụi cỏ bị quái thú bắt về….Nhìn khoảng cách của mình và Ninh Vi Cẩn trong trò chơi ngày càng xa, Trịnh Đinh Đinh nổi giận.
Ninh Vi Cẩn thì ung dung khoe mẽ: “Cái trò chơi này càng chơi càng không có ý nghĩa, không có khó khăn thì không có cảm giác thành tựu, anh còn hai mươi