giây là tới điểm cuối, còn em?”
“Em còn ở thượng nguồn dòng suối.”
“Chuyện gì xảy ra?”
“Có một chướng ngại vật không vượt qua được.” Trịnh Đinh Đinh nói, “Được rồi, đừng cười em, em biết em em chơi dốt, em nhận thua trước.”
Ninh Vi Cẩn cười không nói gì.
Trịnh Đinh Đinh vẫn còn ở đó liều mạng vượt qua chướng ngại vật, ánh mắt nhìn thấy Ninh Vi Cẩn trong trò chơi trở lại, anh mang cô xuyên qua chướng ngại vật.
“Anh thắng nên trở lại làm nhục em?” Trịnh Đinh Đinh lầu bầu.
Ninh Vi Cẩn rũ ánh mắt xuống, ánh sáng trên đầu anh khiến mặt nửa sáng nửa tối, giọng nói rất trầm: “Dẫn em cùng tiến lên.”
Trái tim Trịnh Đinh Đinh chợt tăng nhanh một nhịp.
Thời điểm cùng nhau đứng trên đỉnh núi, Trịnh Đinh Đinh thở ra một hơi, buông điều khiển trò chơi ra, vẫy vẫy cánh tay ê ẩm.
“Em thua, phải đáp ứng anh một yêu cầu.
“Vâng.” Trịnh Đinh Đinh tình nguyện chịu thua.
“Đưa điện thoại cho anh.”
“À?”
“Anh không nhìn trộm tin nhắn và ghi chép cuộc gọi của em đâu.”
Trịnh Đinh Đinh đưa điện thoại cho Ninh Vi Cẩn, Ninh Vi Cẩn rất quân tử mở danh bạ ra, tìm được nick name tên mình, đem “bác sĩ Ninh” đổi thành “Ninh” sau đó đặt ở vị trí người liên lạc số một.
Trả lại cho Trịnh Đinh Đinh.
“……….” Trịnh Đinh Đinh oán thầm, cố ý như vậy có nghĩa gì.
“Rất có ý nghĩa.” Ninh Vi Cẩn đọc được suy nghĩ trong ánh mắt của Trịnh Đinh Đinh, nói.
Trịnh Đinh Đinh im lặng triệt để, cô ở trước mặt giáo sư Ninh chẳng khác nào là người trong suốt.
Ninh Vi Cẩn cảm thấy sau này Trịnh Đinh Đinh mở danh bạ ra, đầu tiên đã nhìn thấy tên anh, như vậy cảm giác so với bị đè bởi bao nhiêu người vô danh tốt hơn nhiều, hành động này rất có ý nghĩa, anh vừa nghĩ, tay trái phủi một cái lên mu bàn tay phải.
Bởi vì “Không chỉ là tiệm sách” đang ở khu vực gần thiên thủy uyển, Ninh Vi Cẩn mời Trịnh Đinh Đinh đi lên ăn cơm.
Nhà họ Ninh là nhà tầng, phong cách thiết kế theo kiểu Trung Quốc, tranh sơn thủy, trạm trổ treo ngược trên trần nhà, mang lại phong cảnh khoáng đạt, giữa phòng khách và phòng bếp là một bức bình phong hình quạt độc đáo ngăn cách, khiến cho không gian có cảm giác được tăng lên, góc tường có một cái tủ đựng đồ, phía trên bày rải rác mấy vật dụng nhỏ, không gian trở nên đơn giản hơn, sạch sẽ đơn giản.
Toàn bộ phong cách khiến người ta cảm giác vô cùng thoải mái.
“Em muốn ăn cái gì?” Ninh Vi Cẩn cởi áo khoác ra, vắt trên ghế salon.
“Anh biết làm món gì?” Trịnh Đinh Đinh hỏi thẳng.
Ninh Vi Cẩm trầm ngâm một hồi nói: “Cơm rang.”
Trịnh Đinh Đinh gật đầu.
Ninh Vi Cẩn tự mình xuống bếp, Trịnh Đinh Đinh an vị ngồi trước bàn ăn chờ, bởi vì phòng ăn cùng phòng bếp thông nhau, cô có thể nhìn thấy phong thái lúc nấu ăn của giáo sư Ninh.
Tốc độ nấu ăn và tốc độ giải phẫu của Ninh Vi Cẩn không giống nhau, Trịnh Đinh Đinh thấy anh mở tủ lạnh, chậm rãi
lấy ra hai quả trứng gà, chậm rãi đặt ở trên cái thớt, cầm cà rốt lên chậm rãi thái hạt lựu.
Trịnh Đinh Đinh không nhịn được vui vẻ: “Anh bao lâu rồi chưa xuống bếp nấu cơm?”
“Một năm ba tháng.”
“Vậy bình thường ai sẽ ở nhà chăm sóc anh?”
“Trừ Ninh Vi Tuyền còn ai khác.”
“Anh luôn là nô dịch của em gái anh?”
“Không thể nói là nô dịch, phải nói là chăm sóc lẫn nhau.” Ninh Vi Cẩn thong thả nói.
“Anh có thể cắt hạt lựu nhanh lên một chút không?” Trịnh Đinh Đinh ngửa cổ trẻ con, động tác của Ninh Vi Cẩn thật sự quá chậm.
“Anh để ý tới chất lượng, không phải là tốc độ.”
Bốn mươi phút sau, bụng Trịnh Đinh Đinh đói kêu vang, Ninh Vi Cẩn rốt cuộc cũng đem hai phần cơm rang cho thêm cần tây cà rốt bưng lên, đưa một phần cho Trịnh Đinh Đinh.
Trịnh Đinh Đinh nếm thử một miếng, tiếp tục nhai, cau mày: “Không phải là anh quên không cho muối đấy chứ?”
“Ăn nhẹ một chút đối với vết sẹo trên ngực em mới có lợi.”
“…” Trịnh Đinh Đinh bị nghẹn một cái, hỏi ngược lại: “Có vẻ anh rất để ý đến vết sẹo ở vị trí đó của phụ nữ.”
“Ảnh hưởng tới mỹ cảm, cảm giác cũng không tiện.” Ninh Vi Cẩn nhàn nhạt nói.
Trịnh Đinh Đinh thiếu chút nữa muốn phun ra, miễn cưỡng nuốt xuống: “Ninh Vi Cẩn, anh đúng là quá ra vẻ đạo mạo!”
“Đây là sự thật.” Ninh Vi Cẩn liếc mắt nhìn Trịnh Đinh Đinh, thờ ơ nói: “Bất kể sau này em kết hôn với ai, em đều phải có trách nhiệm nghiêm túc với bản thân mình.”
Trịnh Đinh Đinh nghe vậy để cái muỗng xuống: “Nếu như anh và em sau khi chung sống phát hiện đối phương không thích hợp, vậy chúng ta liền kết thúc quan hệ như vậy?”
“Đúng vậy.”
Trịnh Đinh Đinh không nói.
Ninh Vi Cẩn lấy khăn giấy đưa cho cô, cô sau khi nhận khăn giấy xoa xoa ngón tay.
“Mạo muội hỏi một chút.” Trịnh Đinh Đinh nói. “Anh trước kia có bao giờ ảo tưởng trong đầu sau này sẽ sống cùng một cô gái như thế nào cả đời hay không?”
“Chính là một cô gái vừa thuận mắt.” Hai cánh tay của Ninh Vi Cẩn khoát lên mặt bàn, hai tay nhẹ nhàng bắt chéo, tạo thành chữ A. “Thuận mắt đến mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm cũng sẽ không chán, thuận mắt đến mức dù cho cô ấy có sai chuyện gì cũng cảm thấy có thể chịu được.”
“Anh nói thật sâu sắc.” Trịnh Đinh Đinh gật đầu.
“Bởi vì vốn dĩ là đơn giản như vậy.” Ninh Vi Cẩn nói.
Trịn