Insane
Tờ Hứa Hôn

Tờ Hứa Hôn

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323173

Bình chọn: 7.5.00/10/317 lượt.

ô không thể làm gì khác hơn trong lúc này.

Bia khui ra lon nào, Trí Nguyên ngửa cổ uống cạn lon đó. Uống để giải sầu, uống để quên buồn , quên đi tình yêu vừa chớm nở đã vội đau.

Trí Nguyên mặc kệ hai thằng bạn thân ngơ ngác và người chung quanh tò mò. Anh không cần biết ngày mai như thế nào, tương lai ra sao? Chỉ biết hiện tại anh đang thất vọng và đầy ê chề.

Lâm Trí Nguyên này đã từng yêu, nhưng chưa ái dám từ chối tình yêu của anh thế này mà.

Vũ Sơn Khương là gì chứ ? Cô ta chỉ là mốt cô bé đỏng đảnh, bướng bỉnh và giỏi gây sự thôi. Thế mà cô ta đã từ chối sự quan tâm của anh, làm cho anh bẽ bàng và cay đắng.

Lúc trước , anh chia tay với Thủy Linh cũng đâu đau đớn như vậy. Phải chăng sự khổ đau hôm nay là những gì anh phải trả cho những gì anh đã gây ra ngày hôm qua?

Đáng đời ày lắm Trí Nguyên ạ , Vì một con bé mà hai ngày nay mày đã sống dở , chết dở, còn gì đâu bản năng của một thằng đàn ông. Uống và cứ uống, Trí Nguyên không biết là mình đã uống bao nhiêu. Nhưng tại sao không say nhỉ ? Càng uống lại càng nhớ rất rõ. Nhớ rõ nụ cười, ánh mắt, khuôn mặt ngây thơ và những lúc đầy lo lắng.

Trí Nguyên vẫn không hiểu, Sơn Khương quan tâm cho anh đến như vậy, tại sao cô không hề có chút cảm tình với anh, hay vì con tim có lý lẽ của riêng nó ?

Anh chua chát, đời có lắm kẻ khổ vì yêu. Anh rơi vào trường hợp đó có gì là lạ , nhưng mà anh không buông xuôi tương lai đâu. Anh vẫn làm việc, vẫn là một người chủ công bằng , thông minh và tốt bụng.

Anh nghĩ cái gì rồi cũng qua, thời gian là liều thuốc tốt nhất để xoa dịu vết thương lòng. Trí Nguyên cũng không dám, anh sẽ quên tình yêu kia một cách dễ dàng , nhưng anh rất chân thành chúc phúc cho Sơn Khương trong mối tình đẹp.

Ở nhà, ba anh, cả Thúy My nữa, họ sẽ nghĩ gì về anh? Con tim anh quả thật là lộn xộn.

Lon bia tiếp theo được khui ra, chưa kịp đưa lên miệng thì bị một bàn tay chận lại.

– Đủ rồi. Bộ muốn chết hay sao ha? Mày có biết mày uống bao nhiêu rồi chưa ? Ngừng lại đi.

Trí Nguyên gỡ tay bạn:

– Tao uống chưa đã. Mày đừng cản tao.

– Bao nhiêu mới đã ? Thất tình thôi mà , có gì lớn lao đâu. – Mày nói bậy rồi đó Mộ Nam, tao không phải thất tình.

Mộ Nam hỏi lại:

– Không phải thất tình?

– Ừ. Tao chỉ đang buồn một người thôi.

Thái Hoàng cười lớn:

– Mày nghe chưa? Buồn một người đó. Tao nghĩ nên đưa hắn về đi, không còn biết gì nữa rồi. – Ai nói ?

Trí Nguyên vung tay:

– Tao chưa say, tao còn biết chỗ tao ngồi là ở đâu và trước mặt tao là thằng nào kìa. Cho mầy biết nghe Thái Hoàng lúc tao buồn, càng uống càng tỉnh. Nhưng bây giờ không uống nữa , tao muốn nói chuyện chơi với tụi bây.

– OK. Trước khi bắt đầu câu chuyện, tao gọi ày một ly chanh nóng.

– Để giải rượu à ? Không cần thiết đâu. Chúng ta là đàn ông , đã bước vào những chỗ này thì đừng phiền phức như con gái.

– Được. Mày có bao nhiêu tâm sự cứ trút ra, tao và Mộ Nam sẵn sàng chia sẻ.

– Cảm ơn.

Thái Hoàng vỗ vai bạn:

– Bạn bè đừng nên khách sáo.

Trí Nguyên gục đầu vào hai tay, anh có vẻ suy nghĩ rồi ngẩng đầu lên thở dài:

– Tao không biết bắt đầu từ đâu nữa.

– Thì từ đầu.

– Dài dòng lắm , tụi bây nghe hai ngày chưa hết.

Chợt đôi mắt Trí Nguyên chạm phải màn hình lớn. Anh chỉ:

– Có Karaoke kìa.

– Muốn hát phải đăng ký.

Trí Nguyên khều Mộ Nam:

– Đăng ký cho tao bài “Tình đơn côi ”

– Bộ làm thiệt hả?

– Ừ tao đâu có nói chơi.

Mộ Nam đưa mắt nhìn Thái Hoàng. Anh bắt gặp cái gật đầu đồng ý :

– Không sao đâu. Hôm nay chúng ta được dịp thưởng thức giọng hát của nó.

Mộ Nam e ngại:

– Hát hay thì tao không nói, còn ồm ồm … tao không biết trốn đâu à.

Thái Hoàng cười:

– Thì như nghe thùng thiếc đánh thôi. Mày đăng ký đi , bảo đảm không bẽ mặt đâu.

– Đúng là có hứng.

Mộ Nam đi rồi Thái Hoàng băt gặp nét ưu tư trên mặt bạn. Anh quan tâm:

– Mày đang đau đầu không chỉ chuyện của Tiến Dũng , phải không? – Ừ. Tụi Tây Đô đã trở lại hoạt động bình thường , nhưng tao vẫn không thôi lo. Tao sợ Tiến Dũng cho người đối phó với Sơn Khương.

– Không phải Nguyệt My đã từng xác nhận Sơn Khương không thể cảm nhận được gì nữa khi ở tình trạng hoảng loạn sao ?

– Đúng. Bọn chúng cũng là một cáo già. Chúng sẽ sớm phát hiện Sơn Khương đóng kịch. Vì những sáng kiến mới độc đáo của Tây Đô không ai có thể nghĩ ra ngoại trừ Sơn Khương.

Thái Hoàng bực dọc:

– Hắn càng ngày càng lộng hành , mà phát luật thì không làm gì được.

– Nói sai rồi. Những người thi hành luật chưa đủ bằng chứng để kiện hắn ra tòa đấy thôi. Chứ luật pháp lúc nào cũng công bằng cả.

– Hàng loạt vụ án hắn gây ra còn không đủ hay sao ?

– Đó là cách nói của mày, mọi việc đều do đàn em nó làm.

– Dưới sự điều khiển của hắn chứ gì ?

– Và ta đang là mục tiêu của hắn. Tiến Dũng thật là một con người kỳ lạ. Hắn không bao giờ hài lòng khi người khác giàu hơn hắn.

– Đến ngày hắn sa lưới, còn biết bao người là nạn nhân nữa?

– Trong đó có Sơn Khương. Cho nên tao muốn bàn với mày và Mộ Nam bảo vệ Sơn Khương.

– Bằng cách nào?

Trí Nguyên để ngón tay lên miệng:

– Từ từ đã.