Tối manh xuyên qua
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211705
Bình chọn: 10.00/10/1170 lượt.
uyền Phong đưa lên mặt cọ cọ, “Chẳng lẽ chúng ta không có duyên gặp mặt sao, ô ô…”“Công phu không phụ lòng người, đừng quên bổn vương là người thế nào.” Cách nói mạnh mẽ của Tĩnh Huyền Phong đã thể hiện thái độ, chỉ cần hắn muốn đi, dù là ai cũng không ngăn được.Đương nhiên Điệp Luyến Mạn hiểu ẩn ý của lời này, hắn lo lắng bất an đứng dậy hành lễ, “Thỉnh Trấn Nam vương cân nhắc thận trọng, nếu không thần không thể bẩm báo với ngô vương.”Tĩnh Huyền Phong liếc nhìn Điệp Luyến Mạn một cái, nghĩ một đằng nói một nẻo, “Bổn vương tự có chừng có mực, vương tử không cần ngồi tiếp chuyện, cứ đi làm việc đi.”“Thưa vâng…” Điệp Luyến Mạn toát mồ hôi trán, tinh thần bất an lui ra khỏi phòng. Điệp Luyến Mạn sống hai mươi lăm năm qua như bước đi trên phiến băng mỏng, nếu để Điệp quốc vương biết việc này chắc chắn sẽ giận dữ, mắng hắn nhất thời lanh mồm lanh miệng mà dẫn tới tai họa.Tĩnh Huyền Phong nhìn chăm chú bóng lưng Điệp Luyến Mạn thong thả rời đi, bất đắc dĩ thở dài, “Tuy là nhi tử của Điệp Dực Phu, nhưng không bằng phụ thân hắn một phần mười, chậc chậc, thật đáng tiếc…”Cổ Tiếu Tiếu chưa từng thấy Tĩnh Huyền Phong không vừa mắt ai như vậy, nàng rướn người ra trước, kỳ quái hỏi, “Ta nói này, người ta trêu chọc gì ngươi phải không? Hay người ta anh tuấn hơn ngươi nên ngươi ghen tị?”Tĩnh Huyền Phong khinh thường hừ một tiếng, “Đúng là nữ nhi suy nghĩ tầm thường, bổn vương đang lo lắng cho dân sinh sau này của Nam Điệp Quốc, nếu giao phó Nam Điệp Quốc cho người như vậy thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.”Cổ Tiếu Tiếu lé mắt xem thường, “Ái chà chà, còn vì nước vì dân nữa cơ đấy, chẳng lẽ ngoài đứa con này ra thì sư phụ không còn lựa chọn khác?”“Chỉ có đứa con này.”“Vậy sao? Nói chuyện phiếm thì còn được, chứ nếu để Điệp huynh làm quốc vương thì đúng là có điểm miễn cưỡng, haiz…” Cổ Tiếu Tiếu ra vẻ tiếc nuối thở dài, bỗng nhiên nhận ra một việc, “Sư phụ ta còn chưa có chết đâu, sao ngươi lại nguyền rủa người ta như thế?!”Tĩnh Huyền Phong có chút suy nghĩ nâng mắt lên, “Đúng rồi, ngươi có nhớ mẫu hậu của Độc Thấm Tâm tên là gì không?”Cổ Tiếu Tiếu nhất thời giơ tay báo cáo, “Nhớ rõ! Độc thủ thần ni, gì gì đó đó!”“…” Tĩnh Huyền Phong giật giật khóe miệng, còn gì gì đó đó, thật muốn một côn đập bẹp nàng. Chương 76: Buôn chuyện bát quái vẫn còn tiếp tụcLúc nửa đêm.Cổ Tiếu Tiếu đang ngủ say đột nhiên ngồi bật dậy, “Ta nghĩ ra rồi, mẫu thân của Độc Thấm Tâm tên là Độc Xảo Mạn!”…Tin tức phấn chấn lòng người như thế lại không có ai đáp lại nàng.Cổ Tiếu Tiếu khẩn cấp sờ loạn chiếc gối bên cạnh, phải gọi Tĩnh Huyền Phong dậy ngay! Đã đến giờ cùng nhau buôn chuyện bát quái!Nhưng đầu ngón tay chỉ đụng tới đệm giường trống rỗng, dựa theo độ ấm thì hình như không phải đi nhà vệ sinh. Cổ Tiếu Tiếu mê mang cào cào tóc, kêu vài tiếng vẫn không có người quan tâm, hơn nửa đêm Tĩnh Huyền Phong còn chạy đi đâu?Mà lúc này…Tĩnh Huyền Phong đã ở trong Điệp Tiên Cốc, hắn nhảy xuống ngựa, châm lửa nhìn toàn cảnh bốn phía chung quanh, cẩn thận hành tẩu. Điệp Tiên Cốc được núi đồi vây quanh, dưới ánh trăng yên ắng, đom đóm bay múa đầy trời dấy lên nhiều điểm sáng, nước suối róc rách nhẹ nhàng chảy qua đá cuội, tạo thành bản hòa tấu thủy hỏa du dương.Chính như Điệp Luyến Mạn đã nói, tất cả cửa động lớn nhỏ trong Điệp Tiên Cốc đều đã bị chèn kín bằng đá. Những hang động rộng rãi nơi đây được hình thành qua hàng trăm ngàn năm “Nước chảy đá mòn”, sáng tạo nên các loại thạch nhũ lớn nhỏ không đồng nhất, những đường lượn sóng bất ngờ, những khe rãnh gấp khúc, cao cao băng lãnh huyền ảo, khí thế bàng bạc đồ sộ… Mà thông thường một hang động có cửa vào không quá cao hoặc quá lớn, vậy nên bịt kín không phải việc khó khăn.Tĩnh Huyền Phong kiểm tra địa hình xong liền lên ngựa, xem ra không dùng quyền thế thì rất khó tiến vào trong. Nhưng hắn vừa muốn quay đầu ngựa rời đi, lại phát hiện trên vách núi đen có một khe hở nhỏ vẫn chưa bị bịt kín. Tĩnh Huyền Phong nhìn ra khe hở cách mặt đất khoảng năm mươi thước, độ cao này với người bình thường mà nói quả thật hơi khó để leo lên, huống chi Điệp Dực Phu năm đó chỉ là hài đồng.Nghĩ vậy, hắn rong ngựa rời đi, nhưng mới đi được một đoạn, trong đầu hắn bỗng hiện lên một ý nghĩ kì quái. Hắn tức khắc xoay người quay lại Điệp Tiên Cốc, cầm dây thừng cùng dao nhỏ, tự đánh một tiếng trống tinh thần hăng hái, sau đó leo lên vách núi.Đợi leo tới cửa động nhỏ hẹp, Tĩnh Huyền Phong mới nhận ra không thể tiến vào vì thân hình quá cao lớn khôi ngô, hắn chỉ đành châm đuốc chiếu sáng nhìn vào. Trong động loáng thoáng truyền đến tiếng nước rơi “Tí tách tí tách”, mà tiếng nước này đã chứng thực suy nghĩ của hắn. Tĩnh Huyền Phong không khỏi cong môi cười, sau đó thong thả leo xuống rời khỏi Điệp Tiên Cốc.…Cổ Tiếu Tiếu không sờ thấy Tĩnh Huyền Phong tự nhiên không có tâm trạng để ngủ, nàng nằm trên giường ngẩn ngơ đếm tóc. Vừa nghe thấy then cửa mở ra, từ tiếng bước chân nàng đã biết người đến là ai, “Ngươi đi đâu vậy?”“A…” Tĩnh Huyền Phong thở nhẹ một tiếng đi tới cạnh giường, “Ngươi tỉnh rồi?”Cổ Tiếu Tiếu chống nạnh chất vấn