XtGem Forum catalog
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327462

Bình chọn: 7.00/10/746 lượt.

ích hợp.

“Bé con, đừng nhìn nữa, hôm nay cả nhà hàng này anh bao rồi.”

Thiệu Tử Vũ mở miệng.

“Anh bao hết rồi?”

Lam Kỳ cực kỳ kinh ngạc, khó trách phụ vụ nơi này đều một bộ dáng chỉ phục vụ duy nhất hai người bọn họ, mà cách trang trí bàn của bọn họ có chút khác biệt.

“Anh đúng là nhiều tiền!”

Lam Kỳ mở miệng, ăn một bữa cơm lại bày ra cảnh tượng hoành tráng như vầy, sợ người khác không biết nhà anh có tiền sao.

Thiệu Tử Vũ cười.

“Dù anh có nhiều tiền cũng phải xem là tiêu xài cho người nào.” Nếu không phải muốn lấy lòng cô, anh không cần phải làm như vậy.

Lời của anh khiến nhịp tim Lam Kỳ đập nhanh một nhịp, Thiệu ngốc hôm nay rất lạ, vô ý cố tình nói mấy lời này để cho tim cô đập lỗi nhịp.

Lam Kỳ cúi đầu suy nghĩ, Thiệu Tử Vũ ăn xong lau miệng, vẫy vẫy tay với người ở đằng xa.

Tiếng đàn piano du dương đổi thành giai điệu đàn violon dịu dàng triền miên.

Thiệu Tử Vũ đứng dậy đi về phía Lam Kỳ.

“Bé con, nhảy cùng anh một bản.”

Lam Kỳ sững sờ nhìn anh, tư thế của Thiệu ngốc cũng không phải là khom lưng vươn tay cực kỳ thân sĩ mà là đứng thẳng vươn tay phải về phía cô, dáng vẻ tự nhiên cùng bình thường không khác biệt, trong lòng Lam Kỳ lại rung động một chút, cách mời của anh cực kỳ bình thường, trước kia lúc học đại học cô cũng có tiếp nhận mấy nam sinh mời cô khiêu vũ, nhưng lần này là Thiệu ngốc mời, làm cho cô đặc biệt hồi hộp.

“Khiêu vũ?”

Thì ra Thiệu ngốc biết khiêu vũ, anh ở tại bộ đội làm cọ thời gian học những thứ này. (Kẹo cũng muốn biết, anh Thiệu đúng là siêu nhơn)

“Bé con, nhanh lên một chút, tay anh vẫn giữ như vậy thật mệt.”

Thiệu Tử Vũ đột nhiên dịu dàng mở miệng, nụ cười nhạt trên mặt biến mất có chút vẻ nghiêm túc.

Trong lòng Lam Kỳ hoảng hốt lập tức liễn duỗi tay để vào trong tay anh, Thiệu Tử Vũ nắm chặt tay cô, kéo cô ra khỏi chỗ ngồi.

Lam Kỳ bị anh nắm tay, theo anh đi về phía trước, không biết như thế nào, nghe anh nói mệt, cô liền hoảng hốt, giống như anh không phải đang nói về khiêu vũ mà là ý tứ nói cái khác.

Thiệu Tử Vũ lôi kéo tay cô khẽ cười, tay anh vẫn chờ mệt mỏi, nhưng mà không đợi đến lúc tay cô vươn ra anh hẳn là sẽ không thu hồi.

Lam Kỳ đi theo anh từ từ đi về phía đài phun nước, trái tim bang bang nhảy nhót.

Thiệu Tử Vũ kéo cô đến một chỗ trống rộng rãi gần đài phun nước, nắm eo nhỏ của Lam Kỳ rồi bắt đầu điệu nhảy, đàn violon kéo lên giai điệu cực kỳ thong thả, vũ bộ của hai người cũng rất đơn giản, Lam Kỳ nhìn Thiệu Tử Vũ, Thiệu Tử Vũ cúi đầu nhìn cô, tia sáng dịu dàng tỏa ra trong mắt anh che mờ hết thải tất cả ánh sáng, mềm mại, dịu dàng bao phủ cô giống như mang cô đi vào một thế giới đồng thoại.

Cô nhìn ngũ quan xinh đẹp của anh, vẻ mặt dịu dàng mà không mất nét cương nghị của quân nhân, không biết như thế nào, cô lại nghĩ đến hoàng tử và công chúa, trong thế giới đồng thoại anh và cô cùng nhảy một điệu vũ hạnh phúc.

Nghĩ tới đây, mặt Lam Kỳ có chút đỏ lên, nét quyến rũ lộ ra.

Thiệu Tử Vũ nhìn chằm chằm cô, khóe miệng thủy chung là nụ cười nhạt, vì cuộc hẹn đêm nay anh đã chuẩn bị hết mấy ngày, tuyển chọn nhà ăn, sau đó học khiêu vũ, nhưng mà nhìn bộ dáng thẹn thùng của bé con, anh cảm thấy thằng nhóc Tịch Minh kia đôi lúc cũng không phải toàn đưa ra chủ ý ôi thiu, có lẽ anh nên theo anh học tập về phương diện lấy lòng phụ nữ.

Lam Kỳ không dám nhìn vào mắt anh, ánh mắt như vậy làm cho cô nhũn ra, nghĩ muốn xụi lơ trong ngực anh, nghĩ muốn bị anh ôm chặt.

“Bé con, thích nơi này không?”

Thiệu Tử Vũ nhẹ giọng hỏi, nếu cô thích anh sẽ thường xuyên làm như vậy.

Lam Kỳ không biết nên gật đầu hay lắc đầu, cô làm sao nói với anh, cô rất thích bữa ăn tối nay, cô rất thích trong mắt anh chỉ có hình bóng của cô, cô rất thích anh yên lặng chỉ thuộc về một mình cô như lúc này.

Mặc dù cô không trả lời, nhưng Thiệu Tử Vũ cũng đoán được cách nghĩ của cô, nhịn không được cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán cô.

Nụ hôn này có vẻ tương đối dài, bờ môi của anh vẫn đặt trên cái trán tinh mịn của cô không nỡ rời đi, Lam Kỳ cảm thấy nụ nôn này có vô hạn ma lực, mang theo hơi thở ngọt ngào cực nóng, từ từ theo trán truyền khắp toàn thân, tê dại.

Thân thể cũng không khỏi mất tự chủ kề sát về phía anh, hai người vốn là giữa khoảng cách tiêu chuẩn khi khiêu vũ, kết quả từ từ liền biến thành tư thế ôm nhau, đầu Lam Kỳ dựa vào ngực Thiệu ngốc nghe tiếng nhịp tim anh đập, thình thịch có lực theo tiết tấu, làm cho lòng cô yên tĩnh.

Thiệu Tử Vũ ôm sát cô, ý cười trên mặt càng đậm, bé con vẫn là lúc an tĩnh khiến người ta yêu thích hơn, giống như một con mèo nhỏ lười biếng.

Ra khỏi nhà hàng, hai người trở lại trên xe, mặt Lam Kỳ vẫn còn phớt đỏ, thời điểm âm nhạc kết thúc, cô phát hiện mình đang ôm anh, cực kỳ kinh ngạc, cô nhớ rõ hai người rõ ràg là đang khiêu vũ rất tốt, khi nào thì biến thành tư thế này.

Cô ngồi trên ghế len lén nhìn phản ứng của anh, phát hiện khóe miệng của anh đang mỉm cười, đôi mắt giao nhau nhìn cô một hồi ssau đó chuyển tay lái, bộ dáng đẹp trai không có cách nào diễn tả, có cảm giác tương lai sáng lạn đang rộng mở.

Cho tới bây giờ cô không h