m Kỳ phát hiện hoàn cảnh nhà hàng này cực kỳ tao nhã, vào cửa quẹo phải là nhà ăn, trong đại sảnh có một đài phun nước nhỏ, đang phun lên tầng tầng bọc nước màu hồng, bên cạnh đài phun có một vài điêu khắc tinh xảo, bên cạnh đó là một cây piano màu trắng thật lớn, cách cây piano không xa là vài bàn ăn theo phong cáchh Âu Châu, nhà hàng thiết kế thật sự cổ điển, trong không khí thoảng bay một loại hương vị nhàn nhạt.
Nhưng mà không giống với nhà hàng bình thường, nơi đây ánh đèn có chút mờ, Thiệu Tử Vũ mang theo cô đi về phía chỗ ngồi, lần này Lam Kỳ phát hiện trên mỗi cái bàn đều đốt một ngọn nến màu đỏ, trong ánh đèn mờ toát ra ánh sáng cực kỳ xinh đẹp chói mắt.
Bữa tối dưới ánh nến, trong đầu Lam Kỳ lập tức hiện ra mấy chữ này, cô chưa thấy qua bữa tối hoành tráng như vậy, làm sao Thiệu ngốc lại mang cô tới nơi này.
“Tiên sinh, tiểu thư mời.”
Phục vụ dẫn bọn họ đến một cái bàn.
Thiệu Tử Vũ kéo ghế ngồi ra cho Lam Kỳ, sau đó lại ngồi xuống vị trí đối diện cô.
Lam Kỳ nhìn khăn trải bàn màu trắng sạch sẽ, trên bàn không chỉ đặt một ngọn nến đỏ, còn trưng bày một bó hoa hồng, đóa hoa diễm lệ chiếc rọi dưới ánh nến, một bầu không khí lãng mạn lập tứ xuất hiện.
Hoa hồng, bữa tối dưới ánh nến, những thứ này Lam Kỳ cũng từng ảo tưởng qua, không nghĩ tới lại gặp được trong trường hợp này.
Thiệu Tử Vũ cẩn thận quan sát phản ứng của Lam Kỳ, thằng nhóc Tịch Minh kia nói phụ nữ đều thích lãng mạn, cô gái nhỏ của anh nhất định cũng không ngoại lệ, cho nên anh cũng muốn cho cô lãng mạn, mấy năm nay anh đều ở tại bộ đội, phương diện theo đuổi phụ nữ xác thực Tịch Minh giỏi hơn anh, có thể phương thức của anh quá mức trầm lắng, bé con không thích, như vậy anh sẽ đổi lại phương thức khác.
Lam Kỳ quan sát hoàn cảnh nơi này, sau đó nhìn Thiệu Tử Vũ, anh bỏ đi mũ lính, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, ngũ quan xinh đẹp dưới ánh nến có vẻ kỳ lạ.
Tim cô đột nhiên bắt đầu mất khống chế đập liên hồi, thì ra có ở cùng một chỗ với anh hay không đều là một loại hành hạ.
“Bé con, muốn ăn cái gì?”
Thiệu Tử Vũ đem thực đơn tinh xảo đưa cho cô.
Ánh mắt này giống như cả thế giới đều lấy cô làm trung tâm, Lam Kỳ không có cốt khí cúi đầu, cô không thể đáp lại, cô sợ hãi bản thân sẽ trầm luân.
“Em tùy tiện.”
Cô đã nói cô ăn rồi còn dẫn cô đi ăn.
Thiệu Tử Vũ thu lại thực đơn, lật xem một lát rồi gọi vài món ăn.
“Vâng, mời quý khách chờ một chút.”
Phục vụ cung kính cúi đầu chào rồi rời đi, ánh mắt Lam Kỳ nhìn về phía khác cố gắng hết sức bỏ qua tâm tình này nọ về bữa ăn dưới ánh nến, hoa hồng….Cô sợ chính mình suy nghĩ lung tung, lúc này tiếng đàn piano du dương vang lên, cách đó không xa bên cạnh đài phun nước chỉ thấy một người đàn ông ăn mặc tây trang đang nhắm mắt, tay lướt trên từng phím đàn, giai điệu mềm mại, duyên dáng lướt theo từng phím đàn bay khắp torng nhà hàng, tpng chút một hòa quyện vào đáy lòng mỗi người.
Lam Kỳ đột nhiên phát hiện cái chỗ này lãng mạn không cách nào hình dung.
Thiệu ngốc như thế nào chọn một chỗ như vầy ăn cơm, cô còn nghĩ sẽ giống như bình thường đi những chỗ náo nhiệt vui vẻ.
Chỉ là trong thời gian ngắn, phục vụ liền bưng đồ ăn ra, món chính mê người, các món phụ tinh xảo đặt trên bàn cực kỳ mỹ quan, làm cho người ta thèm ăn.
Trên bàn mỗi một dạng đồ giống như là hoàn mỹ không có chút tỳ vết nào, nhưng bữa cơm này Lam Kỳ thật sự ăn không yên ổn, ngược lại Thiệu Tử Vũ ăn được tự nhiên nhàn nhã.
Lam Kỳ ăn vài miếng rồi không ăn nữa, bởi vì buổi tối mẹ già ép cô ăn rất nhiều nên giờ ăn không vô, cô từ từ nhai nhai, đôi mắt nhìn Thiệu Tử Vũ.
Thiệu Tử Vũ đang thuần thục cắt miếng thịt bò bít-tết tiêu đen, anh đem miếng thịt cắt thành từng miếng nhỏ sau đó bỏ vào miệng.
Không phải loại hết sức thong thả tao nhã mà là cách ăn tùy ý tự nhiên nhưng nhìn cực kỳ đẹp mắt.
“Bé con, nếm thử cái này.”
Đột nhiên Thiệu Tử Vũ đem một phần thịt nhỏ đưa tới trước miệng Lam Kỳ.
Lam Kỳ có chút ngượng ngùng, cái nĩa này anh mới đưa vào trong miệng, hiện tại lại đút cô ăn, giống như hôn môi gián tiếp.
“Em no rồi.”
“Thật no rồi?”
“Thật sự!”
“Thật sự?”
Thiệu Tử Vũ cười.
Lam Kỳ cảm thấy đối thoại này rất quen tai, cẩn thận suy nghĩ một chút thì ra đoạn đối thoại mới vừa rồi, không phải là anh lại muốn làm gì cô nữa chứ? Vội vàng đem miếng thịt ngậm trong miệng.
“Thực ngoan.”
Thiệu Tử Vũ cười.
Lam Kỳ ăn không vô dứt khoát không ăn, cô một bên nhìn Thiệu Tử Vũ ăn gì đó, một bên đánh giá nhà hàng này, kỳ lạ, hoàn cảnh nhà hàng này rất tốt, làm sao lại không có khách, phòng ăn to như vậy chỉ có hai người bọn họ, còn có một đám phục vụ đứng xa xa. (*chớp chớp, mắt long lanh*, anh Thiệu thật là lãng mạn, bao cả nhà hàng rồi chứ còn tại sao nữa)
“Nhìn cái gì vậy bé con?”
Thiệu Tử Vũ hỏi.
“Không có gì, chỉ là kỳ lạ, đại sảng nhà hàng hôm nay vì sao chỉ có hai người chúng ta?” Hẳn không phải là buôn bán tệ như vậy chứ, ngồi lâu như vậy liền một người khách đẩy cửa vào cũng không có, thành phố C là thành phố du lịch, kinh doanh ăn uống rất phát triển, làm sao nhà hàng này lại vắng lặng như vậy, cực kỳ không th