như thế nào Thiệu ngốc phải rời khỏi đây?
“Anh muốn đi đâu?”
“Đi làm chút chuyện, có thể phải rời đi hai ngày.”
Xử lý mọi chuyện xong vừa vặn có thể nhanh chóng trở về mừng sinh nhật với cô.
“Bé con, ra ngoài một lát, có hai ngày không được thấy em.” Mấy ngày nay anh cũng không gặp được cô, anh rất nhớ cô, anh vừa mới nhận được tin bên kia anh trai mất tích, anh bỏ ra hai ngày đi xem xét, tạm thời vẫn không thể nói với cô, tránh cho cô lo lắng.
“Anh đang ở đâu?”
Lam Kỳ hỏi, nghe anh nói muốn rời khỏi hai ngày, cô đặc biệt muốn gặp anh.
“Ở gần nhà em, chỗ lần trước đón em đó.”
“Ừ, anh chờ em.”
Lam Kỳ mặc quần áo ngủ, mặc vào một chiếc áo khoác nhỏ liền ra cửa.
“Kỳ Kỳ, muốn đi đâu?”
Đang xem TV trong phòng khách, Vương Mạn hỏi.
“Mễ Đóa có chút đồ muốn đưa cho con, con ra ngoài một chút.”
Lam Kỳ nói láo, hiện tại nhà cô cùng nhà họ Thiệu đã lâu không còn qua lại, để mẹ già nhìn thấy Thiệu ngốc liền không tốt.
“Con, đứa nhỏ này, không biết để co Mễ Đóa vào nhà ngồi một chút.” Vương Mạn trách cứ, bà làm sao lại sinh một cô con gái ngốc như vậy.
“Không sao, cậu ấy đưa đồ cho con xong lập tức đi ngay.”
“À”
“Vậy con đi đây.”
Lam Kỳ thật nhanh ra cửa.
Nhà cô ở tại một khu chung cư yên tĩnh, khu vực xanh hóa, đi qua một ngã rẽ công viên, xa xa cô liền nhìn thấy Thiệu Tử Vũ, tim bắt đầu chờ mong nhảy lên, bây giờ cô rất sợ nhìn thấy anh lại vô cùng muốn gặp anh.
Thấy cô, Thiệu Tử Vũ xuống xe, dáng người cao ngất dựa bên cạnh xe nhìn cô, chờ cô từng bước đến gần.
Lam Kỳ đi về phía anh, ở khoảng cách vài bước liền dừng lại, hoàn toàn ít đi vẻ thân thiết thường ngày, nhàn nhạt cùng anh duy trì một khoảng cách.
“Bé con”
Phản ứng của Thiệu Tử Vũ vẫn như trước kia, vươn tay ôm eo nhỏ của cô.
Lam Kỳ xấu hổ chuyển động thân thể, bọn họ bây giờ như thế này không thích hợp, mà chung quanh rất nhiều hàng xóm thấy được sẽ bàn tán.
“Hình như gầy đi.”
Thiệu Tử Vũ khẽ cười mở miệng.
“Nào có.”
Lam Kỳ mở miệng, thấy giẫy giụa cũng vô dụng, cô tùy ý anh ôm, hơn nữa cô lưu luyến loại cảm giác này.
“Anh muốn đi đâu?”
Anh không phải đang nghỉ phép? Vẫn là bận rộn như vậy.
“Đi đón một người.”
Thiệu Tử Vũ mở miệng.
Đôi mắt Lam Kỳ nhìn mặt đất.
“Đón Lý Viện?”
Cô thật sự là nghĩ không ra anh rời khỏi hai ngày sẽ đi đón người nào.
Thiệu Tử Vũ nhíu mày.
“Liên quan gì tới cô ta?”
Bé con vì sao có thể nhắc tới Lý Viện? Thật là nghĩ lung tung, từ ngày say rượu đó, Khương Hạo đưa cô ta trở về, bọn họ liền chưa từng gặp lại.
“Quan hệ của hai người tốt như vậy, làm sao lại không quan tâm đến chuyện của cô ấy.”
Lam Kỳ cảm thấy Thiệu ngốc không nên nói như vậy, anh hẳn người một người đàn ông biết gánh trách nhiệ.m
Thiệu Tử Vũ càng thêm nghi ngờ, cả đầu bé con đang suy nghĩ cái gì, nếu anh cùng Lý Viện có cái gì đã sớm có, cũng sẽ không đợi đến bây giờ.
“Tốt cũng là quan hệ của chúng ta tốt.”
Anh cười, hôn một cái lên trán cô.
Nụ hôn dịu dàng rơi xuống, Lam Kỳ co rụt đầu lại.
“Bé con, sinh nhật chờ anh.”
Thiệu Tử Vũ cười, qua sinh nhật này cô liền tròn 23 tuổi, đã đủ tuổi pháp định kết hôn, anh chờ không kịp, động tác của cô quá chậm, đợi đến khi cô chậm chạp tư từ dựa vào anh, có thể phải chờ đến già, nhưng mà thường xuyên xuất hiện bất ngờ, giống như lần này, vốn là bé con đã bắt đầu hành hộng, không biết vì sao lại rụt trở về, còn xuất hiện một Dung Bạch Minh, đành để anh ra tay.
“Ừ”
Lam Kỳ gật đầu, trong lòng bắt đầu có chút chờ mong.
Không biết sinh nhật ngày đó Thiệu ngốc sẽ tặng gì cho cô.
“Vậy anh tặng em cái gì?”
Cô hỏi.
Thiệu Tử Vũ cười.
“Bảo đảm là em chưa bao giờ nhận được.”
Lam Kỳ nghĩ sẽ có thể là quà tặng gì….
Thiệu Tử Vũ gõ gõ đầu cô.
“Đừng suy nghĩ nữa, em có nghĩ nát óc cũng không ra.”
Lam Kỳ rất không hài lòng lời anh nói, nhưng mà thừa nhận có đạo lý, cô không gặp nhiều đồ, khả năng sẽ không thể nghĩ ra, nếu là vậy thì không cần nghĩ nữa.
Thiệu Tử Vũ ôm Lam Kỳ một cái sau đó buông tay ra.
“Bé con, đi ăn cơm với anh.”
“Anh còn chưa ăn cơm?”
Hiện tại không phải anh đang yêu đương cùng Lý Viện sao? Hai người ra ngoài ăn cơm là chuyện rất bình thường, hẳn là sẽ không đói bụng chứ.
“Không có.”
Vừa rồi anh từ trong nhà rời đi lại trở về nhà của chính mình một chút, bé con không chịu sắp xếp đồ dùng nội thất, anh chỉ mua một chút đồ bày trí, về sau đợi tâm tình cô tốt lại đi đổi lại, cho nên trễ như thế này mới đi tìm cô.
“Không đi.” Lam Kỳ nhìn quần áo mình một chút, cô mặc quần áo như vậy làm sao ra cửa, mà cô cũng không muốn ở lại cùng anh, chỉ là muốn nhìn anh một chút liền đi vào.
Thiệu Tử Vũ nhìn áo ngủ của Lam Kỳ, một bộ áo ngủ tơ tằm màu hồng nhạt, tuy quần áo rộng nhưng cổ áo rất thấp, cổ áo hình chữ V, lộ ra mảnh lớn da thịt tuyết trắng, dáng vẻ mê người, bộ quần áo này đem toàn bộ dáng người quyến rũ của cô phơi bày, trước lồi sau lõm, mà còn có vòng eo thon gọn….
Hoàn hảo trên người cô còn mặc một chiếc áo khoác, nếu không thì càng thêm mê người.
Thiệu Tử Vũ kéo chiếc áo khoát của cô lại, che lại phần da thịt lộ ra, ngoại trừ anh không thể để cho người khác nhìn
