Thiệu Tử Vũ cảm thấy kỳ lạ.
“Mỗi lần đều là quản gia ra mặt.”
“Như vậy”
Thiệu Tử Vũ gật đầu một cái.
CHƯƠNG 59: ĐÊM HÔM ĐÓ LÝ VIỆN ÔM CẬU, CHỊ DÂU NHÌN THẤY
Hôm nay là Chủ nhật, Lam Kỳ đặc biệt chọn ngày này tới biệt thự, cô đoán chủ nhân căn biệt thự này bình thường bận rộn lúc này vừa vặn sẽ rảnh, hơn 10 giờ sáng cô đến chỗ biệt thự, cảm thấy tới quá sớm nói không chừng sẽ không gặp được người, cho nên liền chọn lúc này tới.
So sánh với lần trước bên ngoài biệt thự hoa cỏ được trồng sắp hoàn thành, nhưng mà sau khi hoàn thành cô phát hiện, các loại hoa xinh đẹp cực kỳ ít, phần lớn là các loại cây xanh thấp, phong cảnh đều là các loại thực vật, bên ngoài công nhân rất ít, cô vừa đi về phía biệt thự, vừa rồi gọi điện thoại cho quản gia chú ấy không nhận, cô đoán có thể hắn ta ở trong biệt thự.
Biệt thự lầu hai trong một căn phòng rất bình thường, ban công hình bán nguyệt, Công Tôn Vân nghiêng người ngồi trên một cái ghết dựa, một chiếc áo trắng cùng quần dài màu đen tùy ý, vẫn như cũ không thể nào che giấu được khí chất của hắn, giờ phút này cặp mắt nhỏ hẹp dài sắc lạnh đang im lặng nhìn người đang quỳ dưới đất cầu xin.
“Đại ca, em sai lầm rồi, em thật sự không biết sự việc lại trở thành như vậy, cầu xin anh tha cho em, lần sau em không dám nữa.”
Người quỳ trên mặt đất sống chết liều mạng dập đầu, bang bang, âm thanh vang lên trong không khí yên tĩnh làm cho người ta sợ.
Công Tôn Vân híp mắt, thay đổi một cái tư thế thoải mái.
“Mày để cho Tiêu Hoa đoạt đi vụ làm ăn bên Đông Âu, hơn nữa còn để cho hai nơi sản xuất bị nó chiếm.” Giọng điệu của Công Tôn Vân nhã nhặn mang theo lãnh ý, Mã Cửu là người hắn tín nhiệm nhất, không ngờ lại phản bội hắn, hắn rời khỏi mặt ngoài là vì khuếch trương thị trường thật ra là vì thăm dò một số người, đáng tiếc là hắn rời khỏi không được vài ngày đã sảy ra chuyện.
“Đại ca, em sai lầm rồi, niệm tình em đi theo anh nhiều năm như vậy, cầu anh thả người nhà của em ra.” Giọng nói Mã Cửu kèm theo tiếng khóc nức nở, cả người nằm rạp xuống ôm đùi trước của hắn cầu xin, vốn là một thân tây trang màu đen sạch sẽ nay đã dơ bẩn nhăn nhúm không còn nhìn ra bộ dáng ban đầu, gương mặt mập mạp rung rẩy sợ hãi.
Giây phút hắn biết được tin hắn liền biết được vận mệnh của mình, hắn theo Công Tôn Vân lâu như vậy, rất hiểu rõ tính tình của hắn, vì giành địa bàn ngay cả anh trai ruột của mình cũng giết, hắn làm sao có thể buông tha hắn, hắn chỉ cầu xin Công Tôn Vân có thể bỏ chút lòng nhân từ thả vợ cùng con hắn ra.
Không muốn tay Mã Cửu đụng vào ống quần của mình, Công Tôn Vân dùng một chiếc giầy da màu đen giẫm lên.
“A”
Hắn bị đau kêu to, một cước này của Công Tôn Vân làm gãy xương đốt tay của hắn, chỉ là tiếng kêu vừa thoát ra khỏi miệng đã bị người bịt lại, hắn chỉ có thể mở to hai mắt nhìn chân Công Tôn Vân chà đạp tay hắn, đau đến run rẩy.
“Nhà!” Chân Công Tôn Vân dùng sức, mấy khớp xương kêu lên răn rắc, “Tao nói rồi, người như chúng ta có thể có phụ nữ, con cái, nhưng tuyệt đối không có nhà, Tiêu Hoa đã bắt vợ con mày tới uy hiếp mày? Mày có biết tao hận nhất là kẻ phản bội, nếu mày đã lựa chọn phản bội nên biết được kết cục.”
“Ư”
Mã Cửa dùng lực lắc đầu, lúc trước Tiêu Hoa tìm hắn nói muốn mở rộng buôn bán, hắn cũng không có tâm tư khác, không nghĩ hắn vừa mới tiếp nhận buôn bán bên kia, hắn ta đã cho người tới giết mọi người trên đảo, chiếm địa bàn, hắn không phải có lòng phản bội, ít nhất hắn không có đem vị trí của Công Tôn Vân tiết lộ cho bất kỳ kẻ nào.
Nhìn bộ dáng liều mạng giãy giụa của Mã Cửu, Công Tôn Vân mất đi hứng thú chà đạp.
“Giết hắn, còn có người ph nữ kia cùng đứa bé.”
Công Tôn Vân lạnh lùng mở miệng.
“Ư”
Mã Cửa đột nhiên ra sức vùng vẫy bắt được một góc quần của Công Tôn Vân, sợ hãi trong mắt biến thành điên cuồng căm phẫn, nhưng chỉ là một cái chớp mắt, tiếng súng vang lên, vẻ mặt hắn ngưng lại không tiếng động ngã trên mặt đất.
Một phút tiếng súng kia vang lên, Công Tôn Vân khôi phục bộ dáng lười biếng trước đó.
Sùng Tùng thu hồi súng lại, đại ca làm như vậy hắn cũng không cảm thấy có gì không đúng, bởi vì đảo nhỏ đã chết mấy trăm người, bọn hắn tuy là cùng nhau dốc sức làm việc cho Công Tôn Vân, người chết hắn đã thấy nhiều, cho dù là anh em của mình hắn cũng không có cảm giác.
“Nên làm gì bây giờ đại ca.”
Địa bàn Tiêu Hoa chiếm tuy đối với bọn họ không phải là nơi sản xuất chủ yếu nhưng đây chính là khiêu khích, là đang tuyên chiến với bọn họ.
Công Tôn Vân híp mắt một cái.
“Đi truyền tin nói những chỗ đó không phải là địa bàn của Công Tôn Vân ta.”
“Dạ.”
Ánh mắt Sùng Tùng tối sầm một chút, đại ca thế nhưng chủ động buông tha mấy địa bàn kia, mấy năm nay vì canh giữ những chỗ này người chết người bị thương vô số.
Công Tôn Vân híp mắt, trong đôi mắt nhỏ hẹp dài có tia sáng lóe lên giống như một con báo đang nghỉ ngơi dưỡng sức, hắn biết Sùng Tùng suy nghĩ cái gì, trên đời này không ai có thể từ trong tay hắn cướp đi thứ thuộc về hắn.
“Chú quản gia”
Lam Kỳ đi lên lầu hai của biệt thự, trong biệt thự vắng vẻ giống như không có người,
