cô ở dưới lầu gọi thật lâu cũng không có nghe tiếng trả lời, trong lòng không khỏi có chút thất vọng.
Trong phòng Sùng Tùng liếc mắt nhìn Công Tôn Vân một cái, Liễu Thành đã trở về căn cứ, hiện tại người có thể trả lời bây giờ chỉ có hắn cùng Công Tôn Vân, hắn đã làm tài xế, vừa làm bảo vệ, bây giờ còn phải ứng phó người bên ngoài, hắn đang nghĩ có nên tìm vài chục người qua đây hay không, hiện tại xuất hiện tình huống này, hắn phải tăng cường người bảo vệ an toàn cho đại ca.
Sùng Tùng vừa định rời khỏi phòng, Công Tôn Vân lại ấn xuống tay hắn một cái.
“Lau sạch vết máu trên người ngươi.”
Sùng Tùng cúi đầu lúc này mới phát hiện vừa rồi có một tia máu bắn trên người hắn, tuy hắn đang mặc tây trang màu tối nhìn không thấy nhưng vẫn có mùi máu tươi.
“Thu dọn sạch sẽ nơi này, sau đó đổi một phòng khách.”
Công Tôn Vân mở miệng.
Nhìn một vòng không có ai, Lam Kỳ tựa vào tay vịnh cầu thang chạm trổ thất vọng, bản vẽ này cô tốn thật nhiều thời gian mới hoàn thành, nếu không được cô sẽ rất thất vọng, mà cô còn ở trước mặt Thiệu ngốc khoe khoang khoác lác, lần này bị xấu mặt, nói không chừng anh còn cười nhạo cô.
“Thật là xui xẻo.”
Lam Kỳ than thở, sau đó cô liền nghe được tiếng mở cửa phòng, chỉ thấy một người đàn ông từ trên lầu đi xuống, dáng vẻ cực kỳ lạnh lùng tùy ý, cô biết người đàn ông này.
Công Tôn Vân còn chưa đi đến cầu thang Lam Kỳ đã đi tới trước chỉ vào mặt hắn.
“Aiz, lá gan của anh đúng là lớn thật, lười biếng lén đến chỗ này.”
Cô gặp qua công nhân có lá gan lớn lại chưa từng gặp qua người có lá gan lớn như vậy, trắng trợn chạy đến phòng chủ nhà lười biếng.
Trên mặt Công Tôn Vân không có phản ứng gì.
“Yên tâm, tôi sẽ không đi cáo giác, lười biếng liền trốn đi.”
Lam Kỳ cười cười nháy nháy mắt, nghĩ đến bản vẽ của mình tâm tình lại xuống dốc, chẳng lẽ vận cứt chó của cô đã biến mất, chủ nhân căn biệt thự này đổi ý, nhưng mà cũng không lo, tiền đặt cọc cô không có khả năng hoàn trả.
“Xem ra chủ nhân căn biệt thự này hẳn là không đến đây.”
Lam Kỳ nói thầm cảm thấy nếu Công Tôn Vân dám lười biếng liền nắm chắc mười phần, hắn biết rõ thời gian chủ nhân căn biệt thự này tới đây.
“Cô tìm hắn có việc?”
Công Tôn Vân hỏi, chỉ là trên mặt vẫn là vẻ nhàn nhạt.
Hỏi ba câu đáp một câu, chỉ là Lam Kỳ cảm thấy cũng được, trai đẹp có thể trả lời cô liền không tồi rồi, cô gặp qua không ít trai đẹp, mũi toàn dựng thẳng lên trời.
“Đương nhiên có chuyện, này, cho anh nhìn một chút bản vẽ thiết kế công ty tôi.”
Nếu không ai xem, Lam Kỳ cảm thấy đem khoa một chút với người trước mặt này cũng không tồi, dù sau cô đã hao tổn rất nhiều tinh lực vào số bản vẽ này, những cái này đều đã sửa đi sửa lại rất nhiều lần, hiện tại hoàn thành, cô rất muốn được người khác thông qua.
Lam Kỳ tự nhiên mở miệng, mở ra một bản vẽ thiết kế, đây là bản thiết kế của nhà thiết kế tài giỏi nhất công ty cô, phong cách Âu Châu tráng lệ, tổng thể bản thiết kế là một mảnh lộng lẫy xa hoa, nếu chủ nhân nơi này là một người thích kheo của, cái này cực kỳ thích hợp yêu cầu.
“Như thế nào?”
Lam Kỳ hỏi xong nhìn vẻ mặt nhàn nhạt không có phản ứng gì của Công Tôn Vân có chút bị đả kích, sau đó đóng lại bản vẽ thay bằng một cái khác.
“Cái này như thế nào?” Đây là theo phong cách Địa Trung Hải cực kỳ thịnh hành ở thành phố C.
Công Tôn Vân vẫn là không có phản ứng gì.
Lam Kỳ lại đổi.
Bản thiết kế này là phong cách đơn giản trang nhã, Lam Kỳ cảm thấy bản vẽ này không đạt, đơn giản là vì góp vào cho đủ số, đây là do cô thêm vào, cô nghĩ chuyện khác nhau liền có khả năng gặp được khách hàng khác nhau, lúc nào cô cũng làm như vậy.
“Liền bản vẽ này.”
Công Tôn Vân liếc mắt nhìn một cái mở miệng, hắn không quan tâm nhà cửa là cái dạng gì, xa hoa đối với hắn đã không có ý nghĩa, nhà cửa ở chỗ kia của hắn so với nơi này tráng lệ gấp trăm lần.
“Thật tinh mắt.”
Lam Kỳ cười, nhìn xem đi, vẫn có người thích cái này, lúc cô đem bản vẽ này cho Mễ Đóa xem, Mễ Đóa nói cô là không trải việc đời, nhưng mà cô cảm thấy rất được, nhưng mà ai bảo cô là người không có tiền, thấy không quen cảnh xa hoa là phải, nhưng mà ngay cả trai đẹp Công Tôn Vân cũng chọn cái này, chứng minh trên thế giới này người không trải việc đời như cô có rất nhiều.
Nàng cười hì hì khép lại bản vẽ, đạt được thông qua của người khác dù là công nhân lao động đơn giản cũng không tồi, cô không có kỳ thị nghề nghiệp, những người này xem qua rất nhiều nhà cửa rất có thể càng hiểu biết nhiều hơn không chừng.
“Aiz, lần trước không phải anh nói anh là kẻ giàu lòng thương người sao, đàn ông các người thật sự cp thể có cùng lúc hai người phụ nữ hay sao?
Lam Kỳ đột nhiên thu lại nụ cười hỏi, ngày hôm qua Thiệu ngốc đối với cô làm chuyện đó, làm cho cô mất ngủ, cô cảm thấy Thiệu ngốc không phải là cùng lúc thích cô và Lý Viện chứ, không biết như thế nào, cô cảm thấy Thiệu ngốc thích cô, anh mang cô đi ăn bữa tối dưới ánh nến, mang cô đi xem phim, lại làm chuyện như vậy với cô, dù cô chậm chạp cũng cảm thấy được tấm lòng của anh.
Nhưng lần trước anh lại ôm ấp thân mật như thế cùng Lý Việ