Teya Salat
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326563

Bình chọn: 9.00/10/656 lượt.

m của Thiệu Tử Vũ? Tuy hiện tại anh ta có nói thích em như thế nào, yêu em như thế nào, nhưng hoàn toàn đều vô dụng, bởi vì bản thân anh ta cũng không biết được chuyện sau này của mình.”

Lời này khiến sắc mặt Lam Kỳ trắng không còn chút máu.

“Em không muốn cùng anh thảo luận vấn đề này, nếu anh vẫn coi chúng ta là người một nhà, về sau không cho phép tìm người theo dõi em.” Lam Kỳ hét to.

Lý Hạo cúi đầu, hắn vốn là chỉ là muốn biết người đàn ông nào đang qua lại với cô, nên mới đối với cô làm chuyện như vậy, hiện tại đều biết rõ, cho người theo dõi cô đã không còn bất kỳ ý nghĩa gì nữa.

“Về sau anh sẽ không làm như vậy nữa.” Hắn đảm bảo.

“Em đi đây.”

Lam Kỳ đi tới cạnh cửa, vừa đi đến cửa cô liền quay trở lại, đem những tấm ảnh chụp kia cầm trên tay, những tấm ảnh chụp này là của cô cùng Thiệu ngốc không cần để ở chỗ này.

Đi ra khỏi cao ốc, trong lòng Lam Kỳ rầu rĩ, cô thừa nhận những lời nói của Lý Hạo ảnh hưởng đến cô, không phải là sợ Thiệu ngốc về sau thay lòng đổi dạ mà là cho tới bây giờ anh cũng không có nói anh thích cô, làm cho cô cảm giác cực kỳ thất bại.

Lúc này di động lại vang lên, là điện thoại của Thiệu ngốc.

“Bé con, đang ở nơi nào, còn chưa tới?”

“Em có chút chuyện nên chậm trễ một chút, rất nhanh liền tới.”

Lam Kỳ mở miệng, Thiệu ngốc có một năng lực thần kỳ, chỉ cần cảm giác được anh quan tâm cô, tâm tình cô sẽ không khỏi sáng sủa.

“Báo cáo vị trí, ở tại chỗ chờ anh.”

“Được.”

Lam Kỳ bướng bỉnh cười, đem vị trí hiện tại của cô nói cho anh biết.

Mấy phút sau, xe Thiệu Tử Vũ liền đến.

“Làm sao lại đứng dưới ánh nắng mặt trời?”

Sau khi Lam Kỳ lên xe, Thiệu Tử Vũ lau mồ hôi trên trán cô trách cứ.

Lam Kỳ mượn cơ hội này dựa sát vào thân thể anh, không biết làm sao nhưng cô muốn mỗi ngày đều có thể cùng anh ở cùng một chỗ.

Thiệu Tử Vũ mở máy điều hòa trong xe lên đến độ lớn nhất, anh nhớ không lầm thì đây là văn phòng luật sư của Lý Hạo, bé con vừa mới đi tìm hắn ta.

“Thiệu ngốc, như thế nào đột nhiên muốn mua đồ dùng trong nhà?”

Cô cảm thấy kỳ lạ, đồ dùng trong nhà vẫn là còn mới, như thế nào anh lại muốn đổi?

“Nghĩ muốn đổi một chút càng thêm thoải mái, mắt nhìn của em chuẩn, một hồi cho em chọn.” Thiệu Tử Vũ mở miệng, đó là căn nhà sau này của bọn họ, để cho cô trang trí thành bộ dáng cô thích.

“Ừ, anh cứ yên tâm, mắt thẩm mỹ của em rất chuẩn, đảm bảo anh vừa lòng.”

Lam Kỳ hưng phấn, trong mắt lóe ra tia sáng giảo hoạt, để cho cô trang trí liền toàn bộ đổi thành bộ dáng cô thích, cô sẽ không đi.

“Ừ” Thiệu Tử Vũ cười, ánh mắt rơi xuống bao lớn bao nhỏ trên tay Lam Kỳ, trong đó có một túi tài liệu, túi tài liệu lộ ra một góc làm anh chú ý.

“Bé con, vừa mua cái gì tốt đó?” Anh cười hỏi.

Thấy Thiệu Tử Vũ lại gần muốn xem, Lam Kỳ vội vàng đem bao lớn bao nhỏ ở gần vị trí của anh dời đi.

“Không có gì.” Cô cười gượng, đều là mấy bộ quần áo lót sexy, nếu anh lấy ra xem không xấu hổ chết cô sao.

Cô không thể tưởng tượng bộ dáng Thiệu ngốc dịu dàng cầm trên tay bộ quần áo lót gợi cảm, quả thực là hủy hoại hình tượng tốt đẹp của anh.

Lam Kỳ luống cuống tay chân thu xếp đồ đạc, không phát hiện túi tài liệu rơi ra trên ghế ngồi.

“Bé con, cửa xe còn chưa đóng chặt.”

Thiệu Tử Vũ nghiêng người đem cửa xe đóng chặt lại.

Nhìn Thiệu ngốc đột nhiên đến gần, thấy khóe miệng chứa nụ cười nhàn nhạt của anh, nghe được mùi hương dễ ngửi trên người anh, Lam Kỳ cảm giác con sói háo sắc trong lòng mình đang làm loạn, nghĩ muốn cắn anh một ngụm.

Sau khi đóng kỹ cửa xe, Thiệu Tử Vũ ngồi thẳng thân thể, Lam Kỳ chỉ lo quan sát anh không chú ý tới lúc anh cùng cô tiếp xúc, anh đã nhanh tay đem túi tài liệu nhặt lên.

Mấy phút sau hai cửa hàng nội thất Lai lớn nhất thành phố C, bên trong bày biện các mặc hàng trong nước ngoài nước gì đều có, làm cho người ta hoa cả mắt.

“Bé con, ở chỗ này chờ, anh đi đậu xe.”

Đưa cô đến lối vào Thiệu Tử Vũ mở miệng.

“Được, em chờ anh.”

Lam Kỳ xách theo bao lớn bao nhỏ xuống xe, để ở trên xe cô sợ Thiệu ngốc thừa dịp xuống xe nhìn lén.

Sau khi Thiệu Tử Vũ đậu xe xong, lấy túi tài liệu kia ra, những tấm ảnh bên trong khiến cho hai mắt anh tối sầm, những tấm ảnh này đều là ở tại làng du lịch, là ảnh của anh cùng Lam Kỳ.

Những ảnh chụp này là hình chụp lén, góc chụp xa xa, hình ảnh bắt được cực kỳ vội vàng, bé con làm sao sẽ có những thứ này.

Suy nghĩ một chút anh liền xuống xe.

“Bé con.”

Xa xa nhìn thấy bộ dáng Lam Kỳ cầm theo bao lớn bao nhỏ, trong mắt Thiệu Tử Vũ liền hiện lên nồng đậm ý cười, thật sự là một vật nhỏ ngây thơ, trên mặt những cái túi này đều có viết còn sợ người khác đoán không ra bên trong là cái gì? (Ôi ôi Kẹo choáng, chị Lam làm gì ngốc thế không biết)

“Thiệu ngốc, chúng ta vào thôi.”

Thấy anh đến, Lam Kỳ vui vẻ kéo cánh tay anh, nghĩ đến nên vì Thiệu ngốc mua đồ dùng nội thất cô liền vui vẻ.

Thiệu Tử Vũ nhìn cô, đưa cho cô một vật.

“Bé con, rớt đồ.”

Lam Kỳ vừa nhìn thấy, đây không phải là túi tài liệu chứa ảnh chụp kia sao, choáng váng, khi nào thì thứ này bị rớt ra?

“Hình ảnh chụp không tệ, bé con khi nào thì cho người chụp?