m chám, trừ bỏ mấy bông hoa này, không có gì đặc sắc. Cho nên, ta ở chỗ này một lát, kết quả thấy ngươi đến, cả mỹ nữ kia nữa.
Nhìn mắt Hồ Tứ sáng ngời, Phan Ngọc thấy choáng váng:
– Ngươi, ngươi, đều thấy hết được?
– Đương nhiên, từ lúc ngươi tới, ta đã luôn ở chỗ này.
Vẻ mặt Hồ Tứ đáng tiếc:
– Ai, mỹ nữ xinh đẹp như vậy, chủ động tìm ngươi, ngươi như thế nào lại không cần người ta? Chậc chậc, ta còn tưởng ngươi lợi hại thế nào, không nghĩ tới…..
Nghĩ Hồ Tứ nhìn thấy hắn cởi quần áo, thật muốn đập đầu vào tường, mặt càng ngày càng hồng:
– Ta nói là, ta là, ta…
Gấp đến độ không biết nói như thế nào, Hồ Tứ nghi hoặc nhìn chằm chằm Phan Ngọc, một lúc sau mới hiểu được, ôm bụng cười lăn lộn, cười đến chảy cả ước mắt:
– Ngươi còn cười! Ngươi, ngươi như thế nào còn cười được!
Nếu không phải còn ở trong nước, Phan Ngọc đã sớm giáo huấn nàng.
– Ta nấp trong bụi hoa, nên không thấy rõ ràng. Cho nên, ngươi vẫn trong sạch.
Cười xong, Hồ Tứ nghiêm trang nói.
Phan Ngọc thẹn quá hóa giận, nghiến răng nghiến lợi, lại ở trong nước không làm được gì, cảm giác vô lực ập đến, với tay lấy y phục, nhưng lại không thấy gì.
Cả kinh, nhào người sang chỗ Hồ Tứ, hai chóp mũi thiếu chút nữa chạm vào nhau, Phan Ngọc hoảng sợ, xê dịch về phía sau:
– Y phục của ta đâu?
– Y phục? Y phục gì?
Hồ Tứ nháy mắt mấy cái, biểu tình vô tội lại không giấu được đáy mắt xảo trá.
– Đừng nói với ta, y phục có chân chạy nhé.
Kiềm chế tức giận trong lòng, Phan Ngọc tận lực làm cho chính mình bình thường.
– Y phục có chân, chuyện này mới mẻ, ta sao lại không thấy?
Đột nhiên nhéo vạt áo Hồ Tứ, đem nàng lại gần, Phan Ngọc cắn răng nói:
– Mau lấy ra! Nếu không, ta sẽ khiến cho ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời này!
– Oa! Sợ quá nha!
Hồ Tứ khoa trương kêu lên:
– Bất quá, nếu ngươi không có y phục thì làm thế nào? Hiện tại ta muốn ngươi rõ ràng, là ngươi cầu ta, không phải ta cầu ngươi, cho nên thức thời đi, nếu không ta bỏ lại ngươi ở đây! Cảnh sắc chung quanh cũng không tệ lắm, nói không chừng lát nữa mỹ nhân kia còn quay lại, ha ha, ôi!
Bị Phan Ngọc đẩy, Hồ Tứ đứng không vững, ngã xuống đất.
– Nói, ngươi muốn thế nào?
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Phan Ngọc luôn thức thời.
Con mắt tinh ranh đảo quanh, Hồ Tứ ngồi dưới đất, nâng cằm, nhìn Phan Ngọc cười hì hì không ngừng, đem Phan Ngọc cười đến sợ hãi, cơ hồ lúc sắp phát điên, mới mở miệng nói:
– Ta muốn như thế nào, ngươi rõ ràng hơn ta! Hừ, giải huyết khế, ta liền đem y phục cho ngươi.
Trước mắt Phan Ngọc tối đen, cơ hồ than trong nước, tâm tình muốn khóc:
– Chỉ vì cái này mà ngươi đối ta như vậy!
– Đúng vậy, còn có việc gì trọng yếu hơn việc này sao? Ta không nghĩ ra được.
Hồ Tứ có chút khó hiểu, Phan Ngọc không phải nàng, tự nhiên không thể hiểu được nỗi buồn khi phải làm nô dịch, không có một ngày tự do vui chơi.
Hồ Tứ có thể nhịn đến bây giờ, cũng nên thưởng cho bản thân một tràng vỗ tay.
– Y phục hay huyết khế, tự ngươi cân nhắc đi.
– Ta là bệnh nhân, ngươi không thể đối ta như vậy!
– Bệnh nhân?
Hồ Tứ cảm thấy Phan Ngọc thật buồn cười, nhất là vừa rồi:
– Ta thấy ngươi rất là khỏe nha. Vừa rồi còn quăng được mỹ nhân kia ra ngoài, ngươi có phải nam nhân hay không vậy, sao lại đối với nữ nhi như vây? Bạch ca ca sẽ không bao giờ làm vậy.
Không nói tới thì thôi, nhắc tới Bạch Chước, Phan Ngọc lại tức giận:
– Bao giờ hắn rơi vào tay ta, ta làm cho hắn đẹp mặt!.
– Hừ, ngươi đánh thắng được hắn sao? Bạch ca ca rất lợi hại, người có thể cùng đại ca ta bất phân thắng bại, ta mới gặp qua hắn, ngươi khẳng định không được.
– Yêu quái kia….
– Từ từ, ta vẫn muốn hỏi ngươi một câu.
Hồ Tứ nghiêm mặt nói.
Phan Ngọc sửng sốt:
– Ngươi nói đi.
– Ngươi thật chán ghét yêu quái cúng ta sao? Nói thật nha.
– Đương nhiên, ta thân là thiên sư, diệt yêu là thiên chức của ta, ngươi hỏi căn bản là vô nghĩa.
Sắc mặt Hồ Tứ ảm đạm, cái miệng nhỏ nhắn nhăn lại:
– Vậy vì sao ngươi còn muốn ta bên cạnh ngươi? Ngươi chán ghét chúng ta, hận không thể tiêu diệt hết, vì sao còn muốn lưu lại ta?
Những lời này như như mũi tên, lập tức đâm vào tim Phan Ngọc, quanh quẩn trong óc hắn, là vấn đề mà mãi hắn không thể giải.
Hồ Tứ nói tiếp:
– Vừa rồi tỷ tỷ kia xinh đẹp như vậy, đối với ngươi cũng tốt, ngươi đối với người ta hung dữ như vậy, ngươi căn bản là hận chúng ta.
– Nàng là nàng, các ngươi là các ngươi, không giống nhau.
Phan Ngọc miễn cưỡng nói.
Nước mắt trong mắt trào lên, Hồ Tứ khóc to:
– Ta với nàng có gì không giống nhau, ngươi nói đi.
Nhìn Hồ Tứ đỏ bừng mặt, nước mắt rưng rưng, Phan Ngọc nhịn không được đưa tay lau nước mắt cho nàng, tay vừa muốn động, trong lòng một thanh âm khác bỗng vang lên:
“Nàng là yêu! Nàng là yêu! Nàng khác với ngươi là người!”
Phịch!
Phan Ngọc đấm một quyền trên mặt đất, ngẩng đầu hung tợn, nói:
– Ngươi cùng nàng có gì khác nhau? Được, ta nói cho ngươi biết, trên đời này ta ghét nhất là yêu quái! Ta muốn giam cầm ngươi bên người để tra tấn ngươi, vừa lòng chưa? Còn huyết khế kia, ngươi không phải rất muốn giải sao? Hừ, không phải ngươi chết t