XtGem Forum catalog
Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3284435

Bình chọn: 9.00/10/8443 lượt.

Mẫu hậu của chúng ta.”

Hiên Viên Huyền ừ một tiếng: “Nếu không chúng ta sẽ đi tìm Gia Luật Hồng ca ca, ở ngoài quan ngoại.”

“Đúng, trời cao Hoàng đế ở xa, bọn họ cũng sẽ không sợ.”

“Còn không nữa, thì chúng ta vẫn có thể đi đến nhà của Ma Yết thúc thúc, đến nơi mà chưa ai nghe được tiếng tăm Phụ hoàng và Mẫu hậu chúng ta đó.”

Hiên Viên Huyền nói đến đây hai mắt lóe sáng.

Thiên hạ này lớn như vậy, bọn chúng nơi nào cũng có thể đi mà.

Hừ, thật là cho rằng bọn chúng trốn nhà thì không có chỗ đi sao, nhất định là phải dựa vào sự che chở của những triều thần này sao? Hừ, ta có chỗ của ta.

Trời đất bao la, ta không sợ là không xông ra được.

“Đi.” Lập tức, Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc nhìn nhau, cùng nói ra một chữ, xoay người rời đi.

Trời cao biển rộng, thế giới phồn hoa, chúng ta tới đây.

Vẻ mặt đưa đám trong nháy mắt biến mất, Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc nhiệt huyết dâng trào.

Non nước xinh đẹp ở trước mắt, đã sớm nghe người khác nhắc đến vô số lần, trong những câu chuyện năm đó Phụ hoàng và Mẫu hậu của chúng đã dựng được sự nghiệp chiến công lẫy lừng thiên hạ như thế nào.

Nhưng mà, đó đã là quá khứ.

Hôm nay, bọn họ muốn xem tận mắt.

Ý chí chiến đấu sục sôi, ngẩng đầu ưỡn ngực, hai tiểu tử vác bao lớn chứa đầy vàng lá lên lưng, bắt đầu con đường chinh chiến giang hồ.

Nở rộ nụ cười vô địch.

Trên đường đi, vô số những đại thẩm đại thúc véo má thương yêu, thậm chí còn tự mình dẫn đường để phòng hờ bất trắc cho chúng.

Hai đứa nhỏ đến trạm dịch xe ngựa lớn nhất kinh thành.

Hiên Viên Huyền rất thông minh, biết rằng ba chỗ cần phải đến đều là nơi quá xa, nếu đi bộ thì tuyệt đối sẽ đi không tới, bọn chúng lại không biết cưỡi ngựa,

Vậy thì ngồi xe ngựa là giải pháp tối ưu.

Vì vậy mới có hai tiểu hài tử trắng trẻo đến trạm dịch xe ngựa náo nhiệt này.

Hiên Viên

Huyền và Hiên Viên Ngọc nắm tay, đi dạo một vòng ở trạm dịch xe ngựa.

Sau đó chọn được một chiếc xe ngựa hoa lệ, sau đó tiến lên phía trước mở lời dựa theo cách nói mà Âu Dương Vu Phi chỉ giáo khi rảnh rỗi là: “Chúng ta muốn thuê chiếc xe ngựa này.”

Vốn dĩ hai đứa trẻ trắng trẻo ăn mặc như búp bê xuất hiện trong chỗ hỗn loạn này, đã thu hút sự chú ý của người khác.

Hiên Viên Huyền vừa mở miệng, càng thu hút ánh nhìn của người xung quanh hơn.

Sau đó, một tràng cười vang lên.

Một trong những người đánh xe ở đây, một nam tử cao to cười ha ha nói: “ Con muốn thuê sao, bé con à, vẫn là để người lớn đến thuê thì tốt hơn, ha ha.”

Những người bên cạnh nghe vậy càng cười ầm ĩ.

Hiên Viên Huyền thấy vậy, mặt trầm xuống, lạnh giọng nói: “Ngươi cho là chúng ta không có tiền đúng không?”

“Bớt phí lời đi, lúc người lớn của chúng ta cần ra mặt, thì tự nhiên sẽ xuất hiện, chỉ cần chúng ta đưa tiền, thì những cái khác không cần ngươi quản.”

Hiên Viên Ngọc cũng tiếp lời.

Hai tên tiểu tử này, ngày ngày đi theo mấy người Hiên Viên Triệt, Âu Dương Vu Phi

Khí tức toàn thân này người thường tuyệt đối không thể sánh bằng.

Mặt trầm xuống quát lạnh này, cho dù là tuổi còn quá nhỏ, nhưng mà cũng coi như có chút khí thế. Những người cười vang xung quanh sững sốt.

Từng người từ từ thu tiếng cười lại.

Một người hơi lùn một chút trong hai người đánh xe, thấy vậy cười nói: “Như vậy xin hỏi, nhị vị thiếu gia, tiểu thư muốn thuê để đi đâu?”

“Mạc Hà.” Hiên Viên Huyền quyết định, muốn đi tới chỗ mà thế lực của Phụ hoàng và Mẫu hậu bọn chúng không tới được.

“Mạc Hà? Là chỗ nào?” Hai nam tử hán vô cùng kinh ngạc.

Người ở xung quanh nghe vậy cũng rối rắm, chưa từng nghe tới cái tên này a.

Hiên Viên Ngọc thấy vậy biết rằng có thể bọn họ chưa từng nghe qua, Ma Yết thúc thúc có nói qua, nơi của thúc rất xa, người Thiên Thần thường không biết.

Lập tức nói tiếp: “Mạc Hà cũng không biết, vậy thì đi Bắc Mục ngoài quan ngoại đi.”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người liền kinh hãi.

Nơi này rất xa a.

Hai đứa nhỏ trắng trẻo này, làm sao mà đi nơi xa như vậy.

“Nơi đó, rất xa, tiền xe cần mười ngân lượng, bao ăn ở.”

Tên hán tử đánh xe dáng người thấp hơn kia tủm tỉm mở miệng, giá có cao một chút, nhưng mà ai cũng không tin hai đứa nhỏ như vậy thật sự sẽ thuê xe, nên cũng không có người mở miệng nói.

“Được.”Không ngờ Hiên Viên Huyền mở miệng đáp ứng một tiếng, tiện tay lấy trong bọc quần áo ra một mảnh vàng lá, ném cho người đánh xe.

Hắn không có ngân lượng, chỉ có vàng lá.

“Ồ ồ ồ…” những người xung quanh liền ồ lên.

Người thấp hơn kia cũng sửng sốt, vô thức đem miếng vàng lá kia lên miệng cắn, cặp mắt mở to, đúng là vàng thật.

“Đi thôi.” Hiên Viên Huyền trả tiền xong, giương cằm lên, vẻ mặt kiêu ngạo.

Người đánh xe thấp hơn kia nghe vậy mới giật mình từ trong hoảng hốt lại, lập tức tươi cười.

Vội vã giơ tay ôm Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc lên xe ngựa, luôn miệng nói: “Được rồi, được rồi, chúng ta lập tức đi, lập tức đi thôi.”

Dứt lời, trao đổi ánh mắt cùng với người đánh xe cao cao kia trong lúc người khác không nhìn thấy.

Sau đó, vô cùng nhanh chóng đánh xe chạy vụt đi, để lại một đám người còn chưa kịp phản ứng.

Xe ngựa đi rất nhanh, rất xa, t