XtGem Forum catalog
Xúc xắc tình yêu

Xúc xắc tình yêu

Tác giả: Emily Griffin

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328932

Bình chọn: 10.00/10/893 lượt.

trên mặt anh không có cái vẻ như thế đâu.

Tất cả đã hết rồi, tôi nói thầm trong đầu, làm một cử chỉ thái quá của một người phụ nữ bị đối xử tệ bạc. Sau đó tôi quay đi tìm Marcus. Marcus dễ thương, người đã mời tôi uống lon Coke lúc ở bãi biển, người chưa hề đính hôn với ai hết.

Chương 11 phần 1

Mười một

“Aaaaa. Chuyện ghen ăn tức ở thường ngày ấy mà,” Ethan nói khi kể cho cậu ấy nghe tin tức mới vào sang thứ Hai.

“Không phải chuyện ghen ăn tức ở thường ngày!” tôi chống chế, nhớ là mình đã xem phim Fantal Atraction cùng với Darcy và Ethan. Darcy rất ghét giả thuyết bộ phim đưa ra. Cô ấy cứ nhắc đi nhắc lại điều đó phi thực tế ra sao – chẳng có người đàn ông nào lại lừa dối vợ mình để đi với một người đàn bà khác kém hấp dẫn hơn nhiều. Chắc tôi đang chứng minh giả thuyết của cô ấy là sai lầm.

“Ô, không ư?” Ethan vờ nghiêm chỉnh . “Ừm có lẽ cũng là một dạng. Tuy không rõ rệt bằng. Cậu chỉ cần gây chút sức ép thôi mà…và nói cho anh ta biết rằng tiếp tục mối quan hệ với vợ chưa cưới của là không thể chấp nhận được.”

“Ừm, dù sao thì… tất cả đã hết rồi,” tôi nói nhận ra rằng những từ ngữ ấy xếp tôi vào nhóm những người phụ nữ khờ dại, nói rằng tất cả đã hết trong khi vẫn thầm cầu mong không phải như vậy, vẫn tìm kiếm một tia hy vọng, cứ nhất mực nói rằng họ chỉ muốn kết thúc, nhưng những gì họ thực sự muốn là một cuộc nói chuyện lần cuối cùng vờ như để chấm dứt, trong khi cố gắng tiếp cách để đạt được nhiều hơn. Và một sự thật thê thảm là, tôi thực sự muốn có được nhiều hơn nữa. Tôi ước gì mình có thể rút lại cuộc tranh cãi ở bar Talkhouse. Lẽ ra tôi không nên nói gì với Dex hết. Tôi cảm thấy nhói đau vì lo lắng, sợ anh ấy sẽ chấm dứt hẳn việc gặp tôi. Anh ấy có lẽ sẽ quyết định rằng điều đó không đáng, tình hình này quá phức tạp rồi.

“Tất cả đã hết rồi ấy hả?” Ethan hỏi, giọng ngờ vực.

“Đúng thế.”

“Bravo,” Ethan nói bằng giọng Anh chuẩn nhất. “Lập trường như vậy là được.”

“Ừ, thế đấy,” tôi nói, cứ như thể đối với tôi, cứ như thể đối với tôi, rời xa Dex là một việc dễ dàng lắm vậy.

“Ừ. Mà này cậu sẽ đến London vào tuần có ngày lễ Mồng bốn tháng bảy chứ?” cậu ấy hỏi.

Lúc trước, trong bức e-mail gần đây tôi có nhắc đến chuyện đó, nói là có thể, trước khi Dex vàra ngày hẹn. Giờ tôi lại không muốn đi nữa. Chỉ là đề phòng nhỡ mọi thứ còn chưa hết thật. “Ừm, có lẽ là khó đấy. Mình đã hẹn đi Hamptons rồi mà.”

“Dex sẽ không đến đó chứ?”

“Có đến, nhưng mình không muốn phí phạm số tiền bỏ ra thuê nhà ở chung.”

“Phải rồi.”

“Cậu đừng nói thế chứ.”

“Thôi được.” cậu ấy nói, đổi giọng. “Nhưng cậu có bao giờ định đến thăm mình không? Sau kì thi vào ngành luật, cậu cũng bơ mình luôn. Vì cái tên Nate đó.”

“Mình sẽ đến mà. Mình hứa đấy. Có thể vào tháng Chín.”

“Thôi được rồi…Nhưng nếu vào ngày mồng bốn thì chắc sẽ vui lắm.”

“Ở đó có phải ngày lễ đâu,” tôi nói.

“Ừ. Thật buồn cười là người Anh không kỷ niệm ngày chúng ta độc lập, không còn lệ thuộc vào họ nữa…Nhưng trong trái tim mình thì đó đúng là một ngày lễ, Rachel ạ.

Tôi cười và nói với cậu ấy rằng tôi sẽ xem xét các chuyến bay vào mùa thu này.

“Được rồi. Mình sẽ gửi e-mail cho cậu biết những cuối tuần nào mình rãnh rỗi – kể tút.”

Cậu ấy biết tôi ghét từ “tút”(tuốt). Cũng như tôi ghét những người hay nói “đặt”(chỗ) cho buổi tối. Hay họ bảo bạn là trả lời họ “CSCT”(càng sớm càng tốt). Và cả cụm từ Ethan khoái dùng được đặc chế để trêu tức tôi nữa – “CTMLL”, nghĩa là “cậu tự mà lo lấy”.

Tôi mỉm cười. “Nghe có vẻ hay.”

“Cực hay ấy chứ.”

Tôi vừa cúp máy sau cuộc nói chuyện với Ethan thì điện thoại lại reo. Trên màn hình hiện ra cái tên Les. Tôi định không nhấc máy nhưng tôi đã học được rằng tránh né cũng không có hiệu quả mấy ở công ty luật. Điều đó chỉ khiến cho đồng nghiệp của bạn cáu hơn khi cuối cùng bạn vẫn phải nói chuyện với bạn mà thôi.

“Chuyện giấy tờ vụ IXP cô lo sao rồi?” hắn ta quát vào điện thoại ngay sau khi tôi nói xin chào. Les luôn luôn bỏ qua phần chào hỏi lịch sự.

“Ý anh là sao?”

” Cô đưa bằng cách nào? Gửi thư hay đưa tận tay?”

Tôi lấy đinh đóng nó vào cửa nhà hắn, đồ điên, tôi thầm nghĩ, nhớ lại cái kiểu phục vụ lỗi thời mà tay luật sư ở New York đang kiểm tra.

“Gửi thư,” tôi đáp, liếc xuống cuốn sách cũ rích của mình: Những thủ tục của New York về thủ tục tố tụng dân sự.

“Hay. Hay lắm,” hắn nói bằng cái giọng cạnh khóe thường ngày.

“Sao thế?”

“Sao? Sao cái gì?” hắn quát vào điện thoại. Tôi giơ ống nghe ra xa tai nhưng giờ thì tôi nghe giọng hắn còn vang khắp sảnh. “Đồ chết tiệt! Thế đấy! Giấy tờ phải được đưa đến tận tay! Cô không thèm đọc trát của tòa à?”

Tôi xem lướt qua lá thư của thẩm phán. Khỉ thật, hắn ta có lý.

“Anh có lý,” tôi nói nghiêm túc. Hắn ta ghét phải nghe thanh minh này nọ lắm, mà tôi thì chẳng có gì để thanh minh cả. “Tôi sai.”

“Cô là cái thể loại gì thế hả, mới làm việc ở đây năm đầu tiên đấy à?”

Tôi nhìn chằm chằm cái bàn làm việc. Hắn biết thừa tôi làm năm năm rồi.

“Chết tiệt, Rachel, thế là phạm luật,” hắn gầm lên. “Rồi cô sẽ khiến cho cả cái công ty này bị kiện còn cô thì bị đuổi nếu không chấn