Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Yêu em trọn kiếp không phai

Yêu em trọn kiếp không phai

Tác giả: Diệp Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324942

Bình chọn: 7.00/10/494 lượt.

xuống lễ tân khách sạn.”Hải Nguyên nhìn cô bằng ánh mắt dò xét rồi mỉm cười, Khánh Đan quay mặt đi tránh ánh mắt của anh.“Em muốn về nhà rồi phải không?”“Bố mẹ chắc rất lo lắng!”“Ừ.” Hải Nguyên nói rồi leo lên giường, kéo cô xuống, ôm cô ngủ. Khánh Đan nhìn Hải Nguyên khẽ thở dài.Sáng sớm hôm sau, Hải Nguyên đã gọi Khánh Đan dậy:“Dậy dọn dẹp hành lí rồi đi thôi cún con!” Anh vừa nói vừa thu dọn quần áo vào túi.“Anh làm gì vậy?” Khánh Đan dụi mắt ngơ ngác nhìn anh.“Chúng ta sẽ chơi trò chạy trốn!”Khánh Đan nhìn anh khó hiểu.“Em nhanh lên đi.”Khánh Đan tuy không hiểu gì, nhưng nhìn anh khẩn trương như vậy cũng đành đi rửa mặt rồi thu dọn đồ đi theo anh xuống trả phòng rồi bắt taxi ra thành phố.Chiều hôm đó, có một chiếc ô tô sang trọng đến khách sạn hỏi thăm về một đôi nam nữ đã ở đấy mấy hôm. Đúng như dự tính của Hải Nguyên, hai người đàn ông đó thở dài bất lực khi nghe được tin từ nhân viên khách sạn nói hai người đã trả phòng và đi khỏi đây từ sáng còn đi đâu thì họ không biết.Người thanh niên đang ngồi ở bàn gần đó đưa tách cà phê lên uống rồi khẽ mỉm cười. Anh đoán đó có lẽ là trò chơi trốn tìm của mấy cô cậu con nhà giàu, trò này anh chơi không ít lần, khi quyết định dừng chân ở đây không ngờ lại gặp một cô gái thú vị. Anh đưa mấy tấm ảnh mới rửa ra nhìn, cô gái trong hình trẻ trung, xinh xắn, có nụ cười mê hồn.Buổi chiều Hải Nguyên cùng Khánh Đan ngồi trong một quán ăn vặt ở Hội An, anh giơ tay lên nhìn đồng hồ rồi khẽ nhếch mép lên cười. Giờ này chắc đã có người đến Sơn Trà, chỉ tiếc là anh và cô đã sớm rời khỏi đó. Khi anh chưa muốn về thì chẳng ai có thể tìm được anh cả. Ở bên Mỹ, anh cũng không ít lần bỏ nhà đi bụi, với khả năng của bà Ngọc Vân việc tìm thấy anh đang ở đâu không hề khó, nhưng mỗi lần bà tìm đến nơi thì anh đã đi nơi khác. Bản thân anh cũng thấy trò này rất thú vị, nhưng cô gái ngồi đối diện anh thì không hề. Cô biết ý đồ của anh sáng nay đã rất tức giận, mặt xị ra nãy giờ, anh nói chuyện cũng không thèm tiếp lời.“Sau này anh không dám nữa.” Anh nói với giọng điệu năn nỉ, nhưng cô cũng không hề phản ứng.“Hôm nay em cứ ở đây chơi thật vui vẻ rồi chúng ta sẽ cùng về nhà, dù sao cũng mất công đến đây rồi.”“Ngày mai phải về nhà.”“Được.”“Anh không được nói dối đâu.”“Ừ. Tuyệt đối không lừa em. Đêm mai chúng ta sẽ mua vé tàu về. Anh thề!”Khánh Đan nhìn Hải Nguyên giờ tay lên thề cùng điệu bộ nghiêm túc đến đáng ghét của anh muốn giận cũng không được. Thấy Khánh Đan không giận nữa, anh liền giở nụ cười nịnh nọt cô. Cô gái này thời gian qua đã gặp nhiều kinh sợ nên để cô ấy thoải mái vui vẻ một chút. YÊU EM TRỌN KIẾP KHÔNG PHAI – CHƯƠNG 9Chương chín: Chia tay.Ông Văn Thịnh từ Đã Nẵng trở về, trong lòng vừa buồn lại vừa tức giận. Ông biết Hải Nguyên sẽ bất ngờ trước sự thật này nhưng cũng không thể hành động như vậy được. Mọi người đang ở trong nhà nói chuyện thì thím Hồng từ bên ngoài chạy vào nhà:“Ông bà chủ, cô Khánh Đan, cậu Hải Nguyên về rồi!”Thím Hồng vừa nói xong, Hải Nguyên và Khánh Đan cũng vào đến nhà.“Con chào mẹ.”Bà Ngọc Vân thấy Hải Nguyên về, bà tức giận mắng: “Con giỏi nhỉ, đi bây giờ mới thèm về, lại còn đưa Khánh Đan đi nữa, sao con không…”“Thôi, dù sao con cũng về rồi, em cũng đừng trách chúng nó nữa.” Bà Ngọc Lan liền ngăn cản lại. Lúc bấy giờ ông Văn Thịnh mới bước lại gần, lúc đầu ông cũng rất tức giận, nhưng bây giờ lại không biết nên mắng Hải Nguyên như thế nào.“Con về là tốt rồi.”Khánh Đan đứng bên cạnh thấy Hải Nguyên im lặng không nói một lời nào, cô kéo kéo tay anh.“Bố.”Anh nói rồi liền quay đi lên phòng, khuôn mặt của ông Thịnh chưa kịp cười đã cứng lại. Không khí cả nhà trở lên nặng nề, lúc sau bà Lan mới lên tiếng:“Khánh Đan, con lên phòng nghỉ ngơi đi.”“Vâng.” Khánh Đan khẽ đáp rồi cũng đi lên tầng hai, căn phòng im lặng tới mức tiếng thở dài của ông Văn Thịnh cũng rất rõ ràng.Sau khi từ Đà Nẵng trở về, Khánh Đan và Hải Nguyên đi học lại cũng không thấy giáo viên nhắc gì đến một tuần hai người mất tích. Hải Nguyên và ông Văn Thịnh vẫn lạnh nhạt, gần như anh không nói chuyện với ông, mỗi lần về nhà đều ăn cơm trước hoặc bỏ lên phòng. Khánh Đan thỉnh thoảng cũng nhắc khéo anh nhưng anh không hề để tai mà lảng sang chuyện khác cô cũng đành im lặng. Bà Ngọc Vân ở lại Việt Nam thêm một thời gian thì trở về Mỹ. Hải Nguyên từ đó càng trở lên trầm lặng hơn.Hải Nguyên ngồi trên ghế đá ngoảnh mặt ra bờ hồ phẳng lặng, mặc phía sau dòng xe nhộn nhịp qua lại, anh vẫn trầm ngâm suy nghĩ.“Khánh Đan, có bao giờ em nghĩ sẽ sang nước ngoài sống không?”“Sang nước ngoài á? Bố mẹ ở bên này sao em lại sang nước ngoài chứ?” Khánh Đan từ ngạc nhiên nhìn anh.Hải Nguyên nhìn nụ cười vô tư của cô trong lòng bỗng thấy buồn:“Bên nước ngoài chẳng phải tốt hơn ở đây sao?”“Bên này không tốt sao, có người thân, có bạn bè. Sang nước ngoài rồi em chỉ có một mình. Hơn nữa em mang ơn bố mẹ, em phải ở bên họ.” Cô đáp.“Còn có anh, anh mãi mãi là người thân của em mà.”Khánh Đan nhìn anh bỗng thấy buồn cười: “Hay là anh muốn về Mỹ rồi?”Hải Nguyên nhìn cô rồi vòng tay ôm lấy cô: “Anh chỉ muốn ở bên em.