gã xuống sườn núi rồi bỏ đi khi nghe thấy người dân đang hô hoán. Trên báo năm đó cũng viết nhiều việc gã lái xe đâm chết người ra đầu thú, vụ án kết thúc. Nếu chỉ là một tai nạn hắn ta có đuổi theo cô, làm cô ngã xuống sườn núi không? Đây rõ ràng là một vụ giết người. Nhưng ngoài tờ báo đấy ra cô không còn tìm được bất cứ thông tin nào nữa. Mục đích cô ở lại Việt Nam đi vào ngõ cụt không lối ra. Có một thứ cảm giác len lói trong tim cô, liệu nó có phải là hối hận?“Trời lạnh như vậy em đứng ngoài làm gì?” Hải Minh lên tiếng rồi khoác chiếc áo vest cho Khánh Đan, cô giật mình quay lại nhìn anh. Nụ cười anh vẫn dịu dàng như ngày xưa, dường như không hề thay đổi.“Cảm ơn anh.” Khánh Đan khẽ nói.“Từ bao giờ em trở nên khách sáo với anh như vậy?” Hải Minh nói ánh mắt nhìn ra xa cố gắng che giấu đi những đau thương trong lòng. Khánh Đan nhìn anh trong giây lát rồi quay đi nhìn ra bầu trời phía trước. Thời gian qua anh vẫn luôn bên cô, dành cho cô sự ấm áp và bảo vệ tốt nhất nhưng trái tim cô lại chỉ có hình bóng của Hải Nguyên. Mỗi khi đi qua con đường nhỏ trước nhà, cô lại hình dung ra một đôi nam nữ đang đùa nhau, tiếng cười của hai người vang cả góc phố. Hay khi hai người đạp xe trên con đường đầy lá vàng rơi, tạo những âm thanh vui tai, Chiếc xe đạp chệnh choạng vì anh đi không quen. Giờ đây, khi một mình đi trên con đường ấy, Khánh Đan thấy bản thân cô đơn vô cùng.Kì nghỉ đông dài Khánh Đan cùng lớp đi Mai Châu. Đứng trước khung cảnh đẹp như tranh vẽ nhưng trong lòng Khánh Đan lại cảm thấy lạnh lẽo. Cô nhớ mùa đông năm trước ở Sa Pa, nhớ đêm cô và anh lạc trên núi, nhớ bông hoa đỗ quyên héo anh tặng. Có lẽ tình yêu của cô với anh giống như bông hoa ấy, đẹp vô cùng nhưng lại nhanh tàn úa.Năm mới cũng đến, Khánh Đan nhìn những bông pháo hoa trên bầu trời Hà Nội đêm giao thừa lại nhớ đến đêm hôm đó. Hải Nguyên nắm tay cô cùng ngắm pháo hoa rồi trao cho cô nụ hôn ngọt ngào giữa phố đông người. Người đi cùng cô hôm nay lại không phải anh.“Hải Nguyên, anh có đang đón tết như em ở đây không? Năm mới lại đến rồi.”(Sanfrancisco)“Ryan!”Hải Nguyên nghe tiếng gọi từ phía sau liền quay lại, thấy Linda đang đi dần về phía anh.“Anh còn nợ em một bữa ăn đấy!” Linda nói rồi kéo tay anh lôi đi, Hải Nguyên liền buông tay cô ra nói.“Ở đây là công ty, em đừng nên tỏ ra thân thiết quá!”“Tuân lệnh giám đốc!” Linda giơ tay chào kiểu nhà lính rồi mỉm cười nhìn anh: “Anh không nhất thiết phải nghiêm túc vậy đâu, dù sao đây cũng là công ty của anh.”Hải Nguyên nghe vậy im lặng không nói gì. Hải Nguyên vào công ty làm việc đã gần hai năm, nhưng anh không được các nhân viên coi trọng, cái họ nhìn vào anh chỉ là con trai chủ bà chủ tịch hội đồng quản trị chứ không phải năng lực của anh, dù anh đã cố gắng rất nhiều. Trước đây, khi chưa đi làm, anh nghĩ công việc rất đơn giản, nhưng giờ đi làm rồi mới biết mọi thứ không hề như anh tưởng, anh đã mắc không ít sai lầm khiến mẹ anh phải đứng ra giúp anh.Linda thấy Hải Nguyên không ăn liền hỏi:“Anh đang nghĩ gì thế?”“Ừ, anh đang nghĩ đến dự án sáng nay.”Thời gian qua mẹ anh đã đứng ra giúp đỡ anh rất nhiều, nhưng giờ thì không thể. Anh nhất định phải chứng minh khả năng của mình cho mọi người thấy anh hoàn toàn xứng đáng với chức vụ giám đốc này chứ không phải là con trai của chủ tịch. Cô gái đang ngồi ăn vui vẻ đây cũng được mẹ anh mời từ Pháp sang đây giúp đỡ anh, làm trợ lý của anh.“Ồ, giờ ăn mà anh vẫn lo công việc cơ à. Ăn đi, chiều còn họp.”Linda nói rồi lại cúi xuống ăn tiếp. Hải Nguyên khẽ thở dài, anh nuốt sao trôi được, dự án anh mới đưa ra đã bị bác bỏ cho dù lợi nhuận và tính khả thi của nó rất cao. Dự án này được thông qua thì cố gắng của anh bao lâu nay sẽ không lãng phí rồi.(Việt Nam)Buổi tối Khánh Đan đi bộ từ trong khách sạn đi ra khu phố cổ ở Hội An, nhìn những chiếc đèn lồng treo trên cao sáng lung linh bất giác nhớ đến mùa hè năm nào, cô và Hải Nguyên từng đến đây. Năm đó, cô và anh may mắn đến đúng ngày rằm nên rất đông người qua lại, rất náo nhiệt. Còn bây giờ, không khí yên tĩnh vô cùng, ngay cả tiếng bước chân cũng có thể nghe thấy, thỉnh thoảng xung quanh có tiếng cười vui vẻ, cô quay lại nhìn, thấy một đôi nam nữ đang cười đùa thật giống với năm đó, chỉ tiếc là họ đã không còn bên nhau nữa.“Hải Nguyên, em thực sự rất nhớ anh.”“Khánh Đan!” Hải Minh lên tiếng, anh đã đi theo cô một lúc nhưng vẫn im lặng.Khánh Đan quay lại nhìn anh mỉm cười: “Em muốn về nhà.”Vậy là đêm hôm đó, Hải Minh thu dọn đồ đạc đưa Khánh Đan trở về Hà Nội. Nhìn người con gái đang ngủ say trên ghế, trong lòng anh đau đớn. Anh đoán năm đó Hải Nguyên và Khánh Đan đi khỏi Đã Nẵng có lẽ là đến Hội An. Vậy nên mới khiến cô thất thần, anh đi theo cô từ khách sạn mà cô không hề hay biết. Ba năm rồi, anh âm thầm bên cô nhưng cô vẫn không hề động lòng.…“Em thật sự muốn đi du học à?” Hải Minh hỏi cô. Hôm nay anh nhận được tin này trong lòng cũng không tin lắm, cô từng nói sẽ không rời khỏi Việt Nam vậy mà bây giờ lại quyết định đi, nơi đến còn là nước Mỹ.“Là vì…”“Hải Minh, em nghĩ đây là một cơ hội tốt để em có
