Polaroid
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329843

Bình chọn: 8.5.00/10/984 lượt.

vội rút Thập Tam sát lại.

- Đa tạ lòng quan tâm của phu nhânnhưng việc này e sẽ khiến phu nhân gặp phải nhiều rắc rối.

- Đúng vậy, nhưng thiếp cũng khônghiểu vì sao mình lại làm ra sự việc kỳ quái như vậy.

Lúc này chiếc kiệu đã lao đi nhưbay. Lại nghe Đông Phương Thanh Vân nói :

- Xem ra vị Cửu muội kia chỉ là hữudanh mà vô thực.

- Tướng công nói vậy là có ý gì?

- Chẳng lẽ thị tin lời bịa đặt củaphu nhân sao?

- Đúng thế, nghệ thuật nói dối củathiếp chẳng phải tầm thường, tướng công đoán thử thiếp đã nói những gì?

- Tại hạ tin tưởng vào nghệ thuậtnói dối của phu nhân, nên lần này phu phân phải tự cung khai, hà tất phải đoánlàm gì.

- Tướng công...

- Đúng vậy, tại hạ biết những lờivừa rồi hoàn toàn bịa đặt, nhưng muốn giấu được tại hạ thì cần phải trau chuốtthêm nhiều hơn nữa mới được.

- Tướng công không tin thiếp ư?

- Vì sao phải tin?

Lãnh Huyết Diễm Nữ thở dài, mặt longlanh lệ, giọng não nề :

- Tướng công không tin cũng làthường tình, nhưng lần này trở lại, thiếp muốn nói rõ cho tướng công một số tintức.

Đông Phương Thanh Vân thầm nghĩ :

"Nữ nhân này diễn kịch thựcxuất thần, thoạt đầu giả làm người không biết võ công đã qua mặt được ta, saulại giả làm nữ nhân si tình cứ như thực, quả là giả thần giống hệt thần, giảquỷ dường như quỷ."

Nghĩ vậy chàng nói :

- Xin phu nhân cứ nói?

Lãnh Huyết Diễm Nữ giọng buồn thảm :

- Kỳ thực thiếp đã nói rồi, tướngcông đã chiếm đoạt con tim của thiếp...

Đông Phương Thanh Vân vờ ngạc nhiên:

- Ồ, chẳng phải phu nhân luôn yêuthương lệnh phu sao?

- Đúng vậy?

- Thế thì vì sao lại biến đổi nhanhđến khó hiểu như vậy?

- Cảm tình thực khó nói hết thànhlời.

- Bất luận thế nào cũng không thể kỳlạ như vậy được.

- Đó là vì tướng công không hiểulòng dạ nữ nhân. Nữ nhân luôn dựa vào tình cảm mà sống, tỉ như thiếp, ba mươinăm về trước chỉ yêu có một người, khâm phục một người, người kia cũng rất yêuthương thiếp, thiết nghĩ ái tình như vậy là bền vững.

- Đúng, vững như Thái Sơn.

- Không phải, nếu là sự việc khácthì có thể nói như vậy, nhưng ái tình thì không.

Tình cảm gắn bó keo sơn vẫn còn cókích thích từ bên ngoài như vậy mới có thể tồn tại vĩnh hằng.

- Lần đầu tiên được nghe cao luận,thực kinh nhân hãi thế.

- Đây là lý thường tình, một phuquân nếu để cho ái thiếp của mình luôn yêu mình thì người đó cũng phải luôn yêumến ái thiếp. Khi ái thiếp thấy rằng phu quân luôn yêu thương mình, nhưng cũngphải để cho ái thiếp thấy rằng lúc nào nàng cũng có thể bị phu quân bỏ rơi, nhưvậy người thiếp đó phải hết lòng yêu thương, những lo có một ngày phu quân bỏrơi, như vậy không có một thế lực chia rẽ họ được, ái tình khi đó mới thực sựbền vững.

Đông Phương Thanh Vân càng nghe càngthấy kỳ quái, Lãnh Huyết Diễm Nữ tiếp :

- Tệ phụ thực khiến thiếp có cảmgiác mình được yêu thương hết mực song lại không có cảm giác sẽ bị bỏ rơi, màmón ăn no quá mất ngon vì vậy khi thiếp gặp tướng công, chân tình kích động, tướngcông, thiếp chẳng cần tướng công đoái thương mà chỉ hi vọng tướng công tiếpnhận tình cảm của thiếp, được không?

Đông Phương Thanh Vân vẫn chưa hếtkỳ quái, chẳng nói một lời.

Lãnh Huyết Diễm Nữ giọng thảm não :

- Tướng công tới Địa Mộ giáo, nhữngtưởng bỏ mạng, đe dọa khắp chốn, thiếp ngoài sự lo lắng ra, còn có một điềuthỉnh tướng công chấp nhận, đó là sau này nếu có gặp nhau chỉ xin tướng côngđừng nói gì với thiếp, được không?

Đông Phương Thanh Vân khẽ giật mình:

- Được?

Lúc này Lãnh Huyết Diễm Nữ đưa taylấy từ trên đầu xuống một cây kim thoa, nói :

- Tướng công hãy cầm lấy, sau khivào Địa Mộ giáo cần phải dùng kim thoa để thử xem thức ăn có bị bỏ thuốc độckhông rồi mới được ăn.

- Đa tạ phu nhân, tại hạ tự sẽ lưutâm.

Lãnh Huyết Diễm Nữ nói :

- Xin tướng công hãy gượng nhận lấy?

Đông Phương Thanh Vân nói :

- Kim thoa lọt vào tay tại hạ, nếubị phát giác, hậu quả khó lường.

Lãnh Huyết Diễm Nữ biến sắc, trầm tưthoáng chốc rồi nói :

- Không ngờ tướng công tuổi còn nhỏmà cơ cảnh đến vậy, hèn nào tệ phu coi như đối thủ.

Sau đó im lặng bao trùm cả haingười, thời gian trôi qua lặng lẽ, độ một giờ sau cỗ kiệu dừng lại. Bên ngoàicó tiếng nói :

- Thỉnh Đông Phương khách nhânchuyển xe.

Đông Phương Thanh Vân bước xuống,còn nghe giọng Lãnh Huyết Diễm Nữ văng vẳng bên tai :

- Thỉnh tướng công bảo trọng.

Bước xuống kiệu, Đông Phương ThanhVân đưa mát nhìn đi thấy nơi đây là một sơn thôn hoang phế, xa xa dăm nóc nhàtranh lạnh lẽo, nơi chàng đứng tùng bách và dương liễu mọc đầy. Dưới ánh sángyếu ớt mọi vật hiện ra đầy vẻ âm u kỳ bí. Một cỗ xe tứ mã dừng dưới bóng cây,một thiếu nữ đứng cạnh xe vận lam y, mỉm cười nói với chàng.

- Mời tướng công lên xe.

Đông Phương Thanh Vân thấy thiếu nữnày rất quen mặt tựa hồ đã gặp ở đâu, nhưng nhất thời vẫn chưa nhớ ra, vừa bướclên xe chàng vừa cố moi óc nhớ lại. Cỗ xe này bên trong trang trí toàn màuvàng, bốn bề đều khắc long phụng trông rất sống động, đẹp đẽ. Lam y thiếu nữcũng bước lên xe ngồi cạnh chàng, khẽ hô :

- Đi thôi?

Cỗ xe chuyển động, tiếng vó ngựakhông ngớt khua lộp cộp bên tai.

Lúc này lam y thiếu nữ quay sang,mỉm