- Quyết định thế nào?
Đông Phương Thanh Vân trịnh trọngđáp :
- Dùng toàn bộ võ lâm cao thủ đốiphó với Không Trung quỷ lâm, điệt nhi cùng hai mươi bốn đệ tử ứng phó với HànĐàm ma cung.
Tích Thư Nhân lắc đầu :
- Chỉ e thế đơn lực bạc?
Lão nhân cũng buồn rầu :
- Quả là có thế thực...
Đông Phương Thanh Vân hỏi Tích ThưNhân :
- Hai mươi bốn đệ tử của gia phụSinh Tử Sinh so với nay có gì khác nhau?
Tích Thư Nhân kinh ngạc :
- Hoàn toàn tương đồng, nhưng là vềvõ công thì đã tăng tiến hơn.
- Tăng tiến đến độ nào?
- Có thể sánh với sư tôn năm xưa.
- Vậy thì được, đặc biệt ngươi cùngThụ Thi Chiêu Hồn và Thần Quan Tú Sĩ so với Sinh Tử Sinh năm xưa còn cao hơnmột bậc, phải không?
Tích Thư Nhân ngập ngừng hồi lâu,rồi hỏi :
- Đó cũng là nhờ sư tôn tài bồi, ainấy đều có thiên phận, khó mà luận đoán.
Đông Phương Thanh Vân bèn hỏi :
- Lẽ nào hai mươi bốn người cùng hợplực đồng tâm, còn chưa đủ?
Lão nhân lắc đầu :
- Điều này tuy không thể luận đoán,nhưng lão phu dám nói không đủ.
Đông Phương Thanh Vân nói :
- Nhưng điệt nhi vốn có cách thâmnhập Ma cung, điều này điệt nhi nắm chắc luôn, chỉ còn lại một vấn đề là võcông của điệt nhi còn quá kém.
Tích Thư Nhân vội nói :
- Võ côngcủa Thiếu chủ cần phảiluyện tới canh giới Ngũ Hồ Chiêu Nghĩa, đây là sự tổng hợp của bảy đại mônphái, bảy loại thần công vô địch thiên hạ, nhưng phải đợi thuộc hạ luyện thànhNgũ Nguyên đan, sau khi Thiếu chủ dùng thuốc tuy chưa thể vô địch thiên hạ ngaysong cũng đã cao hơn hai mươi bốn đệ tử này rồi.
Bạch phát lão nhân bỗng đứng bật lênnói :
- Ngươi muốn bỏ lão ra ngoài phảikhông?
Tích Thư Nhân lắc đầu :
- Vãn bối chỉ là vì võ lâm đồng đạomà hành sự, hoàn toàn không có ý muốn đặt Tứ tiên ra ngoài, lão tiền bối thửnghĩ xem, vì sự sinh tồn của võ lâm, lão tiền bối còn tiếc chi mấy viên linhđan?
Bạch phát lão nhân ngồi xuống nói :
- Ngươi thử nghĩ...
Tích Thư Nhân cắt lời :
- Vãn bốn chẳng nghĩ gì cả, vấn đềcủa Tam tiên còn lại do lão tiền bối đảm đương. Muốn hay không là ở lão tiềnbối quyết định.
- Lão phu có gì để nghĩ nữa.
Tích Thư Nhân trịnh trọng :
- Phải, hiện tại lão tiền bối nghĩthử xem, Tứ tiên các vị mỗi người chỉ phí vài viên linh đan còn chúng vãn bốithì phải mạo hiểm tới sinh mạng, vào sinh ra tử, có thể là một đi không trởlại.
Lão nhân cười lớn :
- Nói như vậy thì còn gì công đạo,hãy phạt tên tiểu tử này cho ta.
Đông Phương Thanh Vân cũng cười lớn:
- Phạt một bữa cơm, chẳng phải lãotiền bối đã bốn ngày chưa ăn uống gì rồi sao, cách phạt như vậy đã gọi là côngbằng chưa?
- Khi nào? Chẳng lẽ đợi lão phu bụngrỗng mà làm xong việc cho các ngươi thì mới được ăn cơm sao?
Tích Thư Nhân vội đứng lên nói :
- Sẽ có ngay thôi.
Nói rồi lật đật đi ra. Lão nhân nhìntheo lắc đầu cười :
- Làm sao mà y nóng tính thế. Được,cứ coi là lão phu đảm nhiệm linh đan của Tứ tiên, nhưng cũng còn thiếu linh chiđan mà.
Đông Phương Thanh Vân vội đáp :
- Về điều này, thỉnh tiền bối cứ antâm. Tích Thư Nhân đã có Linh chi đan rồi.
- Đây ắt lại là thần kỳ diệu kế củangươi rồi?
- Vãn bối nào dám, tiền bối quákhen.
- Với tiểu tử như ngươi, lão phu tựahồ không nên lấy tâm tiểu nhân mà so lòng quân tử, nhân đây lão phu cũng muốntặng ngươi một vật.
Nói rồi, Bạch phát lão nhân lấy từtrong bọc ra một cuốn sách mỏng, đưa cho Đông Phương Thanh Vân và nói :
- Đây có thể coi là một chút lễ kiếndiện của lão phu, cầm lấy đi, ta chỉ nhờ vào cuốn sách này mà có danh hiệuThạch Lan Dật Tiên.
Đông Phương Thanh Vân vội nói :
- Danh hiệu của tiền bối cũng lạ.Thạch Lan là có ý gì? Chúng ta chỉ mới tương ngộ lần đầu, mà vãn bối đã có lộchá chăng phải nhận không hậu ân của bậc tôn trưởng?
Thạch Lan Dật Tiên cười lớn :
- Không phải lão phu tặng ngươi màlà tặng cho võ lâm đồng đạo, trách nhiệm của ngươi nặng như vậy mà bể học vôbiên, nếu không học thêm chút võ công nữa thì làm sao đảm đương nổi? Còn vềngoại hiệu Thạch Lan thì kể ra cũng buồn cười. Thần công này gọi là Nhất khícông, năm xưa khi Tứ tiên tỉ thí lão phu dùng một miếng nước bọt nhỏ xuyên quaba thước đá, khiến tảng đá vỡ vụn, từ đó trở đi được gọi là Thạch Lan Dật Tiên.
Đông Phương Thanh Vân tiếp lấy bílục, cúi người cung kính :
- Tôn trưởng tặng sách, vãn bối suốtđời ghi ân, sẽ dụng công nghiên cứu đặng báo đáp thịnh tình tôn trưởng.
Thạch Lan Dật Tiên bỗng nghiêm mặtnói :
- Hài nhi, ngươi có gặp phụ thânchưa.
Đông Phương Thanh Vân lắc đầu :
- Vãn bối chưa từng gặp. Tôn trưởnghỏi như vậy ắt có nguyên do?
- Phải, ta vẫn luôn có cảm giác rằngtừ sau khi ngươi bôn tẩu giang hồ tới nay, phụ thân ngươi không hề rời ngươinửa bước, ngươi có thấy vậy không?
- Vãn bối không thấy?
Đúng lúc ấy, Tích Thư Nhân bước vào,tay cầm mấy chén thịt, sau lưng là Thụ Thi Chiêu Hồn đang cầm bốn hồ rượu. ThụThi Chiêu Hồn đặt bốn bầu rượu xuống rồi lui ra.
Đêm đã khuya, màu trời đen thẩm baotrùm vạn vật, nơi cửa sơn động, quanh ánh lửa bập bùng ba người vừa ngồi đàmđạo vừa uống rượu. Thạch Lan Dật Tiên cất tiếng bùi ngùi :
- Tiểu tử, nói ra thì ngươi còn hạnhphúc lắm, có mấy người này làm bằng hữu, lão
