Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327332

Bình chọn: 9.5.00/10/733 lượt.

cho Quỷ lâm chủ nhân có điềugì nghi hoặc, nàng là nữ nhân, ắt sẽ làm được điều này, chỉ có làm vậy mớithoát khỏi hiểm nạn này.

Sư tôn nghe xong, trầm mặc hồi lâumới rầu rĩ nói :

- Đúng là chỉ còn một kế này khảthi, nếu không để nàng trở lại, xem ra hài nhi của ta sẽ phải chịu thảm tửtrước khi ra đời. Ôi, chỉ còn kế này mà thôi. Kế sách của ngươi những mong khảdụng.

Sau đó sư tôn trở về nhà ngồi ủ rũchừng nửa tháng sau lại bỏ đi, lần đi này tròn một tháng thì trở về, vừa về nhàlập tức kêu thuộc hạ tới, thuộc hạ tâm tình vạn phần âu lo, đến ngồi trước mặtsư tôn, hồi lâu, rất lâu sư tôn bỗng nắm chặt lấy tay thuộc hạ mà nói :

- Ngươi... ngươi cứu... cứu mạng nhitử của ta, nàng... nàng đã trở lại.

Thuộc hạ quá đỗi vui mừng, rưng rưnglệ.

Tích Thư Nhân nói đến đây mắt bỗngnhòa lệ, giọng run run tiếp :

- Lần đó thuộc hạ bỗng nảy ra thêmmột kế nữa bèn nói rằng : Khải bẩm chủ nhân, nô tài còn một kế nữa, có thể bảotoàn tánh mạng sư tôn, sư mẫu cùng Thiếu chủ.

Sư tôn hãy đóng kịch thêm một lầnnữa, làm sao để võ lâm giang hồ đồn đại rằng : võ lâm chí tôn Sinh Tử Sinh cùngcao thủ Không Trung quỷ lâm đã đấu đến lưỡng bại câu thương, thây phơi chiếnđịa, sau đó hai người sẽ ẩn cư tính kế khác.

Sư tôn gật đầu mà đi, sau đó trở lạinói với thuộc hạ rằng :

- Kế này quả là thượng sách, nếutrước đây ta vì ái tình mà có thể làm những sự kinh thiên động địa, nhưng nayta sắp làm phụ thân, ta không để nhi tử của ta sau này lớn lên phải vì phụ thâncủa nó mà hổ thẹn.

Nói xong sư tôn bỏ đi, sau đó nửatháng người trong võ lâm giang hồ đồn rằng võ lâm chí tôn Sinh Tử Sinh ĐôngPhương Thần Nghiêu đã ác chiến năm ngày đêm với cao thủ của Không Trung quỷlâm, cuối cùng đều lâm vào thế lưỡng bại câu thương.

Tiếp theo sư mẫu sinh hạ ra Thiếuchủ chưa đầy ba tháng thì bỏ đi mất tích, toàn bộ sự tình là như vậy, Thiếu chủđã minh bạch cả rồi chứ?

Đông Phương Thanh Vân ngồi lặng mànghe, mắt rưng rưng lệ. Đến lúc này chàng mới biết sự tình có nhiều uẩn khúc,thực khiến người ta khó mà tiên liệu, chẳng trách song thân của chàng đều khôngthể nuôi dưỡng chàng, hơn nữa tình hình lại nghiêm trọng như vậy.

Tích Thư Nhân kể xong bèn quay vềphía chàng, cất giọng an ủi :

- Thiếu chủ đừng quá bi thương, sưtôn chỉ vì Thiếu chủ mà tốn bao nhiêu tâm huyết, Thiếu chủ cần phải làm sao đểtrở thành một nam nhi đại trượng phu, đầu đội trời, chân đạp đất làm nên nhữngsự kinh thiên động địa, đúng như sở nguyện của song thân.

Đông Phương Thanh Vân ngậm ngùi hồilâu mới hỏi :

- Nhưng làm sao ngươi có thể chứngminh rằng Lãnh bang chủ chính là mẫu thân sinh ra ta?

Tích Thư Nhân vội nói :

- Tuy không thể xác thực chắc chắn,nhưng có một điều cần phải hiểu là trong số môn hạ của Không Trung quỷ lâm chỉcó một người dám phản lại Quỷ lâm, người đó chính là lệnh đường, mà Âm Dươngbang chủ Lãnh Tuyết Quyên lại có một nốt ruồi son giữa hai lông mày, đó chẳngphải là ám ký của Không Trung quỷ lâm hay sao?

- Nếu nói như vậy, Lãnh bang chủ quảthật là mẫu thân ta sao?

- Có thể?

- Có thể chứ không phải là xác thực,ta làm sao dám nhận?

- Vậy thì vì sao Thiếu chủ không tớiÂm Dương bang lần nữa? Cách đây nửa tháng khi thuộc hạ gặp nàng, nàng dặn đidặn lại rằng thuộc hạ phải để Thiếu chủ tới Âm Dương bang chơi, ý của Thiếu chủthế nào?

- Ta vẫn còn một nghi vấn nữa.

- Nghi vấn gì?

- Nếu nói Lãnh Tuyết Quyên là mẫuthân của ta thì năm nay đã ngoài tứ tuần, mà nay trông như thiếu nữ mười sáutuổi vậy?

- Thì ra Thiếu chủ hoài nghi điềunày sao? Kỳ thực những người luyện võ công đạt tới cảnh giới tối cao như lệnhđường đều có hiểu biết về trụ nhan thuật, đặc biệt lệnh đường là môn hạ của Quỷlâm thì càng không thể nghi ngờ, dù là có đến năm mươi tuổi thì vẫn giống nhưthiếu nữ đôi tám vậy.

- Trụ nhan thuật ư? Có chuyện nàythực sao?

- Thuộc hạ há có khi nào dám lừa gạtThiếu chủ.

- Vậy hiện tại ta phải đi gấp mớiđược.

- Thiếu chủ cứ đi trước, chúng thuộchạ sẽ ngấm ngầm bảo vệ Thiếu chủ.

- Đi, tagấp muốn biết người có thực là mẫu thân của ta không.

Buổi sớm mùa đông, tuyết phủ muôndặm, sắc trời ảm đạm, hoa tuyết giăng giăng, gió đông lẫm liệt rít lên từng hồikhiến cảnh tượng càng thêm phần thê lương tiêu điều.

Một bóng người màu lục phi thân laovun vút như tên bắn về phía Vu sơn. Bóng lục ảnh vừa tới Vọng Hà phong bèn dừnglại, trầm mặc hồi lâu rồi thong thả lao lên đỉnh Vọng Hà phong, kỳ thực trongnháy mắt chàng cảm thấy dường như có người ngấm ngầm theo gót, hành tung ngườinày thập phần quỷ dị. Chàng, Đông Phương Thanh Vân bỗng hú lên một tiếng, thânhình tựa mãnh long thăng thiên bay vút lên hơn mười trượng, giữa không trungxoay tròn một vòng, mắt đảo tứ bề một lượt, đoạn lao vút tới hơn năm trượng,chỉ thấy chàng vừa đáp xuống đã lạnh lùng nói :

- Bằng hữu phương nào, kính thỉnhhiện thân?

Chàng vừa dứt lời bỗng một thanh âmtrong trẻo vang lên, chợt một bóng hồng hiện ra trước mắt chàng cách chừng batrượng. Thì ra đây lại là một thiếu nữ. Khi Đông Phương Thanh Vân chú mục nhìn,chàng không khỏi kinh ngạc trước dung mạo kiều diễm của nàng, vẻ đẹp thực siêuphàm thoát tục, t