ng đất hờn dỗi:
- Làm sao tướng công khờ quá vậy?
- Vì sao cô nương nói tại hạ khờ, cônương muốn hạ nhục bổn thiếu gia?
Hồng y thiếu nữ vì hờn dỗi mà hai máđỏ bừng, đôi mắt long lanh, giậm chân nói :
- Bổn cô nương làm sao có thể hạnhục tướng công, chỉ là tiểu nữ có vài lời muốn nói, vậy vì sao tướng côngchẳng nói chẳng rằng đã muốn bỏ đi?
- Vậy thì cô nương cứ nói...
- Tướng công, tiểu nữ... tiểu nữ...
- Cô nương thì sao?
- Trong nhất thời tiểu nữ không biếtphải bắt đầu từ đâu?
Nói xong nàng im lặng, Đông PhươngThanh Vân cũng không biết nói gì hơn, cả hai trầm lặng như vậy hồi lâu khôngnói. Song bên tai Đông Phương Thanh Vân lại vang lên một thanh âm tựa tiếngmuỗi vo ve :
- Tiểu tử còn nhớ lão bá của ngươichứ? Ngươi thi triển Thất bộ đạp vân đệ của lão phu tới cảnh giới đằng phongtạo cấp rồi. Mau? Đừng lộ vẻ gì khác là lão phu là Thạch Lan Dật Tiên, tiểu nhađầu kia thực là lợi hại, ngươi nên nghĩ cách lưu lại bên nha đầu, thân phận củay khiến lão phu nghi hoặc. Tích Thư Nhân đã nói qua việc chứng minh mẫu thân hưthực của ngươi, hãy tạm hoãn, mà thân thế của tiểu nha đầu kia phải tra xét chorõ, thị chú ý tới lão phu rồi, lão phu đi đây. Hãy nhớ phải tìm cách lưu lạiđược bên mình tiểu nha đầu kia...
Lúc ấy hồng y thiếu nữ khẽ hừ mộttiếng, hạ giọng :
- Có người theo dõi chúng ta.
Đông Phương Thanh Vân thực không ngờThạch Lan Dật Tiên lại xuất hiện ở đây, mà với võ công cao siêu như vậy, lãonhân không giấu nổi hồng y thiếu nữ, thế quả là kỳ quái, chợt chàng sanh lònghiếu kỳ, vội nói :
- Phải chăng cô nương muốn nói câunày ư?
Thiếu nữ vội lắc đầu, mỉm cười :
- Ồ, không phải. Người kia đã đi xarồi, phải rồi tiểu nữ hỏi tướng công có dám không?
- Dám cái gì?
- Dám cùng tiểu nữ đi gặp vài người.
Ngạo khí nam nhi lại bùng lên, lạithêm lời Thạch Lan Dật Tiên vừa nói, Đông Phương Thanh Vân mỉm cười :
- Có gì không dám, có gặp một ngànngười cũng chẳng có chi bận tâm.
Thiếu nữ reo lên :
- Thế thì hay quá, vừa đi chúng tavừa nói.
Dứt lời, nàng tiến đến bên mình ĐôngPhương Thanh Vân, nắm lấy tay chàng, dịu dàng :
- Đi thôi.
Đông Phương Thanh Vân được thiếu nữnắm tay, chỉ thấy toàn thân vô cùng ấm áp, vô hình trung chàng bắt đầu thấy mếnnàng vội nói :
- Chúng ta đi đâu?
Hồng y thiếu nữ ngẩn người, vội cườie thẹn :
- Ồ, tiểu nữ quên chưa nói, chúng tatới Thiếu Lâm tự, nhưng Tuệ Mẫn có một yêu cầu, mong tướng công đáp ứng.
Đông Phương Thanh Vân giật mình :
"Hiện tại chẳng phải Thiếu Lâmtự đang bị người của Tuần Hồi ma cung chiếm làm căn cứ sao? Thiếu nữ này võcông lại phi phàm, lẽ nào nàng là nhi nữ của Ma cung chủ nhân?"
Lòng nghĩ vậy, nhưng chàng vẫn vờhỏi :
- Đi gặp mấy lão hòa thượng trọc đósao, cô nương muốn làm ni cô ư?
Thiếu nữ cười nói :
- Không, Tuệ Mẫn không thích làm nicô, chúng ta chẳng phải đi gặp lão trọc mà là đi gặp người của Tuệ Mẫn, songtiểu nữ muốn tướng công hãy mang mặt nạ.. vì...
vì...
Đông Phương Thanh Vân vội hỏi :
- Vì cái gì? Chẳng lẽ Tuệ Mẫn cônương sợ chúng?
- Không phải, họ đều là người củaTuệ Mẫn, nên phải sợ Tuệ Mẫn mới đúng, chỉ là Tuệ Mẫn không thích chúng, nênkhông muốn chúng thấy bổn lai diện mục của tướng công mà thôi.
- Tên của cô nương là Tuệ Mẫn?
- Phải, vừa rồi tướng công chẳngphải kêu là Tuệ Mẫn đó sao? Hiện tại Tuệ Mẫn không muốn kêu tướng công nữa.
- Kêu là gì đây?
Thiếu nữ thoáng chút trầm tư, đoạnhớn hở :
- Kêu là ca ca, được không?
- Cũng được, chỉ cần muội vui làđược rồi. Song ca ca đâu có mang mặt nạ theo bên người, muội nghĩ ta phải làmsao đây?
Thiếu nữ cười nói :
- Muội đã có sẵn đây rồi.
Nói đoạn, nàng lấy ra một chiếc mặtnạ, Đông Phương Thanh Vân thấy đây chỉ là một lớp da mỏng mà thôi, chàng ngạcnhiên tiếp lấy hỏi :
- Mang vào thế nào đây?
Thiếu nữ không ngớt tươi cười :
- Nào, để muội mang cho huynh.
Không lâu sau, hồng y thiếu nữ đãnói :
- Ca ca có biết đây là mặt nạ của aikhông?
- Của ai?
- Của Tuệ Mẫn đó.
- Muội chọc cười ca ca.
- Muội nào dám chọc cười ca ca.
- Không phải chọc ghẹo thì vì saohóa trang ca ca thành nữ nhân.
- Ồ, đây là mặt nạ của nam nhân anhtuấn, chỉ là...
- Chỉ là sao?
- Chỉ là hiện tại trong tâm trí TuệMẫn, không có bất kỳ một gương mặt anh tuấn nào sánh được với ca ca mà thôi.Tuệ Mẫn còn có một yêu cầu nữa thỉnh ca ca đáp ứng.
- Muội cứ nói.
Sắc mặt thiếu nữ lộ vẻ nghiêm trangnói :
- Ca ca, chúng ta tới Thiếu Lâm tự,sau khi gặp mấy người nọ chỉ mong ca ca đừng đếm xỉa gì tới chúng, dù chúng cóthể nào đi nữa, ca ca chỉ cần lạnh lùng, chẳng đếm xỉa gì tới, chỉ cần"hừ" một tiếng là được.
- Hừ một tiếng là được rồi sao?
- Đúng vậy, hơn nữa, thật là caongạo, lãnh khốc, mong đại ca đáp ứng Tuệ Mẫn.
Tuệ Mẫn nguyện sẽ thuận theo ca ca.
- Nếu chúng nổi giận thì sao?
- Hừ, chúng há dám nổi giận, chúnglà nô tài của tiểu muội mà.
- Vậy thì được.
Đông Phương Thanh Vân cảm thấy vôcùng kinh dị, hiển nhiên chín người của Tuần Hồi ma cung là người của Tuệ Mẫn,vậy nàng là ai?
Đêm đông tuyết giăng khắp nơi. Mànđêm tối tăm bao phủ vạn vật, càng làm tăng cảnh tỉnh lặng và thần bí, đặc biệtlà trong m