ạnhlẽo, rồi cùng Đông Phương Thanh Vân sánh vai cùng tiến vào Đại Hùng bảo điện.
Bỗng có một người hỏi :
- Người thiếu cung chủ mang theo làai vậy?
Tuệ Mẫn khẽ hừ một tiếng, lạnh lùng:
- Không việc gì tới ngươi?
Nói rồi, nàng quay qua dịu dàng :
- Ca ca, chúng ta đi.
Dứt lời tay hữu nàng nắm lấy tayĐông Phương Thanh Vân mà kéo đi. Vừa vào trong Đại Hùng bao điện, mấy trămthanh âm đồng thanh hô :
- Cung nghênh thiếu cung chủ giálâm?
Tuệ Mẫn lạnh lùng khẽ gật đầu, rồitiến tới. Lúc ấy, bỗng có một thanh âm thánh thót vang lên :
- Hiền điệt, người kia là ai vậy?
Thanh âm từ trên bàn tọa của Chưởngmôn trong Đại Hùng bảo điện truyền tới.
Đông Phương Thanh Vân ngước mắt trônglên chỉ thấy một trung niên nữ nhân dung mạo cực kỳ xinh đẹp đang ngồi trênChưởng môn bảo tòa. Vừa thấy Tuệ Mẫn, trung niên nữ nhân vừa bước tới vừa hỏinhư vậy.
Tuệ Mẫn kêu lên một tiếng :
- Di nương?
Đoạn nàng lao vào lòng trung niên nữnhân, trung niên nữ nhân vừa xoa đầu Tuệ Mẫn vừa khẽ hỏi :
- Tuệ Mẫn, người kia là ai vậy, cóthể nói y tháo mặt nạ ra được không?
Lúc này bên tai Đông Phương ThanhVân lại có tiếng thì thầm :
- Nguy rồi, lão phu và Tích Thư Nhânđã thừa cơ lẻn vào Thiếu Lâm tự. Tiểu tử, tình hình đã nguy cấp lắm rồi, ngươihãy vận dụng cơ trí mà ứng biến, bằng không lão phu sẽ liều mình. Sinh tử domệnh, phí quí tại thiên. Ôi, tiểu tử... tiểu tử...
Đông Phương Thanh Vân vẫn đứng sừngsững tựa cột ngọc đón gió. Song trong lòng đã kinh sợ lại xen phần cảm kích,kinh là vì Thạch Lan và Tích Thư Nhân sẽ liều mình cứu chúa bất chấp mọi sự,cảm kích là vì cả hai người đã quên đi sự an nguy của chính mình mà lo lắng chochàng, trong lúc bất tri bất giác, chàng chau mày, mặt lộ vẻ u sầu.
Bỗng nghe Tuệ Mẫn la lên :
- Di nương nhìn xem, ca ca điệt nhiđã giận rồi, nếu Di nương không tìm cách cho ca ca vui lên, điệt nhi sẽ khôngyêu mến Di nương nữa.
Vừa la, Tuệ Mẫn vừa vội lao đến bênmình Đông Phương Thanh Vân, nắm lấy tay chàng nói :
- Ca ca, đừng giận, Di nương của TuệMẫn không nên... Thực không nên hoài nghi thân phận của ca ca, nếu ca ca khôngvui, chúng ta rời khỏi Thiếu Lâm tự này đi.
Tích Thư Nhân bỗng dùng truyền âmnhập mật nói :
- Thiếu chủ. Đi, cơ hội này sẽ khôngcó lại lần thứ hai, trong số một trăm cao thủ Ma cung này lại không có một ailà tùy tòng của tôn sư.
Song Đông Phương Thanh Vân đã quyếtđịnh, chàng biết hơn một trăm cao thủ của Tuần Hồi ma cung bỗng xuất hiện tạiThiếu Lâm tự ắt phải có uẩn khúc gì ở trong.
Chàng đã nhập hổ huyệt, há lại vềtay không, nghĩ vậy chàng dịu giọng nói :
- Tuệ Mẫn đã tới thì phải ở lại, vìmuội có việc riêng nên mới tới đây, có thể nào chỉ vì ca ca mà bỏ dở mọi sự?
Đã nghe trung niên phu nhân cười nói:
- Lời tướng công nói rất có đạo lý.Tuệ Mẫn hãy lại đây, Di mẫu có việc muốn nói với ngươi. Nào...
Tuệ Mẫn vừa bước đi vừa ngoái nhìnĐông Phương Thanh Vân rồi nói :
- Di nương có việc gì thì cứ nói.
Trung niên phu nhân đợi Tuệ Mẫn tớigần bên, mới đưa một phong thư cho nàng.
Đông Phương Thanh Vân chỉ thấy nàngthoáng chút biến sắc, nói :
- Vậy Di nương...
Trung niên phụ nhân gật đầu.
- Ằt điệt nhi phải biết việc nàyquan hệ trọng đại, không phải Di mẫu không yêu quí ngươi, ngươi muốn thế nàothì cứ thế mà làm.
Tuệ Mẫn bỗng lộ vẻ kinh hãi nói :
- Di nương có thể làm vậy được ư?
Trung niên phụ nhân dịu dàng :
- Di mẫu rất yêu Tuệ Mẫn, theo ý tứcủa Tuệ Mẫn, bất tất phải gỡ mặt nạ người kia, cũng không phái người truy sát.Chỉ cần y lập tức rời khỏi Thiếu Lâm tự, việc này do Tuệ Mẫn ngươi đảm đương.
Tuệ Mẫn mắt rưng rưng lệ kêu lên :
- Di nương...
Nói rồi nàng lại ngã vào lòng trungniên phụ nhân khóc nức lên, đã nghe nàng nghẹn ngào tiếp :
- Di nương, Tuệ Mẫn biết, Tuệ Mẫnvĩnh viễn không còn cơ hội gặp lại ca ca, hơn nữa sinh... sinh...
Đông Phương Thanh Vân hiểu nàng muốnnói gì, chàng cũng tự biết chỉ cần vừa rời khỏi Thiếu Lâm tự, ắt sẽ có ngườitruy sát chàng, nhưng chàng vẫn bình thản đứng nhìn. Đã nghe trung niên phụnhân than :
- Ôi? Mẫn nhi, ngươi thực động tớichân tình rồi, như vậy Di mẫu phải làm sao đây? Hơn nữa việc này vô cùng trọngyếu. Ôi...
Đây là sự gì? Đông Phương Thanh Vânđã thấy được nguyên do vì sao hơn một trăm cao thủ của Hàn Đàm ma cung bỗngxuất hiện trong võ lâm, vậy đó là sự gì, mà trọng yếu đến mức có thể khiến HànĐàm ma cung phải lưu tâm? Hiện tại vẫn chưa thể biết, trừ phi chàng có thể thamdự vào sự tình này, mà từ sự khóc than của Tuệ Mẫn cũng có thể biết, bất luậnthế nào chàng tuyệt đối không thể tham dự được. Nếu tự chàng muốn tham dự vàochuyện này thì cần phải tổn hao rất nhiều tâm huyết để thuyết phục Tuệ Mẫn cùngDi nương của nàng.
Đông Phương Thanh Vân bèn nói vớigiọng lãnh đạm :
- Vậy phu nhân thấy tại hạ có điềuchi khả nghi?
Tuệ Mẫn cũng vội kêu lên :
- Đúng rồi, Di nương dựa vào đâu mànghi ngờ chàng, vì chàng không chịu cởi bỏ mặt nạ sao? Kỳ thực đây chính là ýcủa Tuệ Mẫn, nếu ca ca bỏ mặt nạ ra thì có thể chàng biết sự cố liên quan tớiThanh Chung không?
Trung niên phụ nhân ồ lên một tiếngkinh hãi nói :
- Mẫn nhi, hôm nay sao ngư