y chàng, khẽ nói:
- Tướng công, tiểu nữ nhớ tướngcông, nhớ muốn điên lên được?
Đông Phương Thanh Vân không khỏisững sờ, đã không biết né tránh, cũng quên cả đáp lời. Lãnh Tuyết Quyên ôm trọnlấy chàng, chàng chỉ cảm thấy ngào ngạt hương thơm xông lên, bất giác thần tríđiên đảo.
Song chàng vì có việc riêng mà tới,hơn nừa vị nữ nhân trước mặt có thể là mẫu thân của chàng.
Đông Phương Thanh Vân vội thụ nhiếp tâmthần, chậm rãi nói :
- Lãnh bang chủ luôn khỏe chứ...
Kỳ thực chàng cũng không biết phảinói thế nào nên sau hồi trầm mặt quá lâu đành miễn cưỡng nói ra câu này. NhưngLãnh Tuyết Quyên lại cho rằng chàng luôn nhớ tới nàng, nàng cất giọng e ấp :
- Tướng công, tiện nữ yêu chàng...
Nói rồi, hai gò má ửng hồng, đôi lànthu ba long lanh đắm đuối.
Mấy lời này vang lên tựa sấm nổ giữatrời quang. Khiến Đông Phương Thanh Vân tối tăm mặt mũi, tuy sự tình diễn biếnquá ư đột ngột, song đây lại là việc mà chàng hoài nghi, muốn gấp chứng minh.Đông Phương Thanh Vân bèn hạ giọng :
- Lãnh bang chủ, thỉnh Bang chủ hãythư thả, tại hạ có lời muốn hỏi.
Lãnh Tuyết Quyên vẫn run rẩy đắmđuối trong lòng chàng, nàng thì thầm :
- Tướng công cứ nói?
Lúc này Đông Phương Thanh Vân chỉcảm thấy đôi gò bồng đảo thần bí đang run rẫy trong lòng chàng, bình sinh chàngchưa từng tiếp xúc với nữ nhân xong khi ngửi thấy mùi hương tựa xạ mà chẳngphải xạ, tựa lan mà chẳng phải lan từ da thịt nàng tỏa ra thì biết ngay nàngcòn là xử nữ chứ chẳng phải mẫu thân của chàng, bất giác Đông Phương Thanh Vânthò tay ra ôm chặt lấy nàng.
Bỗng một thanh âm hung bạo vang lên:
- Bằng hữu phương nào, đêm khuyaviếng thăm tệ bảo, thỉnh xuất hiện.
Tiếng quát khiến đôi nam thanh nữ túbừng tỉnh, cả hai cùng rời nhau, Lãnh Tuyết Quyên vội la lên :
- Bổn Bang chủ ứng phó tất cả. Chưacó mệnh lệnh không được vọng động.
Đoạn nàng quay qua nói với ĐôngPhương Thanh Vân :
- Tướng công, chàng hãy mang mặt nạvào, kỳ thực...
Đông Phương Thanh Vân vội hỏi :
- Chẳng lẽ quí bang đã có sự biến?
- Đúng vậy, tiểu nữ tuy mong muốnđược gặp tướng công, song đêm nay lại không thể, hẹn ngày sau tái kiến.
- Được, nhưng Bang chủ phải nói chotại hạ biết quan hệ giữa tại hạ và Bang chủ là thế nào?
- Lẽ nào tướng công còn chưa biết,chúng ta có quan hệ phu thê?
Đông Phương Thanh Vân than thầm :
"Đúng rồi, sự tình xem ra đã cóchứng minh bạch"
Lòng nghĩ vậy, miệng hỏi gấp :
- Ai có thể làm chủ?
Lãnh Tuyết Quyên lại ghì sát vàochàng thì thầm :
- Ai có thể làm chủ ư, ngoài lệnhđường lệnh tôn cùng gia phụ mẫu ra, chúng ta không thể làm chủ được sao? Vì saotướng công biết rõ còn hỏi?
- Biết rõ còn hỏi là sao?
- Nếu tướng công muốn sống hãy maumang mặt nạ vào đi.
- Tại hạ thực chẳng thiết sống nữa?
- Vì sao?
- Không vì sao hết?
Kỳ thực trong tình hình này chàngbuộc phải nghe theo nàng, song bỗng một ý niệm đáng sợ lóe lên trong óc, LãnhTuyết Quyên lúc này cất giọng van nài :
- Tướng công hãy mau đeo mặt nạ vào?
Đông Phương Thanh Vân bỗng thò tayhữu ra nắm lấy uyển mạch của Lãnh Tuyết Quyên, lạnh giọng :
- Bang chủ hãy nói Bang chủ gặp songthân tại hạ vào lúc nào?
Lãnh Tuyết Quyên vẫn run rẩy van nài:
- Tướng công hãy mau mang mặt nạ vàođi.
- Tại hạ mang mặt nạ vào thì Bangchủ có nói cho tại hạ biết không?
- Được rồi, tệ nữ sẽ nói.
Đông Phương Thanh Vân vội mang mặtnạ vào, lạnh giọng :
- Nói đi?
Lãnh Tuyết Quyên nghẹn ngào :
- Khoảng một năm trước, trước khitiểu nữ bôn tẩu giang hồ.
Nhưng lời nói chưa dứt, nàng bỗngnhìn chằm chặp vào mặt Đông Phương Thanh Vân, mặt biến sắc lảo đảo thối luikinh hãi la lên :
- Tướng công, mặt nạ... chiếc mặtnạ..
Đông Phương Thanh Vân vội ngắt lời :
- Ở đâu?
Lãnh Tuyết Quyên mặt lộ vẻ kinh hãi,không nói nên lời.
Đông Phương Thanh Vân xẳng giọng :
- Cô nương gặp song thân tại hạ ởđâu?
Lãnh Tuyết Quyên vẫn kinh hãi lẩmbẩm :
- Chiếc mặt nạ... mặt nạ...
Đông Phương Thanh Vân phát giácgiọng nói và sắc diện của nàng có điều bất thường, song việc hỏi rõ nơi ẩn cưcủa phụ thân quan trọng hơn, nên chàng gằn giọng :
- Ở đâu?
Lãnh Tuyết Quyên bừng tỉnh, mặt lộvẻ kinh hãi :
- Điều này làm sao có thể nói chotướng công hay?
- Không thể nói? Nàng và ta đã códanh phận phu thê, tại sao lại không thể nói cho ta hay? Mau nói?
Lãnh Tuyết Quyên kinh hoàng thoáilui mấy bước :
- Tướng công đừng bức bách, chàngnên hiểu nỗi khổ của tiểu nữ.
Đông Phương Thanh Vân cảm thấy tứcgiận bốc lên, chàng gằn giọng :
- Nàng không dám nói?
Bỗng, một thanh âm trầm hùng vanglên :
- Tiểu tử kia, sao ngươi dám khinhthị Bang chủ ta.
Thoắt đâu hiện ra ba mươi bóngngười, đám người này một nửa là đại hán vận võ phục, nửa còn lại là những thiếunữ vô cùng xinh đẹp, mà trong số ba mươi người này dù là đại hán hay thiếu nữ,giữa hai lông mày đều có một nốt ruồi son.
Đông Phương Thanh Vân bất giác lathầm :
- Người của Không Trung quỷ lâm.
Song chàng cũng đã thấy Thạch LanDật Tiên, Tích Thư Nhân, Thụ Thi Chiêu Hồn, và Thần Quan Tú Sĩ đang đứng vâyquanh chàng, sự tình xảy ra trong chớp mắt, khiến tình thế hiện tại biến thànhvô cùng khẩn trương.
Bỗng Tích Th