phải không?
- Phải, Tứ tiên võ công tuy bất phâncao thấp nhưng đây chỉ là tỉ thí giữa bốn người các vị, ngoại nhân hoàn toànkhông rõ nội tình, đúng không? Nhưng ngoại nhân nghe thấy điều gì? Thiên Hoanglà đệ nhất tiên, bốn chữ Thiên Hoang Đế Quân thanh thế quá lớn, nên ngoại nhânđều muốn lợi dụng. Cứ đặt giả thiết tiếp theo, tiền nhiệm của Ma cung chủ nhân,bất luận võ công cao siêu đến đâu thì vẫn phải coi là võ học vô cương, tiền bốicó cảm thấy võ công của mình đã tới cảnh giới siêu tuyệt chưa?
Thạch Lan kinh ngạc nhìn Đông PhươngThanh Vân :
- Ngươi thật là có mắt quỷ mới thấurõ tâm tư của lão phu.
Đông Phương Thanh Vân lại tiếp :
- Tiền bối đã có cảm giác này thì tứtiên đồng thời sẽ có cảm giác như thế. Không Trung quỷ lâm cùng Ma cung chủnhân ắt cũng thấy thế.
- Đúng vậy.
- Vì sao Quỷ lâm và Ma cung còn trìhoãn chưa dám công nhiên tiêu diệt võ lâm đồng đạo, chính vì nguyên cớ này, nênMa cung chủ nhân lập tức phái người đi dọ thám coi thử võ công của Thiên HoangĐế Quân thế nào, sau khi thử xong, cả kinh thất sắc thì ra võ công của đệ nhấttiên ông cũng chẳng kém gì chúng. Nếu chúng công khai tuyên chiến với võ lâm,tứ tiên quyết không thể thấy chết mà không cứu, chỉ riêng đệ nhất tiên ông đãnhư vậy, nay lại thêm ba vị tiên ông nữa, chúng thực khó bề ứng phó. Do vậy, Macung chủ nhân bèn tuyển chọn trong số nữ đệ tử của mình một người, sau đó lạicho nữ đệ tử này làm cung chủ, dùng mỹ nhân kế mê hoặc Thiên Hoang Đế Quân, đểtiêu diệt thanh thế của võ lâm chính phái.
Thạch Lan gật đầu khen :
- Tiểu tử này quả là cơ trí siêu....
Bỗng một thanh âm lạnh lẽo vang lên:
- Toàn những điều thị phi nhân thế,nghe thối quá.
Thạch Lan và Đông Phương Thanh Vâncùng biến sắc, Thạch Lan vội nói :
- Ngươi hãy bảo trọng, lão phu phảixem kẻ nào to gan lén nghe trộm.
Nói rồi lão nhân khẽ lắc người tungmình qua cửa sổ mà đi mất.
Buổi sớm, sương mù bao phủ khắp nơikhiến mọi vật cùng toàn bộ mặt đất thành một tấm thảm trắng mờ, mông lung.Trong sương trắng thấp thoáng hai bóng người một lục một hồng, hai người thitriển khinh công lao về phía Thiếu Lâm tự, tiếng nói cười vang lên, tựa hồ vôcùng vui vẻ. Nhưng hiện tại Đông Phương Thanh Vân lại đang trong tâm trạng bấtan, trống tim đập dồn, tuy chẳng phải là khiếp hãi song chỉ là chàng sợ phảichứng mình rằng Tuệ Mẫn là người của Hàn Đàm ma cung.
Chẳng hiểu vì sao, chỉ mới gặp nhaucó vài ngày mà Đông Phương Thanh Vân đã đem lòng yêu mến Tuệ Mẫn, chàng nhữngmong mình luôn có được một hồng nhan tri kỹ như nàng, nếu chứng minh được nàngchính là người của Ma cung thì... thì tình cảm của chàng đành phải dừng lại tạiđây, hơn nữa sau này không còn cơ hội gặp lại nàng. Điều này chẳng phải khiếnchàng thất vọng lắm ư?
Tuệ Mẫn thì ngược lại, cười nói luônmiệng :
- Phong cảnh ở Giang Nam thực mỹ lệ,sống ở đây thực có khác nào sống nơi thế ngoại đào viên.
Đông Phương Thanh Vân gục gặc đầu :
- Đáng tiếc cảnh đẹp không trườngtồn, sắp xảy ra một trường máu chảy đầu rơi, thây phơi đầy đất.
- Làm sao ca ca lại nói những lờikém vui vậy?
- Không nói cũng được.
- Ồ? Kìa có phải là Thiếu Thất Phongkhông?
- Đúng vậy.
- Chúng ta đi thôi.
Đúng lúc ấy, bên tai Đông PhươngThanh Vân lại có tiếng vo ve, thanh âm lộ vẻ cực kỳ khẩn trương.
- Tiểu tử hãy mau tính kế rời khỏitiểu nha đầu, xuống núi mau.
Đông Phương Thanh Vân tựa như khôngnghe thấy, nói :
- Tuệ Mẫn chúng ta đi thôi.
Thanh âm nọ lại vang lên :
- Tiểu tử, vì sao mà ngươi lại võđoán vậy. Người của Hàn Đàm ma cung đã biết rõ diện mạo của phụ thân ngươi, màngươi thì giống hệt lệnh tôn như đúc, hơn nữa sự tình xảy ra đêm qua ngươi đãbiết. Hàn Đàm ma cung trong một đêm đã xuất động một trăm hai mươi cao thủ đểhộ tống tiểu nha đầu. Chúng đã chú ý tới ngươi rồi đó, mau thoát ly khỏi tiểunha đầu, chạy về phía tay lão phu cùng ba vị tùy tòng chờ ngươi ở đó.
Ngươi tiến một bước là cái chết đếngần hơn một bước đó.
Đông Phương Thanh Vân bỗng hỏi :
- Tuệ Mẫn, có phải sinh tử do mệnhphú quí tại thiên không?
Hồng y thiếu nữ ngạc nhiên :
- Vì sao ca ca lại nói vậy? Muộibiết ca ca không phải là người sợ chết, nếu có kẻ nào muốn sát hại ca ca thìcần phải sát hại Tuệ Mẫn trước, hoặc gia... hoặc gia...
Hồng y thiếu nữ nói tới đây hai máửng hồng, nụ cười e ấp trên môi. Đông Phương Thanh Vân cất giọng dịu dàng :
- Tuệ Mẫn cứ an tâm. Ca ca luôn dụngcơ trí để ứng biến, ca ca tự tin mình không phải ưu tư, chúng ta đi thôi.
Nói đoạn chàng gia tăng cước bộ màđi. Bên tai lại có tiếng vo ve :
- Tiểu tử ngươi nổi điên khùng gìvậy, mau trở lại, vạn nhất phụ thân ngươi hỏi lão phu, lão phu ăn nói làm saođây?
Những lời cuối nghẹn lại tựa hồ muốnkhóc, song Đông Phương Thanh Vân vẫn chẳng đếm xỉa gì tới, cùng Tuệ Mẫn tiếnvào Thiếu Lâm tự.
Trong Thiếu Lâm tư, một hàng chínngười cúi rạp người thi lễ :
- Cung nghênh thiếu cung chủ tiêngiá?
Đông Phương Thanh Vân vừa nhìn đãbiết ngay chín người này là những kẻ được Ma cung chủ nhân phái đi thu thập đệtử. Chàng bèn nhớ tới lời Tuệ Mẫn đã nói nên chẳng đếm xỉa gì tới chúng.
Tuệ Mẫn chỉ khẽ hừ một tiếng l
