ống mà cả võ công cũng nguyên vẹn như trước. Tuy nhiên, bổn tiểu chủ có một điều kiện, Vân đại hiệp cần phải chấp nhận.
Vân Dật Long như đã hiểu phần nào, ngước mặt nhìn trời, bình thản nói tiếp:
- Chỉ cần không phương hại đến Kim Bích cung!
Song Hồ quả quyết:
- Lão phu cam đoan không hề phương hại đến mọi kế hoạch của quý cung, song đối với uy vọng của cá nhân Vân đại hiệp thì lão phu không dám đảm bảo.
Chúng đệ tử Kim Bích Cung nghe vậy cả thảy đều bén sắc mặt.
Huyết Phật không dằn được, buôn tiếng cười to:
- Ha ha … Tiểu cung chủ là trọng tâm đoàn kết của toàn thể Kim Bích Cung, bất kỳ người nào trong Kim Bích Cung đều sẵn sàng nhẫn nhục và hi sinh vì bổn cung, duy chủ nhân Kim Bích Cung là không thể để bất kỳ ai xâm phạm, tôn giá nên quay về sớm thì hơn.
Song Hồ cười nhạt:
- Song Hồ đâu có nói là làm nhục đến Vân đại hiệp, có điều là Vân đại hiệp phải chịu chút hạn chế, cần phả đơn đao phó hội.
Huyết Manh bổng cười khẩy nói:
- Huyết Phật đã thuận cho tôn giá rời khỏi đây, lão phu cũng chẳng tiện giữ, khỏi nói lôi thôi, tôn giá lên đường đi thôi.
Vân Dật Long nhếch môi cười, dường như chẳng chút đắn đo, với giọng thiểu não nói:
- Vân mỗ cùng đi với tôn giá phải không?
Huyết Phật và Huyết Manh vừa nghe Vân Dật Long bằng lòng đi, sửng sốt đồng thanh nói:
- Cung chủ định đi sao?
Vân Dật Long bình thản:
- Phải, Vân mỗ cần phải đi một chuyến.
Huyết Phật vội nói:
- Cho lão trọc này đi cùng với!
Song Hồ cười giòn:
- Điều kiện duy nhất của bổn tiểu chủ là Vân đại hiệp phải đi một mình
Huyết Manh cười khẩy:
- Bọn này dù kéo hết đi, e rằng lệnh chủ nhân cũng không hay biết.
Song Hồ thoáng ngẩn người, song liền hiểu ngay ẩn ý của Huyết Manh, bất giác tái mặt lạnh lùng nói:
- Song Hồ đến đây với lễ độ gặp gỡ các vị, quả tình không phải là sợ sự, quý cung muốn giữ Song Hồ lại hoặc hiệp lực loại trừ bổn tiểu chủ thì cũng chẳng gì khó khăn, song lão phu tin là chủ nhân Bạch Kiếm Linh Mã không bao giờ có hành động trái với đạo lý như vậy.
Dứt lời, hai mắt kiên định nhìn thẳng vào mặt Vân Dật Long.
“ Bằng Thành Bạch Phụng” Triển Ngọc Mai bỗng xen lời:
- Lệnh chủ nhân là một vị cô nương phải không?
Song Hồ tuy không sợ sự, nhưng không muốn gây ra rắc rối bèn cười nhạt nói:
- Phải, giới võ lâm gọi bổn tiểu chủ là Kim Thủ Ngọc Nữ!
Huyết Manh và Huyết Phật cùng sững sờ, hai người đều không ngờ là Kim Thủ Ngọc Nữ lại có một người hộ vệ két tiếng giang hồ thế này.
Huyết Phật buột miệng nói:
- Sao các hạ không chịu nói sớm
Song Hồ nghe vậy liền cảm thấy nhẹ người, cười giòn nói:
- Bây giờ thì cũng đâu có muộn!
Triển Ngọc Mai lại hỏi:
- Chỉ có mỗi mình Vân đệ tôi đi thôi ư?
Song Hồ trịnh trọng:
- Không phải cho mà phải nói là mời Vân đại hiệp đi một mình!
Vân Dật Long cười nhạt:
- Dùng từ gì thì cũng như nhau thôi, quý chủ nhân đã toàn thắng, Vân mỗ bao giờ lên đường, xin tôn giá dặn bảo cho!
Song Hồ nghe vậy liền cảm thấy cõi lòng như bị một lớp mây đen che phủ, đăm mắt nhìn Vân Dật Long hồi lâu, đọan trịnh trọng nói:
- Vân đại hiệp chủ quản Kim Bích Cung xử sự mọi việc hẳn là hơn người, vì vậy lão phu với tấm lòng chí thành, việc hôm nay mong Vân đại hiệp hãy suy nghĩ cặn kẽ, không nên vì gia tiểu chủ nhất thời bướng bỉnh… lão phu đã quá vọng ngôn rồi!
Vân Dật Long mỉm cười:
- Quý chủ nhân đối với Kim Bích Cung cũng như đối với Vân mỗ đều có đại ân, Vân mỗ không bao giờ dám quên.
Song Hồ cười gượng:
- Kể từ khi bước chân vào Trung Nguyên, đây là lần đầu tiên gia tiểu chủ thi ân với người, trước kia chẳng phải là không có cơ hội giúp người, có lẽ Vân đại hiệp không tin, gia tiểu chủ là người không có người xứng đáng để mà nhận ân huệ của mình.
Vân Dật Long thoáng nghe lòng xao động, giọng buông thõng:
- Vậy ra Vân mỗ quả là một người may mắn!
Song Hồ gật đầu:
- Lão phu quả cho là như vậy, mặc dù đây có lẽ là một chiều, Vân đại hiệp chưa hẳn đã cần đến ân huệ ấy.
Ngưng chốc lát, đoạn nói tiếp:
- Gia tiểu chủ hiện đang ở trên Tiêm Thạch Nhai cách đây về ngoài vài trăm dặm về hướng nam, đó là ngọn núi cao hơn cả và không có cây cỏ, rất dễ tìm, lão phu xin đi trước một bước.
Đọan không chờ Vân Dật Long trả lời đã quay người phóng xuống thạch đài, phi thân đi về hướng chính nam.
Vân Dật Long chầm chậm ngước lên, đăm chiêu nhìn về cõi trời xa, trong óc hiện lên gương mặt kiều diễm của Kim Thủ Ngọc Nữ, lạnh lùng và kiêu ngạo. Vậy mà giờ đây chàng cần phải đi gặp nàng với thân phận thọ ân huệ, thấp hơn nàng ta một bậc, song chàng lại chẳng thể không đi. Triển Ngọc Mai bỗng cất tiếng hỏi:
- Long đệ bao giờ thì lên đường?
Vân Dật Long thoáng ngẩn người, đọan trầm giọng nói:
- Phải đi ngay mới được!
Triển Ngọc Mai lo lắng:
- Long đệ, Mai tỷ chỉ sợ tính nết của Long đệ sẽ khiến cho vị cô nương ấy phật lòng.
Vân Dật Long mỉm cười:
- Mai tỷ, vì thân thù sư hận, Dật Long sẽ nhẫn nhịn được cả.
Triển Ngọc Mai nghe thoáng rúng động cõi lòng, trước đây nàng đã lo lắng Vân Dật Long phát sinh tình cảm với Kim Thủ Ngọc Nữ, so