ng giờ đây nàng lại lo lắng Vân Dật Long vì tổn thương lòng tự ái mà xa lánh Kim Thủ Ngọc Nữ. Nay thì nàng đã hiểu ra, dù không có Kim Thủ Ngọc Nữ thì nàng vẫn mất Vân Dật Long như thường.
Triển Ngọc Mai bối rối:
- Long đệ, Mai tỷ tuy chưa từng gặp vị tỷ tỷ ấy, song Mai tỷ tin là nàng ta đã thật lòng với Long đệ.
Vân Dật Long ơ hờ:
- Mai tỷ đừng đề cập đến vấn đề ấy nưa
- Thôi được, hãy dẹp qua vấn đề ấy, bao giờ Long thì đệ lên đường?
- Ngay lập tức!
Đọan quét mắt nhìn quanh một vòng, cao giọng nói:
- Người của bổn cung hãy ở lại trong Lãnh Vân Quán thì giao cho Huyết Manh thu xếp cho họ rời khỏi đây. Sự có mặt của tại hạ tại đây lôi kéo theo người của Đông Thiên Môn, hẳn là người của Chính Nghĩa Nhai cũng đã hay biết. Sau khi bổn cung chủ rời khỏi, nơi đây phải được phòng giữ cẩn thận, Túy Thần và lão nhị Đông Thiên Môn hãy chưa trở về đây.
Nhắc đến hai người ấy, Vân Dật Long chợt nẩy sinh một ý nghĩ lạ kỳ, ánh mắt rực sáng lên trầm giọng nói tiếp:
- Sau khi bổn cung ra đi, Huyết Phật hãy cưởi đại bàng tuần tra phía nam một chuyến, tốt nhất là phát hiện tông tích của Song Hồ trên chặng đường từ đây đến Tiêm (nhọn) Thạch Nhai, còn sự bố trí ở đây thì do Huyết Manh chịu trách nhiệm.
Đọan lại quay sang Triển Ngọc Mai nói tiếp:
- Mai tỷ hãy nghỉ ngơi nhé.
Triển Ngọc Mai cười ngọt lịm:
- Mai tỷ không mệt, Long đệ không cần phải phân bổ nhiệm vụ, Mai tỷ tự biết mình cần phải làm gì rồi.
Huyết Phật bỗng thắc mắc hỏi:
- Cung chủ, tìm kiếm Song Hồ để làm gì vậy?
Vân Dật Long theo người đi xuống thạch đài:
- Túy Thần và lão nhị Đông Thiên Môn sắp quay lại đây, Song Hồ đã đến với ta thì ta phải có trách nhiệm bảo vệ.
Huyết Phật vỡ lẽ, vội nói:
- Vậy lão trọc xin đi ngay.
Dứt lời người phi thân xuống thạch đài.
Vân Dật Long chậm rãi đi xuống thạch đài, trịnh trong nhìn Huyết Manh nói:
- Trước khi bổn cung chủ về đến, bất kể gặp tình huống gì cũng không được tự ý rời khỏi đây, cùng người giao chiến.
Huyết Manh khom người đáp:
- Bổn tọa tuân lệnh, chỉ lo việc phòng thủ thôi. Vân Dật Long đưa mắt nhìn Triển Ngọc Mai và Huyết Manh nói:
- Vân mỗ đi đây.
Đọan cất bước đi về hạ Lãnh Vân Quán. Triển Ngọc Mai như chợt ra, vội cất tiếng nói theo:
- Vân đệ có cần cưỡi chim đại bàng không?
Vân Dật Long chững bước quay lại lắc đầu nói:
- Vân mỗ đi tìm Hồng ảnh cưỡi đi cũng được rồi.
Dứt lời lại quay đi, thoáng chốc đã khuất dạng sau ngoài bờ rào trúc.
Triển Ngọc Mai quay sang Huyết Manh nói:
- Vân đệ dặn chúng ta phải kiên thủ nơi đây ắt là đã có nhận định chi đó, phải lo bố trí ngay mới được.
Huyết Manh gật đầu tán đồng:
- Phải, lão phu cũng nghĩ như vậy.
Đọan cung Triển Ngọc Mai đi lên thạch đài, hạ lệnh bố trí lại Lãnh Vân Quán.
* * *
Mặt trời đã nghiêng về phía tây, khí hậu tuy không nóng bức như lúc trưa, song ánh nắng rất chói chang, soi trên ngọn núi trọc không một cành cây ngọn cỏ, chẳng thấy bóng dáng chim thú, hoang vu đến mức không chút sinh khí.
Trên một tảng đá xanh bằng thẳng nơi lưng chừng núi, thật khác thường lúc này lại có một thiếu nữ đang đứng quay mặt về hướng đông, hai cánh tay nàng vàng rực dưới ánh nắng, trước mặt nàng là một vực sau chừng bao mươi trượng.
Bốn bề im lặng không một tiếng động, thiếu nữ cũng đứng im lìm như một pho tượng đá. Đột nhiên, tiếng chuông lảnh lót vang lên từ xa, vọng vào tai thiếu nữ tay vàng, người nàng kẽ rung động một cái, nhưng vẫn đứng yên.
Tiếng chuông vẫn đều đặn vang lên, mỗi lúc càng gần, sau cùng tiếng vó ngựa đã vọng vào tai nàng. Thiếu nữ tay vàng dường như không cố kiềm chế bản thân được, mặc dù người nàng đã mấy lần lay động, song cuối cùng vẫn không quay lại.
Rồi thì, tiếng chuông và tiếng vó ngựa cùng lúc ngưng lặng, thiếu nữ tay vàng không cần nhìn cùng phỏng định được ngựa đã dừng lại sau lưng nàng cách chừng một trượng, song nàng vẫn không quay người lại.
Đối phương dường như cũng không muốn lên tiếng, thế là tất cả lại trở về với sự im lặng. Sau một hồi lâu, bỗng một giọng nặng nề vang lên. Thiếu nữ tay vàng vẫn không quay lại, chỉ lạnh lùng nói:
- Tưởng đâu Vân đại hiệp không đến chứ.
- Vân mỗ không tìm thấy cô nương trên núi nên bây giờ mới đến đây
Thiếu nữ tay vàng vẫn đứng yên, với giọng càng lạnh lùng hơn nói:
- Sao Vân đại hiệp không bảo là chưa tìm thấy thủ hạ của mình
Vân Dật Long thoáng bén sắc mặt:
- Vân mỗ không tìm thấy cô nương, dĩ nhiên cũng không tìm thấy thủ hạ.
Thiếu nữ tay vàng bỗng hai vai run lên một cái:
- Vân đại hiệp đã chuẩn bị sẵn bước tiếp theo rồi, sợ tìm không được ư?
Vân Dật Long tái mặt, thắc mắc hỏi:
- Cô nương nói vậy nghĩa là sao?
- Vân Dật Long, các hạ hãy quay về đi. Trước canh ba đêm nay, Kim Thủ Ngọc Nữ sẽ đưa quý thuộc hạ đến Lãnh Vân Quán, mong là hai ta từ nay không gặp nhau trên chốn giang hồ nữa.
Vân Dật Long cố nhãn nhịn, bình thản nói:
- Cô nương bảo Vân đến đây chỉ để nói như vậy thôi ư?
Kim Thủ Ngọc Nữ gằng giọng nói:
- Trước đây chỉ trách bổn cô nương có mắt không ngươi, đã xem các hạ là nhân vật số mộ