Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3210252
Bình chọn: 9.00/10/1025 lượt.
au còn truyền tụng, nếu ta khóc thì còn gì nữ kiệt Lĩnh Nam nữa.
Vì vậy nàng không khóc, nàng đứng dậy đi thăm Tiên-yên nữ hiệp, bà đang
ngồi nghiến răng vận công, trấn tỉnh cơn đau nhức, Phương-Dung đứng
nhìn, không biết giải quyết sao.
Tối hôm đó Phương-Dung nhận được tin quân báo:
– Có sứ giả Trưng Nhị tới.
Phương-Dung truyền đón vào thì ra Sa-Giang, Vương Sa-Giang thấy Công-tôn Tư, quì mọp xuống làm lễ.
– Thần Sa-Giang xin tham kiến Thái-tử.
Công-tôn Tư không cho quì, cầm tay nàng bảo ngồi xuống bên cạnh, chàng nhìn Sa-Giang nói:
– Chắc Trưng Nhị cô nương giúp Thục tiếp thu được thành trì phía Đông rồi phải không ?
Sa-Giang nheo mắt cười, nàng vốn dĩ là một người giỏi âm nhạc, cử chỉ
nhu hòa, tư thái phiêu hốt, bây giờ nheo mắt coi thật duyên dáng, Vương
Sa-Giang hỏi:
– Sao sư-huynh biết rõ như thế ?
Công-tôn Tư cười:
– Gì mà ta không hiểu, này nhé, sư muội là võ tướng lại là tiên nga của
âm nhạc. Người giỏi âm nhạc bao giờ cũng nhạy cảm, buồn vui không dấu
nổi được ai, sư muội được Trưng cô nương sai đi, mặt tươi như hoa
hải-đường, ta chắc mọi sự phải tốt đẹp lắm.
Sa-Giang đưa thư cho Phương-Dung, rồi nàng thuật lại mọi truyện.
Đoạn này thuật:
Trong khi trận Trường An diễn ra, thì cánh quân của Trưng Nhị, Hồ Đề, Trần Năng giúp Công-tôn Thiệu chiếm Kinh-châu.
Sau khi họp với anh hùng Lĩnh Nam ở Dương-bình quan, Trưng Nhị cùng mọi
người trở về bản doanh Đặng Vũ ở Quảng-an, Đặng Vũ nóng lòng về việc
tiến quân vào Thành-đô để làm chúa Ích-châu, y đón Trưng Nhị vào trướng
hỏi:
– Tình hình thế nào? Chúng ta tiến vào Thành-đô được chưa?
Trưng Nhị thản nhiên cười:
– Tôi mừng cho tướng quân, Công-tôn Thuật cho sứ giả đến Tả tướng-quân
Lĩnh-nam vương xin giả hàng, y cầu được ở lại Ích-châu, giữ gìn mồ mả tổ tiên, Nghiêm đại-ca tâu với Kiến-Vũ hoàng-đế, lệnh cho ngừng tiến quân.
Đặng Vũ nghe nói mặt buồn rầu rầu, y chỉ vào một người giới thiệu:
– Đây Phục-ba tướng-quân Mã Viện, phó nguyên-soái của tôi mới từ Kinh-châu đến.
Đặng Vũ theo Quang-Vũ từ khi khởi binh, y từng đánh trăm trận, công lao
chỉ thua có Nghiêm Sơn, vì vậy Quang-Vũ cho y giữ chức Đại tư-mã, cai
quản binh mã toàn quốc. Y được cử làm Nguyên-soái đánh Thục thống lĩnh
binh mã Kinh-châu, Giang-đông, vì Quang-Vũ hứa rằng ai vào Thành-đô
trước sẽ được phong làm chúa Ích-châu, bây giờ nghe Công-tôn Thuật đầu
hàng, y buồn không tả được.
Trưng Nhị tiếp:
– Kiến-Vũ thiên-tử ngự ra Trường-an, ban thưởng tướng sĩ có công, ngài
truyền bãi quân, Lĩnh-nam vương bảo tấu cho Đặng Đại tư-mã được phong
tước Triệu-công, Thiên-tử chuẩn tấu, ban chỉ cho Đặng tư-mã kéo quân về
bảo vệ Lạc-dương, trong lúc ngài xuất chinh ở Trường-an. Thiên-tử muốn
cử một người trấn thủ Lương-châu, Vương tâu xin cho Mã tướng-quân vào
chức đó, vì Lương-châu nơi biên địa phía Tây, coi như hàng rào bảo vệ
Lạc-dương, tướng-quân với Thiên-tử là chỗ thâm tình sâu xa chốn hậu cung tình thân gần bằng Vương-gia với Thiên-tử. Nếu tướng-quân trấn thủ
Lương-châu, một giải từ Lương-châu tới Trường-an, Lạc-dương được bảo vệ.
Lại Thế-Cường tiếp:
– Tướng quân có biết tại sao Vương-gia lại bảo tấu cho Ngô Hán làm chúa Ích-châu, mà không bảo tấu cho tướng-quân không ?
Mã Viện vỗ tay nói:
– Tôi hiểu! Tôi hiểu! Vương-gia sợ cho Ngô Hán trấn thủ Ích-châu, lỡ ra y thay lòng đổi dạ thực nguy cho Hán, vì vậy phải để tôi trấn thủ
Lương-châu, hầu phòng Ngô Hán có gì, tôi từ Lương-châu chặn đầu y trước.
Hồ Đề cười:
– Tướng quân xứng đáng người thâm tình của thái-hậu vậỵ
Trưng Nhị móc binh phù của Nghiêm Sơn, trao cho Mã Viện:
– Đây lệnh của Vương-gia, tướng-quân tạm giao quyền chỉ huy cho tôi,
khẩn cấp về Trường-an phục lệnh Thiên-tử nhận sắc phong. Khi tướng quân
đến Lương-châu rồi, tôi mới trao quyền cho Ngô Hán.
Mã Viện mừng quá:
– Vương-gia thật cẩn thận và tin tưởng tôi, ngài đợi tôi tới Lương-châu
rồi mới chịu để cho Ngô Hán trấn thủ Ích-châu, nhưng nghĩ cho kỹ các
tướng trong triều, Hoàng-thượng với Vương-gia là nghĩa huynh đệ,
Vương-gia cẩn thận như vậy mới phải.
Trưng Nhị đưa binh phù cho Đặng Vũ.
– Xin Đại tư-mã lên đường đi Lạc-dương ngay, Thiên-tử xuất chinh cần có người tim gan trấn thủ đế đô.
Đặng Vũ vội vã lên đường.
Mã Viện đánh trống họp các tướng sĩ, tuyên bố việc chinh phạt Thục hoàn
toàn thành công, y về triều kiến Thiên-tử, y sẽ tấu cùng ngài ban thưởng các tướng, còn y được đi trấn nhậm Lương-châu.
Phật-Nguyệt hỏi Mã Viện:
– Phục-ba tướng-quân! Tướng quân một mình tới Lương-châu, liệu có giữ
được đất này không? Lòng người khó dò, tại sao tướng quân không mang
theo tướng sĩ, tham-quân thân tín ? Tại đây hết chinh chiến rồi, tướng
quân mang theo bao nhiêu người chẳng được.
Mã Viện gật đầu tán thành:
– Cô nương nói chí phải.
Y tuyên bố việc về Trường-an yết kiến Hoàng-đế, y muốn một số tướng sĩ
theo y đi Lương-châu, các tướng sĩ thân tín tình nguyện đi theo.
Trưng Nhị cho mời Tương-dương cửu-hùng là :
Phiêu-kị Đại tướng-quân Sầm Bành
Kiến-oai Đại tướng-quân Cảnh Yểm
Bô-lỗ Đại tướng-quân Mã Vũ
Chinh-lỗ Đại tướng-quân