Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 329651
Bình chọn: 10.00/10/965 lượt.
y bắt ba nữ tặc ngay.
Bọn vệ sĩ nhảy vào bắt Vĩnh Hòa, Lý Lan Anh và Chu Thúy Phượng trói lại.
Bấy giờ Trương Linh mới nói với đám vệ sĩ:
– Các vị huynh đệ nghe nay: chúng ta vâng chỉ dụ của Thái Hậu bắt khâm
phạm. Không ngờ gặp bọn này. Nếu để cho chúng đi, thì lỡ việc của Thái
Hậu, tất Thái hậu sẽ cắt đầu chúng ta. Vậy anh em nghĩ sao?
Bây giờ đám thị vệ vệ mới biết ba thiếu nữ là Công chúa, quận chúa thật. Họ biết ba người này có Thượng Phương bảo kiếm, cho phép được tiền trảm hậu tấu. Nếu thả họ ra lỡ việc thái hậu khó an toàn mạng. Còn bắt họ,
sẽ bị khép vào tội rất nặng. Tất cả đồng nhìn Trương Linh để hỏi ý kiến.
Một người hỏi:
– Trương tướng quân bảo rằng nay là ba tên khâm phạm, chúng tôi mới ra
sức bắt. Bắt rồi tướng quân mới công nhận họ là Công chúa, Quận chúa.
Thế thì tội ở tướng quân, chứ không phải tội ở chúng tôi.
Y quay lại nói với anh em:
– Các vị huynh đệ, sự thể đã ra thế này, chúng ta cứ thả công chúa ra
rồi tùy lượng công chúa tha hay không cũng không cần. Bất quá chúng ta
mất mạng. Còn nghe theo Tướng quân, có thể đưa đến họa diệt tộc.
Đám thị vệ ngơ ngác nhìn nhau tìm quyết định chung.
Trương Linh hoảng sợ, quát lớn:
– Các ngươi dám trái chỉ dụ của thái hậu ư? Đây ta đọc chỉ dụ của Thái Hậu cho các ngươi nghe.
Y móc trong túi ta một cuộn giấy, mở ra đọc lớn:
"Nay chỉ dụ cho Việt kị Hiệu úy Trương Linh tức tốc lên đường đi Trường
Sa canh gác lăng Tiên đế. Bất cứ ai tới tế, hay khóc tại lăng đều phải
bắt về Lạc Dương phục lệnh. Các quan văn võ địa phương từ thái sứ trở
xuống đều phải tuân lệnh đều động của Trương tướng quân."
Bên dưới ấn son đóng đỏ chói. Các thị vệ hoàng cung truyền nhau đọc. Bây giờ Trương Linh mới nói:
– Nếu chúng ta thả ba người này ra, lỡ việc của Thái hậu, sẽ bị giết.
Còn giải họ về Lạc Dương, Hoàng thượng sẽ giết chúng ta. Chi bằng chúng
ta giết họ, bịt miệng, như vậy là thượng sách.
Đám vệ sĩ nhìn nhau tần ngần rồi đồng gật đầu. Trương Linh chỉ một vệ sĩ nói:
– Lưu đội trưởng. Ngươi cùng anh em chém chin đứa này ngay. Sau đó lấy
củi chất thành đống. Chúng ta đốt chín cái thây ma cháy thành than, phi
tang.
Tên đội trưởng họ Lưu rút dao ra, vung lên hướng vào cổ Công chúa Vĩnh
Hòa chém xuống. Cả trăm thị vệ hoàng cung đều nhắm mắt lại, không dám
nhìn nhát dao chặt đầu con người sắc nước hương trời. Bỗng choang một
tiếng. Tia lửa tóe ra ngay cổ Công chúa, thanh đao trên tay Lưu đội
trưởng bay lên không, cắm phập vào một cây gần đó. Cán dao còn rung rinh không ngớt.
Trương Linh hỏi:
– Cái gì vậy?
Lưu đội trưởng mặt nhợt nhạt:
– Không biết nữa, có lẽ y thị có tà thuật.
Trương Linh bảo một tên vệ sĩ khác:
– Ôn Bình, ngươi thử xem.
Ôn Bình cầm đao, hướng vào cổ Vĩnh Hòa bổ xuống. Khi đao sắp tới cổ Vĩnh Hòa lại "choang" một tiếng, tóe lửa, đao của hắn bay vọt lên cắm vào
cành cây. Kỳ diệu ở chỗ hai thanh đao cùng cắm vào một chỗ, nhưng mũi
chụm vào nhau, mà chuôi chĩa về hai hướng khác nhau.
Trương Linh ngạc nhiên đến đờ người ra. Y đứng nhìn công chúa Vĩnh Hòa suy nghĩ xem tại sao lại có hiện tượng đó.
Dưới bụi hoa Trưng Nhị nhìn rất rõ. Khi tên đội trưởng họ Lưu cũng như
Ôn Bình cung đao chém Công Chúa Vĩnh Hòa, thì một người núp trong góc
cây gần đó, tay cầm sợi giây, vận kình lực vào, khiến sợi giây như con
rắn, vươn cổ về phía trước, "mổ" đúng vào thanh đao. Đao bị kình lực hất bắn lên trên không, tuyệt ở chỗ sợi giây đi chậm mà kình lực mạnh kinh
người.
Trưng Nhị ngạc nhiên:
– Ta tưởng trên đời này chỉ có thái sư thúc Khất Đại Phu và Đào hiền đệ
có thể làm được như vậy mà thôi. Không hiểu người này đến đây tự bao
giờ, mà Thần Ưng của Hồ Đề cũng không khám phá ra.
Hồ Đề nói sẽ vào tai Trưng Nhị:
– Có nhiều người lên núi Vương Sơn, chắc chắn là quân Hán, chúng ta rút lui hay cứ đứng đây ?
Trưng Nhị ghé tai Hồ Đề nói nhỏ:
– Su muội hãy rút khỏi núi ngay, dùng Thần Ưng đưa tin cho Phật Nguyệt
và Trần Năng, mang đội Thần Hổ, Thần Báo đến đây. Nhớ bao vây núi thật
kỹ, không cho một người chạy thoát.
Hồ Đề lui ra, men mép rừng, nhảy vọt lên cây, truyền theo cành đi như 1 con khỉ.
Nguyên Hồ Đề sống ở sơn cước từ nhỏ, nàng huấn luyện Thần Hầu đã quen, nàng cũng truyền cành cây đi như loài khỉ được.
Về phần Trương Linh y vẫn chưa khám phá ra kỳ nhân núp sau bụi cây, dùng kình lực biến sợi giây biến thành ám khí vừa nhu vừa hòa vừa cương mãng đánh bay đao của hai tên bộ hạ.
Y cho rằng công chúa Vĩnh Hòa có phép tắc gì, y rút kiếm chém vào quân
chúa Chu Thúy Phượng, kình lực cực mạnh, đến "véo" một tiếng, lưng y
hướng về phía kỳ nhân phóng dây cứu công chúa Vĩnh Hòa. Trưng Nhị hoảng
hốt, nàng định ra tay, nếu không Chu Thúy Phượng phải chết. Không ngờ
sợi dây từ bụi cây vọt lên cao, uốn vòng qua người Trương Linh, đầu sợi
dây lại "mổ" đụng vào lưỡi kiếm của y "choang" một tiếng, lưỡi kiếm của y bay lên cắm vào cùng một chỗ với hai lưỡi đao, lần này Trương Linh cảm
thấy có một kình lực nhu hòa vòng qua đầu mình, y không rõ đối phương
làm thế nào mà có thể đánh bay vũ khí của mình.
Y quay lại nhìn phía s
