XtGem Forum catalog
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329142

Bình chọn: 7.5.00/10/914 lượt.

ác vị cẩn thận. Nếu không bị phỏng.

Nàng cầm cái niêu, đựng mỡ sôi sục, tưới vào đĩa cá. Quả như lời nàng

nói. Mỡ gặp cá nướng, nổ lép bép, bắn ra xung quanh. Thì là gặp mỡ sôi,

tái đi liền. Lê Chân giảng:

– Nào, một gắp bún, mấy cọng mùi, một miếng chả cá, thêm vào vài hột lạc rang. Múc mắm tôm chanh cà cuống đổ vào là đủ vị.

Mùi cá nướng, mùi thì là, mùi mắm tôm cà cuống thơm điếc mũi. Hồ Đề ở

rừng, ít được ăn cá. Bây giờ được ăn món đặc biệt, nàng cầm đũa gắp.

Miệng hít hà:

– Trời ơi! Các cụ nhà mình ăn uống khôn thực.

Lê Chân cản lại:

– Khoan, phải cho vào vài củ lạc rang, một miếng bánh đa nướng. Cá là

vật âm hàn, cần có thì là, hồ tiêu, nghệ là những thức dương nhiệt. Như

vậy mới bớt tanh. Mùi thơm của cá nướng, của gia vị, hợp với cà cuống

thành một mùi hỗn hợp khó tả. Còn cá thì mềm, thêm bánh đa, lạc rang

dòn. Đây là tinh hoa về ăn uống của người Việt. Nào, mời các vị.

Cử toạ ăn đến đâu, Lê Chân nướng cá đến đó. Sa Giang thông minh. Nàng

cầm bút ghi vào tờ giấy cất đi, sợ sau nầy quên mất một chi tiết rất

uổng.

Lê Chân dặn Sa Giang:

– Về cá. Em nhớ phải là cá có vẩy. Chứ cá không vẩy, ăn hết ngon. Cá vẩy trắng ngon hơn cá vẩy đen, vẩy xanh, vẩy vàng.

Bữa ăn vừa tàn, thuyền trưởng bước vào hỏi:

– Thưa quân sư, Thần-ưng đổi hướng. Xin quân sư ban lệnh.

Trưng Nhị nhìn ra ngoài quan sát. Thuyền đang đi về phía Bắc. Thần ưng

đổi chiều, hướng phía Tây Bắc. Trưng Nhị ra lệnh cho thuyền trưởng đổi

hướng. Cứ theo dấu Thần-ưng mà đi. Một lát, xa xa hiện ra một đảo nhỏ.

Trên đảo, leo lét ánh đèn.

Trưng Nhị dặn thuyền trưởng:

– Người neo ở đây. Thả mủng xuống. Chúng ta cần vào đảo kia. Khi thấy ta phóng hoả hiệu ra lệnh, thì người ghé thuyền đón chúng ta.

Sáu người xuống cái mủng nhỏ chèo vào bờ. Bấy giờ đã vào đầu tháng hai.

Trời tối đen như mực, xòe bàn tay ra không nhìn thấy. Cái mủng chở sáu

người vào đảo. Trưng Nhị ra hiệu, cả sáu người đều nhảy lên bờ. Đây là

hòn đảo nhỏ, chiều dài chưa quá hai trăm trượng. Giữa đảo có lâu đài

nguy nga, đứng lù lù trong đêm. Hồ Đề tinh mắt quan sát một lượt. Nói:

– Chà lâu đài có đến 6 nóc, chồng lên nhau. Không biết ai ở đây?

Trong ngôi nhà, đèn đuốc sáng chưng chiếu ra. Nhiều tiếng động, tiếng nói vọng lại. Trưng Nhị dặn Trần Năng:

– Tôi với Hồ Đề đột nhập phía trước. Phật Nguyệt với sư thúc đột nhập

phía sau, nhất thiết không nên dùng võ. Còn Sa Giang, Lê Chân núp ở

ngoài này coi chừng cái mủng, điều khiến Thần-ưng phòng địch tấn công

cướp chiến thuyền.

Trưng Nhị, Hồ Đề men theo các bụi cây trong đảo tiến tới sát lâu đài.

Trong nhà có nhiều tiếng nói vọng ra. Hai người vọt lên mái nhà. Khẽ gỡ

ngói dòm xuống. Bất giác cả hai cùng giật bắn người lên: Trong căn phòng rộng lớn, ở giữa có cái ghế cực lớn, Lê Đạo Sinh ngồi đó. Bên cạnh là

vợ chồng Phan Anh, Trần Nghi Gia, Đức Hiệp, Hoàng Đức, Hàn Thái Tuế.

Phía sau còn Tô Định, Tô Phương, Tiểu Lan. Cạnh Tiểu Lan một lão già râu tóc bạc trắng, mặt mũi hồng hào, với hai thiếu nữ, một mặc áo hồng, một mặc áo xanh.

Trưng Nhị ngẩn người ra tự hỏi thầm: Thái sư thúc Lê Đạo Sinh với Tô

Định là người triều Hán, thì đúng rồi. Nhưng tại sao lại có Phan Anh ở

nay? Y là kẻ thù của Hán kia mà?

Bỗng nghe Lê Đạo Sinh lên tiếng:

– Tình hình nguy ngập lắm rồi. Quân Thục đã chiếm được chín quận

Kinh-châu, Đông-xuyên, đang đánh Thiên-thủy. Tôi nghe tin còn hai đạo

nữa, một đạo tiến theo ngả Tà-cốc, một đạo tiến theo ngã Tí-ngọ đến

Trường-an. Mà dường như giờ này thiên-tử chưa biết thì phải.

Phan Anh nói:

– Lê hầu còn chưa biết. Một đạo nữa do Đinh Đại thống lĩnh, xuất khỏi đất Thục bằng đường Độ-khẩu trở về chiếm trọn Lĩnh Nam.

Lê Đạo Sinh nghe Phan Anh nói, y bật lên tiếng kêu:

– Chà! Nguy quá! Tôi mới nhận chiếu chỉ làm Thứ-sử Quảng-châu gồm ba

quận Nam-hải, Tượng-quận, Quế-lâm. Các đệ tử của tôi đều chưa kịp tới

nhận chức Thái-thú Quế-lâm, Nam-hải, Tượng-quận, mà giặc đã đem quân trở về. Không biết Trần Đạt, Ngô Huệ có giữ nổi Vĩnh Nhân không?

Phan Anh lắc đầu:

– Không giữ nổi. Trần, Ngô là người Hán, đặt dưới quyền chỉ huy của thái thú Tượng-quận. Sau đặt dưới quyền Đào Kỳ. Đào Kỳ thấy Kim-sa giang,

Nhã-giang, Dân-giang, bên này do Tượng-quận, bên kia do Ích-châu, thành

ra thiếu thống nhất trong việc phòng vệ. Y hợp hai khu, thành huyện

Độ-khẩu, cắt cử người Việt làm huyện-lệnh, huyện-úy. Khi Lĩnh Nam phản

Hán, Đinh Đại cho Đinh Công Thắng mang đạo Giao-chỉ về trước, tiếp theo

Triệu Anh Vũ mang đạo Cửu-chân, Minh Giang mang đạo Quế-lâm. Cuối cùng

Đào Hiển Hiệu mang đạo Tượng-quận. Hiển Hiệu mời Trần Huệ, Ngô Đạt tới

họp. Tuyên bố phản Hán phục Việt. Trần Huệ, Ngô Đạt phản đối. Hiển Hiệu

thản nhiên để cho cả hai ra về. Hai người mang bản bộ quân mã chống Đào

Hiển Hiệu, bị đạo quân Thục, do Vương Lộc chỉ huy đánh úp. Hai người đã

bị giết hại.

Phan Anh tiếp:

– Trong sáu đạo quân của Lĩnh Nam, hiện 5 đạo đã trở về đóng tại

Tượng-quận, Quế-lâm, Nam-hải. Còn đạo Nhật-nam, do Lại Thế Cường chỉ

huy, trấn đóng Trường-sa, Linh-lăng.

Lê Đạo Sinh hỏi:

– Trường-sa, Linh-lăng th