Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328930
Bình chọn: 8.00/10/893 lượt.
sẵn. Như vậy
chúng có đuổi theo cũng không kịp.
Trần Nghi Gia nói:
– Tôi sợ Trần Năng lợi hại vô cùng. Lỡ ra Phật Nguyệt đi theo nữa thì
thực khó khăn. Hiện trong chúng ta không ai địch nổi kiếm pháp của nàng.
Lê Đạo Sinh cười:
– Phan phu nhân đừng quá lo sợ, chúng ta chỉ cầm cự, cho bọn Đức Hiệp ra tay, chứ cần thắng họ đâu?
Phan Anh lưỡng lự hỏi:
– Trưng Nhị thông minh, tinh tế vô cùng. Sợ chúng tôi trở về, y thị biết thì mất mạng như chơi.
Đức Hiệp cười:
– Trưng Nhị là một đệ tử bậc dưới chúng tôi. Sư phụ thị còn không hơn
được chúng tôi, thì y thị có gì đáng sợ? Vả lại chúng ta họp nhau khẩn
cấp thế này, y thị làm sao biết được.
Phan Anh khẽ gật đầu, rồi chỉ sang phòng phía trái:
– Mời quí vị sang phòng bên cạnh chúng ta uống rượu đã.
Phan Anh mời Mao Đông Các vào ghế chủ tọa, kế đó là Lê Đạo Sinh, Thanh, Hồng Hoa rồi tới đám đệ tử Lê Đạo Sinh.
Cha con Tô Định lấy cớ khẩn cấp phải trở về Giao-chỉ, từ tạ lên đường.
Lê Đạo Sinh cầm chung đưa lên nói:
– Nào chúng ta cùng uống chung rượu này, để mừng Phan hầu lĩnh chức
thứ-sử Giao-chỉ. Giữa Giao-châu và Quảng-châu hợp tác, chống bọn phản
tặc Lĩnh Nam.
Mọi người uống cạn chung, đặt xuống bàn, bỗng bẹt, bẹt. Năm, sáu, bảy
bãi phân chim từ nóc nhà rơi xuống đúng vào giữa chén ăn của mọi người.
Mùi hôi thúi nồng nặc.
Lê Đạo Sinh nhìn lên nóc nhà: Trên cây sà ngang có đến mươi con chim ưng đậu đó từ hồi nào. Kỳ diệu ở chỗ mỗi con ị trúng vào chén uống rượu,
không trật ra ngoài. Phân từ cao xuống, bắng tung tóe ra bàn.
Lê hỏi Phan Anh:
– Phan hầu! Những con chim ưng này do Phan hầu nuôi phải không?
Phan Anh lắc đầu:
– Không phải. Trên đảo không nuôi bất cứ một loại thú vật nào. Tuy nhiên hồ có rất nhiều chim. Song mấy con chim này lớn quá, tôi chưa từng thấy xuất hiện bao giờ.
Y lên tiếng gọi. Một nữ tỳ bước vào đứng chờ lệnh. Y hỏi:
– Chiều nay khi chuẩn bị bày tiệc, người có thấy những con chim ưng này không?
Nữ tỳ lắc dầu:
– Tiểu tỳ không rõ. Tiểu tỳ không chú ý.
Bỗng đám chim ưng lại cùng ị một lượt nữa, phân rơi xuống đầy bàn tiệc.
Phan Anh đổ quạu, y nhảy vèo lên, khoằm tay làm trảo chụp bắt một chim
ưng. Nhưng cả đàn chim ưng đồng bay ra ngoài cửa sổ vỗ cánh cất lên cao, biến vào đêm tối.
Mao Đông Các nhăn mặt nói:
– Phan Anh, cháu cẩn thận. Dường như những con chim ưng này có người
điều khiển, chứ không phải chim hoang đâu. Đã do người điều khiển, thì
cuộc họp chúng ta có thể bị lộ mất rồi.
Phan Anh luôn miệng cáo lỗi. Y mời khách sang phòng khác. Truyền nữ tỳ bày lại tiệc.
Tới phòng khách, trên bàn có tờ giấy. Y cầm lên coi, mặt tái nhợt. Y đứng chết trân như trời trồng. Mao Đông Các hỏi:
– Cái gì vậy?
Phan Anh đưa tờ giấy cho Mao. Mao cầm lên. Trên tờ giấy viết mấy chữ. Nét mực còn ướt chưa khô:
Trần Năng, Trưng Nhị, Hồ Đề, Phật Nguyệt, Lê Chân, Sa Giang bái kiến.
Mao Đông Các nổi giận:
– Chúng chạy chưa xa đâu, mau đuổi theo.
Cả bọn ra khỏi phòng. Kịp thấy bên ngoài có chiếc mủng, đang chèo về phiá chiến thuyền.
Phan Anh gọi gia nhân, sai lấy thuyền, cả bọn nhảy xuống, đồng chèo đuổi theo. Lê Đạo Sinh miệng hô gia nhân chèo thuyền, nói:
– Phải bắt cho được sáu đứa này, để chúng nó thoát thân, bao nhiêu kế hoạch bị lộ hết.
Chiếc mủng ngoài khơi đã áp vào chiến thuyền. Thủy thủ đồng loại kéo
buồm lên, hướng về phía Nam. Người trên chiến thuyền dường như không
biết bị đuối theo. Nên thuyền vẫn trôi thong thả. Trên thuyền vọng lại
tiếng tiêu, tiếng đàn réo rắt.
Lê Đạo Sinh thúc gia nhân chèo thực mau. Chỉ lát sau thuyền của y đã
đuổi gần kịp chiến thuyền. Bây giờ y mới nhìn rõ đó là chiến thuyền của
Hán. Trên cột treo cờ Lĩnh Nam.
Bất thình lình có tiếng kêu chóe ngay trên đầu. Rồi vèo một cái như có
vật gì bay qua. Bốn tên gia nhân chèo thuyền rú lên những tiếng đau đớn, buông chèo ngã lộn xuống hồ. Bấy giờ mọi người mới chịu nhìn rõ, trên
bầu trời co ù một đàn mười con chim ưng bay lượn uy hiếp. Vừa rồi bốn
con bổ xuống tấn công gia nhân. Vì đêm tối, không ai phát hiện ra trước.
Phan Anh cùng vợ cúi xuống vớt bọn gia nhân lên. Tên nào đầu cũng bị một vết thương, máu chảy đầm đìa. Phan Anh nghiến răng nói:
– Chúng ta chèo thực mau, bắt cho được Trưng Nhị, báo thù.
Nhưng càng chèo mau bao nhiêu. Chiến thuyền cũng chạy mau bấy nhiêu. Đuổi được hơn giờ, đã thấy bờ phía Nam. Lê Đạo Sinh nói:
– Phan hầu, chúng ta trở về đi thôi. Đuổi nữa gặp thủy quân Thục, e cả bọn bị bắt hết.
Phan Anh tỉnh ngộ, ra lệnh thuyền quay trở về. Lê Đạo Sinh than:
– Tại sao chúng ta họp như vậy mà Trưng Nhị biết được? Ôi thôi tất cả
những gì chúng ta bàn, chúng đều biết cả rồi. Chúng ta mau mau rút khỏi
đây. Nếu không, thủy quân của chúng tới bây giờ, chạy đâu cho thoát?
Thuyền quay mũi trở về, chiến thuyền cũng trở mũi đuổi theo. Phan Anh nói hỏi Lê Đạo Sinh:
– Lê tiên-sinh, chúng quay trở lại là thế nào?
Lê Đạo Sinh đoán không ra. Y nói:
– Mặc chúng, ta cứ trở về đảo. Nếu chúng theo ta, cho chúng theo. Dụ
chúng rời xa thủy quân. Chúng ta lên chiến thuyền bắt chúng.
Nhưng chiến thuyền chỉ theo một quãng rồi