XtGem Forum catalog
Gió Bụi Trời Nam

Gió Bụi Trời Nam

Tác giả: Tiểu Hài Nhi

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 323805

Bình chọn: 9.00/10/380 lượt.

òng dạ nặng trĩu bởi những mất mát quá lớn

ngày hôm nay. Đến nỗi chẳng ai đề cập gì tới bản phổ Lĩnh Nam chỉ quý

giá kia hết cả.

Thúc Hiến cũng trầm tư, trong đầu cứ luẩn quẩn mãi những lời nói của Cao Cảnh Khôi. Lần này gã nhất định phải đi theo anh Trường Nghĩa, điều tra cho bằng được bí ẩn đằng sau. Tiếp xúc cùng Ngọc Điểm và Trường Minh

một thời gian, gã có thể cảm nhận được lòng yêu nước thực thụ của hai

người trẻ tuổi ấy, nhưng việc sư phụ của bọn họ lại là Binh tào thư tá

của người Tống, còn hô cao khẩu hiệu khôi phục Lĩnh Nam thì quả thật

không hợp lý chút nào. Cái gọi là Phục Nam hội mà Ngọc Điểm thường nhắc

tới kia là tổ chức ra sao, mục đích bọn họ có thực là để khôi phục lại

đất Lĩnh Nam này hay không? Làm sao mà một viên quan của chính quyền đô

hộ như Lưu Túc lại có thể trở thành thành viên của một tổ chức mưu đồ

đánh đuổi người Tống khỏi nước Nam? Hay bởi vì mưu sâu kế dày ẩn giấu

bên trong nên Ngọc Điểm và Trường Minh không thể nào biết được họ tên sư phụ, cũng như không nhìn thấy mặt mũi người ấy bao giờ?

Mải mê với những suy nghĩ miên man trong đầu, lúc ngẩng đầu lên Thúc

Hiến đã nhìn thấy trang Cối Giang rộng lớn ở ngay trước mặt, vững vàng

tựa lưng vào núi. Cổng trang chậm rãi mở ra, một gương mặt thân quen với nụ cười ấm áp đang chờ đợi Thúc Hiến tự bao giờ.

Vừa trông thấy Thúc Hiến, gương mặt nàng sáng bừng lên đầy vui mừng,

thân ảnh nhỏ nhắn lao đến ngay khi gã vừa xuống ngựa. Nàng dừng lại ngay trước mặt gã, muốn vòng tay ôm gã một cái nhưng rốt cuộc vẫn không dám, đỏ mặt thẹn thùng nói nhỏ:

“Anh về rồi đấy hử? Thiệt là làm em khóc hết nước mắt, té ra vẫn chưa chết cơ à?”

Thúc Hiến phì cười. Cô bé này lúc nào cũng vậy, nói chuyện vừa khiến

người ta cảm động, khiến người ta đau lòng, lại vừa khiến người ta muốn

hộc máu. Hai năm không gặp, chẳng ngờ bây giờ nàng đã biết thẹn thùng

trước mặt gã nữa rồi. Thúc Hiến cứ lo rằng lúc gặp Như Vân gã sẽ gượng

gạo lắm, hóa ra vẫn cứ vui vẻ thoải mái như xưa. Gã theo thói quen xoa

đầu Như Vân, vừa cười vừa đáp:

“Dễ gì mà anh chết được! Chết rồi xuống âm phủ làm gì có ai làm chả cá, cơm sen cho anh ăn. Ngu gì mà chết hử!”

Nếu là lúc trước, thể nào Như Vân cũng hất cằm hứ một tiếng, nhưng lần

này nàng chỉ mỉm cười cúi đầu, gò má ửng hồng như hoa đào tháng ba, dịu

dàng nói:

“Vậy thì cứ sống đi, rồi em làm chả cá, nấu cơm sen cho anh ăn.”

Thúc Hiến chợt nghe trong lòng ấm áp, vỗ đầu Như Vân thêm mấy cái, sau

đó cùng mọi người đi vào trong. Chút vui vẻ lúc vừa gặp mặt nhanh chóng

biết mất khi câu chuyện về cuộc chiến tử thủ Mai Lâm được khơi lại.

Gương mặt Lý Trường Nhân rất khó coi, tâm trạng cũng cực kỳ không tốt.

Hắn đã ngồi im như thế được hai khắc, đột nhiên lại nghe tiếng chén trà

vỡ nát trong tay. Nước trà bắn đầy lên y phục. Đám đệ tử đều tái mặt,

lấm lét nhìn trang chủ mà không dám nói câu nào, trong sảnh nhất thời im lặng đến độ một sợi tóc rơi xuống cũng nghe được.

Sau cùng, Lý Trường Nhân thở dài một tiếng, đứng dậy bỏ ra ngoài. Cao Cảnh Khôi thấy vậy bèn hỏi với theo:

“Anh Nhân, vậy bản phổ Lĩnh Nam chỉ pháp thì sao?”

Lý Trường Nhân dừng bước nhưng không qua đầu lại, chỉ lạnh nhạt nói:

“Bản phổ này chưa biết đúng hay sai, mà nếu đúng thì cần phải luyện cả

nội công dương cương lẫn âm nhu mới phát chỉ đủ uy lực như truyền

thuyết. Phái Hoa Lư chúng ta luyện nội công dương cương, không có âm nhu hỗ trợ thì cũng chẳng hơn chỉ pháp bình thường. Luyện chỉ phí công vô

ích thôi.”

Nói dứt lời, Lý Trường Nhân nhanh chóng bước ra khỏi cửa, rời đi trước ánh mắt chán ngán thất vọng của mọi người.

Thúc Hiến hơi ngạc nhiên về thái độ của người anh họ thân thiết. Mới có

hai năm, sao anh Trường Nhân của gã có thể đột nhiên trở nên lạnh lùng

đáng sợ như thế? Cái vẻ băng lãnh chết chóc khiến người khác phải run

rẩy kia ở đâu mà sinh ra vậy? Thúc Hiến chợt nghe thảng thốt, như vừa

đánh mất một điều trân quý, nhưng không thể nào tìm lại được.

Cao Cảnh Khôi dường như hiểu được mối bận lòng của Thúc Hiến, thấp giọng buồn bã nói:

“Từ lúc Hạnh Hoa qua đời, anh Nhân trở thành như vậy đấy.”

Thúc Hiến sững sờ như bị sét đánh, lắp bắp hỏi lại:

“Chị Hạnh Hoa… chị Hạnh Hoa mất… mất rồi?”

Hạnh Hoa là người bạn gái thanh mai trúc mã của Lý Trường Nhân, khi Thúc Hiến vào trang Thụy Khuê làm nội gián, bọn họ đã chuẩn bị thành hôn.

Nhưng hai năm qua bao nhiêu lần liên lạc truyền tin, Thúc Hiến chưa bao

giờ nghe đề cập đến câu chuyện của chị Hạnh Hoa mà nó yêu quý.

Cẩm Hoa thở dài, thay Cao Cảnh Khôi giải thích cho Thúc Hiến:

“Lúc đó chị Hạnh Hoa còn ở phường hát Ngọc Thụy để thu lượm tin tức chứ

không phải chị. Liễu Nguyên Thanh dẫn khách đến lầu Ngọc Thụy nghe ca

múa, sau đó mượn rượu giở trò, dùng vũ lực muốn cưỡng đoạt chị ấy. Chị

Hạnh Hoa vì giữ lòng trinh bạch với anh Trường Nhân, đã cắn lưỡi tự sát. Mọi người không dám nói cho em biết vì sợ em ở trong trang Thụy Khuê sẽ kích động mà làm liều, không những không giết được Liễu Nguyên Thanh mà còn hại đến tính mạng. Anh Trường Nhân nói, chuyện phục quốc mới là

q