Khách Điếm Đại Long Môn

Khách Điếm Đại Long Môn

Tác giả: Tinh Dã Anh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213585

Bình chọn: 8.00/10/1358 lượt.

út, đừng độngbinh gây họa can qua.

Cung Diệu Hoàng hứ nhẹ một tiếng, đặt lá thư đó lên bàn. Lần này, quân vương phiên thổ không thể mạnh mồm được nữa, tấn công thành Đồng Khê haykhông cũng còn khó nói.

Vành trăng khuyết như lưỡi liềm bạc nghiêng nghiêng chiếu nơi lầu thành.

Cổng thành Đồng Khê đã sớm đóng chặt. Doanh trại của đại quân đóng ở khurừng bên bờ sông ngoài thành. Rõ ràng là Huyên vương gia không muốn đểphiên vương biến thành Đồng Khê thành chiến trường đầu tiên. Dù có mấttấm phòng vệ tự nhiên là lầu thành này thì cũng không tiếc, nhất địnhphải đẩy khói lửa chiến tranh sang đất phiên quốc.

Nếu về địa hình mà nói, thành Tân Bình của phiên thổ ở rất gần biên giới.Nếu có thể tấn công qua biên giới phiên thổ, phá vỡ vòng vây thì muốnchiếm thành Tân Bình sẽ dễ như trở bàn tay. Thế nên chiến trường nàycàng cách xa nước mình càng tốt. Mấy binh sĩ vừa đi tuần ngoài doanhtrại vừa tán gẫu về chiến sự:

- Thật không ngờ chủ soái của chúng ta ngoài biết dùng bàn tính ra cònrất hiểu chuyện nhà binh. Thật không thể coi thường hoàng tử mười nămtrước đã làm thâm hụt quốc khố này được.

- Còn chưa biết trận này sẽ đánh thế nào. Xem ra cũng phải kéo dài qua năm sau. Đúng là tai họa. Haizzz!

- Nghe nói quân Diệu gia của Diệu tiểu vương gia không đánh trận đầu.

- Đúng đúng đúng. Những người đó đều là tâm phúc của Diệu tiểu vương gianên trong lòng không phục Huyên vương gia. Nếu không phải trong tayHuyên vương gia có chiếu thư của Tiên hoàng thì họ đã làm phản rồi.

- Nhưng không phải Diệu tiểu vương gia đã đầu quân cho phiên quốc rồi sao?

- Này! Huynh nói xem, rốt cuộc Tân hoàng đế của chúng ta là Diệu tiểu vương gia hay là Huyên vương gia?

- Huynh không muốn giữ cái đầu nữa rồi, điều này mà cũng có thể suy đoánlinh tinh được nữa sao? Nhưng Huyên vương gia cũng kỳ lạ thật đấy! Tạisao không kế thừa ngôi vị rồi hãy tuyên chiến?

- Phải đấy. Huyên vương gia có nhiều chuyện thật là khó hiểu. Thê tử thì biến mất, dùng bàn tính có hạt vuông, cả người kỳ quái.

- Nghe nói đó là bàn tính do mẫu phi của Huyên vương gia gả đến phiên quốc tặng.

- Hồng nhan họa thủy đó ư? Không phải trận chiến lần này là để đoạt lạibà ấy đấy chứ? Nhưng tướng mạo Huyên vương gia đẹp như vậy, chắc chắnmẫu phi của Huyên vương gia phải là một giai nhân đẹp nghiêng nướcnghiêng thành.

- Suỵt! Ai đấy?

Binh sĩ đó bỗng nghe có tiếng bước chân trên cỏ khô thì lập tức nhìn về phía phát ra tiếng động và chỉ nhìn thấy một người đàn bà mặc áo lông xám,che mặt bằng chiếc khăn sa mỏng màu xám. Bà ta giơ ra một tấm kim bài bị ánh trăng phản chiếu chói cả mắt. Chữ trên tấm kim bài khiến cho đámbinh sĩ nhốn nháo vội quỳ xuống khấu đầu.

Giọng nói dịu dàng phát ra từ sau chiếc khăn sa:

- Phiền các vị dẫn ta vào doanh trại. Ta muốn gặp chủ soái của các vị.

- Điều này… Tuy bà cầm trong tay tấm thẻ kim bài của Tiên hoàng nhưng…chúng ta không biết bà là ai? Làm sao chúng ta có thể dễ dàng đưa bà đigặp chủ soái của chúng ta được… - Binh sĩ đó thấy bà ăn mặc theo kiểuphiên thổ nên không yên tâm.

- Ta phong hiệu là Huyên.

Long Hiểu Ất cởi chiếc áo trắng dính máu ra và mặc bộ đồ đen thoải mái củamình vào. Hắn liếc nhìn kẻ đã được thay đồ đang nằm ngủ trên giường, giơ tay ra nắm lấy bàn tay ấm áp của nàng thì Tiểu Đinh bê bát nước đườngđỏ vào đứng bên cạnh thì thầm:

- Đương gia, tiểu thư thật sự không sao chứ ạ? Tiểu Đinh thấy chiếc áo của đương gia bị tiểu thư làm dính toàn là máu.

Long Hiểu Ất chau mày suy tư:

- Đợi đến mai, cô và Tiểu Bính đưa nàng ấy về thành, thu dọn hành lý tới Lâm Dương tạm tránh một thời gian.

- Nhưng tiểu thư không nghe lời tôi đâu ạ. Chắc chắn là đương gia phảinói với tiểu thư thì mới có tác dụng. Người xem, tiểu thư thật quá đáng! Tiểu thư lên kinh thành mà cũng chẳng thèm gửi thư về cho chúng tôi,hại Giả quản gia và Tiểu Bính ở nhà lo lắng không yên. Ngày nào Giả quản gia cũng ôm bài vị phu nhân mà khóc, còn Tiểu Bính thì ôm bài vị củađương gia khóc. Ơ… không phải bài vị mà là tấm gỗ có khắc tên đương gia. Nếu không phải đương gia gửi thư từ kinh thành về thì tôi cũng sắp bịhai người họ làm cho phát điên rồi. - Tiểu Đinh vừa thổi cho nguội nướcđường, vừa chọc chọc đầu mũi Long tiểu thư vừa ăn no đang nằm ngủ trêngiường. Lâu lắm không gặp, vừa gặp đã thấy tiểu thư gây loạn rồi. Cô còn nghĩ đương gia bắt cô đến đây để trừng trị cô, kết quả lại là đi thayđồ cho tiểu thư hôn mê vì ra quá nhiều hành kinh.

- Đại khái là nàng ấy chơi ở kinh thành rất vui, vui đến quên cả trờiđất. - Chơi trò hạnh đỏ vượt tường hẳn là vui lắm, làm cho cành hạnh rực rỡ, xán lạn vô cùng, vui đến quên cả trời đất.

Tiểu Đinh lén nhìn đại đương gia đang có ý mỉa mai kia, nhếch nhếch khóemôi. Cô vốn nghĩ người làm Vương gia rồi thì sẽ uy nghiêm hơn trước,nhưng người lại vẫn cho phép đám kẻ dưới các cô gọi mình là “đương gia”. Hơn nữa sau khi cô nhìn thấy đương gia mặc bộ đồ trắng thì cô lại thậtsự hiếu kỳ:

- Đương… đương gia, Tiểu Đinh có thể hỏi người một câu không?

- Hử?

- Tiểu thư thành công chưa ạ? - Đã lâu lắm rồi. Tiểu thư cho dù vẫn không vư


The Soda Pop