t vào mắt . Hắn tự hỏi :
-Làm thế nào bây giờ ?
Nên biết vôi bột sống gặp nước là sủi bọtlên . Sử Tùng bị vôi bột vào mắt khiến y đau nhức vô cùng cơ hồ không chịu nổi. Hắn đang hổn loạn tâm thần , bỗng cảm thấy nơi bụng lạnh toát . Một thanh đơnđau đã đâm vào thấu ruột .
Hồi4: Vi Tiểu Bảo dùng mưu khích tướng
Mao Thập Bát bị cây nhuyễn tiên quấnmình chặc cứng , cường địch lại ở trước mắt biết là nguy hiểm vô cùng , khótoàn tính mạng. Đang lúc nguy cấp tựa ngàn cân treo đầu sợi tóc , hắn thấy bộttrắng tung bay rồi thanh đao trong tay Sử Tùng rớt xuống, họ Sử lại đưa tay lêndụi mắt.
Mao Thập Bát còn đang kinh ngạc ,bỗng thấy Vi Tiểu Bảo lượm thanh đơn đao đâm vào bụng Sử Tùng. Xong việc gãchạy nhanh như biến ẩn vào gốc cây.
Sử Tùng loạng choạng người mấy bướcrồi té lăn xuống đất.
Mấy tên quan quân còn sống sót thấytình hình như vậy đều kinh hãi la hoảng :
- Sử thị vệ ! Sử thị vệ !...
Ngô Đại Bàng vung tay trái ra chiêuTiết thụ khai hoa đánh trúng một tên quan binh hất tung ra xamấy trượng , nằmsống sượt. Miệng ứa máu tươi. Thế là bọnquan quân vừa bị chết vừa bị thương mất8 người , chỉ còn có 5 tên.
Chúng nhận thất tình thế khó bề cứuvãn , không dám ham chiến , bảo nhau xoay mình chạy trốn , bỏ cả bầy ngựa lạikhông luyến tiếc.
Ngô Đại Bàng vốn không có ý tàn sátchúng , nên không đuổi theo nữa. Lão đến bên Mao Thập Bát nói :
- Mao huynh thật là một nhân vật ghêgớm , tài nghệ hơn đời. Hắc Long Tiên Sử Tùng cũng phải bỏ mạng về tay Maohuynh , thật khiến cho lão phu phải khâm phục.
Lão thấy thanh đơn đao đâm ngập vàobụng Sử Tùng thì chắc là Mao Thập Bát đã đâm y nên nói vậy.
Mao Thập Bát nói :
- Người đâm chết Sử tùng không phảitiểu đệ mà là Vi Tiểu Bảo.
Ngô Đại Bàng cùng Vương Đàm rất lấylàm kinh dị , đồng thanh hỏi :
- Thằng nhỏ đó đã giết Sử Tùng ư ?
Vừa rồi Vi Tiểu Bảo liệng vôi bột ,vì hai người đang mãi chiến đấu nên không để ý tới.
Mao Thập Bát lấy tay trái giựt câynhuyễn tiênquấn ở mình ra. Ở đầu những nanh sắt đều dính thịt vụn trông rấtkhũng khiếp.
Nguyên Sử Tùng luyện cây roi này rấtlàlợi hại. Mỗi khi roi quật trúng người , nanh sắt cắm vào thịt. Khi giựt roira là thịt rơi máu chảy.
Mao Thập Bát thật gan dạ hơn người.Máu chảy thịt rơi , người ngoài trông phát khiếp mà hắn không rên la một tiếng.Hắn cầm cây roi quật xuống đầu Sử Tùng. Sử bị đâm nhưng chưa chết hẳn , còn nằmrên xiết. Bây giờ bị quật một roi nữa hồn mới lìa khỏi xác.
Mao Thập Bát reo lên :
- Vi huynh đệ ! Tiểu huynh đệ thậtlà giỏi thiệt !
Lúc này Vi Tiểu Bảo đã ở gốc cây đira , chưabiết đáp thế nào.
Ngô , Vương hai người vẫn bán tínbán nghi , giương mắt lên nhìn chòng chọc vào Tiểu Bảo.
Ngô Đại Bàng hỏi :
- Tiểu huynh đệ đã dùng chiêu thứcgì để đâm chết Sử Tùng ?
Tiểu Bảo ngơ ngác đáp :
Tiểu đệ đâm đại vào bụng hắn , chớcó biết chiêu thức gì đâu !
Mao Thập Bát nói :
- Ngô lão gia ! Vương huynh ! bửanay nhờ hai vị viện trợ , tiểu đệ mới được toàn mạng. Bây giờ chúng mình cònđấu chưởng nữa không ?
Ngô Đại Bàng cười đáp :
- Mao huynh bất tất nói đến chuyệncứu giúp làm chị Vương huynh ! Theo ý lão phu thì chúng ta nên đình chỉ cuộc tỷđấu.
Vương Đàm cũng nói :
- Thôi là phải. Tiểu đệ cũng chẳngcó thâm thù gì với Mao huynh. Nay chúng ta kết giao bằng hữu có phải hay hơnkhông ?
Ngô Đại Bàng nói :
- Mao huynh ! Bây giờ bọn lão phuxin tạm biệt , còn nhiều hội ngộ về sau.
Nên biết Ngô Đại Bàng là dòng dõithế phiệt , nổi tiếng giàu sang ở tỉnh Hà Bắc. Chuyến này lão ra tay giúp đởMao Thập Bát chỉ vì đạo nghĩa giang hồ , nhưng đã vướng thân vào vòng tội lổicó thể gia táng thân vong.
Vừa rồi lão không kịp giết hết bọnquan quân còn sống sót để bịt miệng. Bây giờ lão nghĩ đến rất lấylàm hối tiếc ,bèn quyết chí rượt theo để tuyệt trừhậu hoạn.
Mao Thập Bát nói :
- Tình nghĩa cao cả của hai vị MaoThập Bát này xin ghi lòng tạc dạ.
Ngô Đại Bàng giơ tay lên rồi trở gótcất bước. Trước khi ra đi lão vung song chưởng đánh binh binh liên tiếp vàonhững tên quan quân nằm ngỗn ngang trên vũng máu. Bất luận người đó đã chết rồihay còn ngoắc ngoải , bị trúng chưởng đều tan xương nát thịt.
Mao Thập bát khen thầm :
- Chưởng lực của Ngô lão gia haytuyệt !
Mao Thập Bát thấy hai người đã đi xa, liền gọi Tiểu Bảo :
- Tiểu huynh đệ ! Hãy dắt ngựa lạiđây !
Tiểu bảo chưa từng dắt ngựa bao giờ, gã không khỏi rụt rè e sợ , nhưng gã không dám trái ý Mao Thập Bát bèn chậmchạp tiến lại phía sau một con ngựa.
Mao Thập Bát lớn tiếng quát :
- Ngươi phải lại phía trước đầu ngựacầm cương mà dắt nó. Sao ngươi lại rón rén mò ra phía sau , để nó tung vó đácho chết hay sao?
Tiểu Bảo liền theo lời quanh lạiphía trước đầu ngựa , vươn tay ra nắm lấy dây cương. Quả nhiên con ngựa ngoanngoãn đitheo gã.
Mao Thập Bát xé áo , lấy một mãnhbuộc vết thương trên vai bên phải. Đoạn hắn đặt tay đè sau yên ngựa , khẻ tungmình nhãy lên lưng con vật.
Hắn quay lại bảo Tiểu Bảo :
- Được rồi ! Bây giờ ngươi về nhà đithôi !
Tiểu bảo hỏi lại :
- Vậy đại huynh định đi đâu?
Mao Thập Bát xẳng giọng :
- Ta đi đâu mặc tạ Ngươi hỏi làmchi?
Tiểu bảo đáp :
-