XtGem Forum catalog
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217301

Bình chọn: 8.5.00/10/1730 lượt.

huốc

rịt thì máu chảy ra hết, đại ca sẽ chết ngay. Thôi đi đi, đừng có nhiễu

sự. Tốt hơn là ngươi ba chân bốn cẳng chạy về võ đường bảo y sinh đem

thuốc cầm máu đến đây lập tức để rồi ta liệu !

Thấy có người lố nhố trong những bụi cây đằng xa, Ưng Đằng bực tức bảo:

- Gọi anh em đuổi những tên kia đi. Đừng để đại ca làm trò cười cho chúng !

Bọn đồ đệ chạy đi rồi, Ưng Đằng vẫy Tạ Minh Chí lại. Gã đồ tử họ Tạ

tưởng huynh trưởng mình quở phạt, len lén đến bên dập đầu xin lỗi.

- Ngươi đi với đại ca từ sáng sớm phải không ?

- Dạ.

- Đại ca gặp Thạch Đạt Lang ở đâu ?

- Dạ, vừa tới chân gò thì Thạch Đạt Lang xuất hiện.

- Thạch Đạt Lang đi một mình hay với nhiều người khác ?

- Dạ, hắn đi một mình.

- Chuyện xảy ra thế nào, kể lại ta nghe ! Đại ca biết chúng ta chờ ở gần sơn đạo mà !

Thấy Ưng Đằng ôn tồn, Tạ Minh Chí bớt lo.

- Trước khi đến đồng Đại Tỉnh, đại ca có nói nếu vạn nhất đại ca bị bại

về tay họ Thạch thì phải đem xác đại ca đến chỗ các huynh trưởng chờ ở

đồng bên cạnh. Đại ca không muốn đệ cho ai biết trước khi cục diện ngã

ngũ. Đại ca nói có những lúc người lãnh tụ phải biết nhận trách nhiệm và không muốn cho võ lâm chê cười mình đã dùng những hành động nhơ nhuốc

và hèn hạ để thủ thắng. Đại ca có vẻ buồn nhưng rất dũng cảm và tự tin.

- Rồi sao nữa ?

- Lúc Thạch Đạt Lang đột xuất, hắn hơi mỉm cười. Đệ tử trông rõ lắm tuy

lúc bấy giờ sương chưa tan hẳn. Hai bên cúi chào nhau, không ai nói một

lời. Bỗng có tiếng thét, thanh kiếm của đại ca bắn tung lên, đại ca ngã

chúi xuống cỏ, còn Thạch Đạt Lang nhảy lùi lại, đứng trên một phiến đá

trong đám loạn thạch, tóc dựng đứng.

- Sao lúc bấy giờ ngươi không nhảy vào đỡ đại ca ?

- Dạ, vì nhanh quá. Vụt một cái, không đầy nháy mắt. Sau đó, tên kia

nhìn đệ tử, mắt hắn đỏ như rực lửa, đệ tử sợ quá. Quay lại, không thấy

hắn đâu nữa !

Tạ Minh Chí kể xong như trút được gánh nặng. Ưng Đằng mắt đăm đăm nhìn

về phía xa, vẻ tư lự. Chòm râu lão lốm đốm bạc, gió thổi dạt quấn cả vào mang tai.

Cát Xuyên Mộc đứng bên A Kế Mỹ dưới gốc thông già, nhìn bọn đệ tử Hoa

Sơn khiêng chủ soái đi qua. Một niềm trắc ẩn hiển lên thay cho nụ cười

khinh mạn trên môi hắn, nhưng nghe tiếng rên rỉ của Sĩ Khánh, hắn cau

mặt.

Hắn bước đến bên cáng. Đồ đệ Hoa Sơn khựng lại thủ thế. Cát Xuyên Mộc tới gần khẽ gọi:

- Hoa Sơn đại huynh !

Sĩ Khánh nhọc mệt hé mắt. Nhìn thấy Cát Xuyên Mộc, hắn nở nụ cười héo hắt:

- Trễ mất rồi !

Cát Xuyên Mộc trông bàn tay phải xám ngoẹt của chưởng môn nhân phái Hoa Sơn, lắc đầu:

- Gẫy xương bả vai. Thế là cánh tay này bị phế bỏ ...Đại huynh chẳng nên nằm, máu dồn lên óc không tốt.

- Ối chao ! Đau ! Giá ai cắt cánh tay này hộ ta ...

- Trước sau gì thì cánh tay này cũng phải bỏ. Nếu tâm phế không bị chấn

động tất còn cứu vãn được. Đại huynh còn cánh tay trái, thiết nghĩ nên

bảo tồn lấy tính mệnh và giữ vững hào khí. Khi bình phục sẽ tìm cách rửa hận.

Sĩ Khánh chớp chớp mắt, ra vẻ đồng ý.

- Bây giờ đừng để tâm đến nỗi đau vật chất nữa ...

Sĩ Khánh cau mặt:

- Túc hạ ...túc hạ ...không ở địa vị ta ...

- Tại hạ biết lắm chứ. Nhưng phải khắc phục. Quan trọng là nỗi đau tinh thần.

Đại huynh phải nghĩ đến danh dự và lòng kỳ vọng của môn phái, của cha

ông. Có thể nào đại huynh cứ nằm thế này cho môn đệ khiêng về Kyoto,

dưới mắt khinh rẻ và chế giễu của mọi người được à ?

Sĩ Khánh quay hẳn đầu sang nhìn Cát Xuyên Mộc. Ánh kiêu ngạo lóe lên trong khóe mắt nhưng tắt ngay. Hắn rên rỉ.

- Nếu cần, tại hạ xin giúp ...

Tiếng Sĩ Khánh thều thào:

- Phải rồi ! Các người để ta xuống. Túc hạ đỡ ta ...

Cát Xuyên Mộc giơ tay dìu Sĩ Khánh. Hắn rú lên:

- Trời ơi ! Đau ! Chết mất. Cho ta mượn lưỡi kiếm. Ưng Đằng đâu, chặt cái tay vô dụng này đi !

Nhưng Cát Xuyên Mộc đã rút cây chủy thủ trong áo:

- Nếu đại huynh không ngại ...

- Ờ ! Túc hạ giúp ta ...

Xoẹt ! Cánh tay Sĩ Khánh đứt lìa đến tận bả vai. Máu tuôn xối xả. Hắn gục xuống ngất đi.

Vừa hay hai khoái mã mang thuốc phong tới như bay. Đồ chúng xúm quanh

rịt thuốc rồi lấy vải buộc chặt vết thương. Sĩ Khánh tỉnh lại, muốn một

mình trở về võ sảnh đường Tân Hổ, nhưng mới đi được vài bước đã quỵ

xuống. Đồ đệ vực hắn lên ngựa, cắt y sinh ngồi giữ. Hắn cũng chẳng con

hơi sức đâu mà phản kháng nữa.

Cát Xuyên Mộc trở lại bên gốc thông, đến bên A Kế Mỹ:

- Nàng nhìn rõ không ? Chắc nàng vui lòng lắm !

A Kế Mỹ mặt tái xanh, nghẹn họng không nói nên lời. Nàng thấy hắn tàn ác và bất nhân. Chưa kịp phản ứng, Cát Xuyên Mộc đã tiếp:

- Nàng vẫn nói nếu trả thù được y, sẽ sung sướng lắm. Bây giờ y như thế, nàng đã toại nguyện chưa ?

A Kế Mỹ nhướng mắt nhìn Cát Xuyên Mộc. Không hiểu sao, lúc này nàng thấy ghê tởm hắn. Xem ra, tâm địa hắn còn đáng khinh và đáng sợ hơn Sĩ Khánh nữa. Sĩ Khánh đã làm hại đời nàng, nhưng không đến nỗi là một con người độc ác. Tên Cát Xuyên Mộc này, dưới cái lớp vỏ trẻ trung dễ thương,

thật là giống ngạ quỷ nham hiểm. Hắn không phạm những điều lầm lỗi mà

thế nhân thường phạm, không gian dối, không ăn cắp, không tà dâm, nhưng

là một con quỷ gian ác có những ý nghĩ lệ