Teya Salat
Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3217291

Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.

o huynh ! Tại hạ cũng vừa tới.

Ưng Đằng mừng rỡ dắt tay thanh niên đến bên đống lửa. Đồ đệ Hoa Sơn đứng cả dậy thi lễ.

Thấy mọi người vây chung quanh một trang thanh niên dáng cao lớn, đeo

trường kiếm, khách bàng quan truyền miệng nhau ra vẻ hiểu biết:

- Chắc là Thạch Đạt Lang. Trông người khí phách đấy chứ !

- Chắc không ?

- Thì còn ai vào đấy nữa ?

- Ờ, dáng dấp hiên ngang thế kia. Phải cái y phục hơi diêm dúa !

- Không ! Không phải Thạch Đạt Lang đâu. Giang vội cải chính. Thạch Đạt Lang gì mà ăn mặc như kép tuồng vậy.

Mọi người cười ồ, chưa rõ thằng bé này là con cái nhà ai thì Giang đã phưỡn ngực đáp:

- Ta là học trò của Thạch tiên sinh !

Đám đông xúm lại hỏi han, Giang hãnh diện tả hình dáng sư phụ, nhưng đến khi bị hỏi sư phụ đâu, sao không đến, nó lúng túng chẳng biết trả lời

làm sao. Mọi người bán tín bán nghi, nghểnh cổ nhìn. Có kẻ kiên nhẫn

chờ, có kẻ chán nản bỏ về không quan tâm đến vụ tỷ thí nữa.

Cát Xuyên Mộc đến ngồi bên Ưng Đằng. Từ sau ngày nguyên đán, hắn không

còn lui tới võ đường Hoa Sơn, mà Sĩ Khánh thì buồn bực có ý giận ông

khách kém nhã nhặn và vô tâm nên cũng chẳng sai người đi tìm. Phần Cát

Xuyên Mộc, hắn chẳng chú ý đến cuộc tranh chấp nữa, vì kể từ khi gặp

Thạch Đạt Lang dưới chân cầu đường Gojo, đối phó với tia mắt đầy hung

quang và quyết liệt của gã, Cát Xuyên Mộc đã biết kết quả ra sao rồi.

Nhìn bọn đồ đệ Hoa Sơn, kể cả những tay trụ cột trong phái như Ưng Đằng

chẳng hạn, ngồi ỳ ra bên đống lửa chờ lệnh, Cát Xuyên Mộc đem lòng

thương hại. Hắn đã định chẳng nói ra nhưng không dằn được bất nhẫn:

- Thạch Đạt Lang không đến, thật là phúc cho Hoa Sơn lắm. Các vị còn

ngồi đây làm gì. Sao chẳng chia nhau ra đi đón đại ca các vị dẫn về võ

đường thôi, kẻo mà mất mạng sớm !

Mọi người ồ lên một tiếng. Có người giận quá định cất tiếng thóa mạ thì Cát Xuyên Mộc đã chặn ngang:

- Tại hạ nói như vậy cũng chỉ có ý mưu cầu an lạc cho chưởng môn quý

phái chứ chẳng có hậu ý gì khác. Trong cuộc giao đấu này, Sĩ Khánh không thủ thắng được. Nếu y không bị Thạch Đạt Lang giết thì cũng mang thương tật suốt đời.

Ưng Đằng đứng phắt dậy, tay để vào đốc kiếm, trừng mắt hét lớn:

- Thằng con nít này, sao dám buông những lời ngông cuồng quá sức, không coi ai ra gì cả ?

Cát Xuyên Mộc cười khẩy:

- Tại hạ biết những lời nói thẳng của tại hạ sẽ làm quý vị mếch lòng.

Trung ngôn nghịch nhĩ. Nếu quả thật các vị không ưa, tại hạ xin rút lại

lời nói ấy vậy ! Có điều, tại hạ cũng xin kiếu, không thể tiếp tay các

vị được !

- Ai nhờ ngươi tiếp tay ?

- Thì Hoa Sơn Sĩ Khánh và cả các vị nữa. Các vị đã mặc nhiên có thái độ ấy !

- Láo !

- Vậy nếu không thì tại sao các vị lại đãi ngộ tại hạ như đã làm trong mấy tuần nay?

- Đó chỉ là vì lòng hiếu khách. Chúng ta muốn xử tốt với ngươi. Thế thôi !

- Ha ha ! Nếu chỉ có thế thì tại hạ cám ơn ! Nhưng này, tại hạ cảnh cáo:

nếu các vị bỏ ngoài tai lời tiên đoán của tại hạ, các vị sẽ hối không

kịp. Thạch Đạt Lang không phải con người tầm thường. Y rất nguy hiểm.

Nguy hiểm không những cho chưởng môn các vị mà còn cho cả phái Hoa Sơn

nữa. Tại hạ đã có dịp nhìn đôi mắt y, quyết liệt vô cùng mà cũng tàn

nhẫn vô cùng ...

- Thôi ! Đủ rồi ! Giờ này không phải lúc để ngươi nói những lời làm nhụt nhuệ khí bọn ta !

Nhưng Cát Xuyên Mộc làm như không nghe tiếng. Hay hắn chẳng coi những lời ấy vào đâu. Hắn tiếp, còn cay độc hơn nữa:

- Những kẻ trong cảnh suy tàn thường không chịu nhận lời nói thẳng.

Và chế giễu:

- Tấm cáo thị các vị cho cắm dưới chân cầu là bảng cáo phó của phái Hoa Sơn !

Thật đáng buồn tại hạ phải chứng kiến cảnh trụy lạc của một môn phái vẫn được coi là có nhiều hảo thủ.

Ưng Đằng nhổ bọt vào Cát Xuyên Mộc và soạt một tiếng, đã rút kiếm ra khỏi vỏ.

Đồ chúng Hoa Sơn cũng nhất tề đứng dậy, đao kiếm cầm tay, mặt đằng đằng sát khí.

Nhưng như cắt, Cát Xuyên Mộc phóng cước đá đống lửa bắn tung, xoay mình

một vòng. Người ta chỉ thấy tấm thanh bào của hắn rung động, lưỡi kiếm

dài như cây sào phơi đã lăm lăm trong tay, ngân quang lấp lánh và lưng

hắn đã dựa vào gốc cổ thụ gần đó.

Cát Xuyên Mộc cười gằn. Hiển nhiên nếu bọn Hoa Sơn cùng xông lại công kích thì hắn đã sẵn sàng.

Nhìn cục diện đột nhiên biến chuyển, người tinh ý biết ngay gã thanh

niên tuy trẻ người mà mánh lới thâm độc. Hắn đã dùng những lời khiêu

khích để, trước mặt bọn đồ đệ Hoa Sơn và bao nhiêu khách bàng quan gần

đó, có cơ hội chứng tỏ tài năng. Nếu cần, hắn sẽ ra tay tàn sát hầu làm

lu mờ và áp đảo cả phái Hoa Sơn lẫn Thạch Đạt Lang.

Thật là một hành động cao ngạo và liều lĩnh, nhưng là một sự liều lĩnh có tính toán.

Cát Xuyên Mộc chậm rãi đưa tay kiếm lên ngang mặt, mũi kiếm trỏ thẳng về đằng trước.

Giữa lúc ấy, tiếng một thiếu nữ vang lên lanh lảnh từ phía sơn đạo:

- Cát Xuyên Mộc !

Mặt gã thanh niên vẫn lạnh như tiền. Gã chăm chú nhìn bọn Hoa Sơn, không bỏ sót một cử chỉ. Ưng Đằng đứng trước mặt hắn, hai tay nắm chuôi kiếm, lưỡi kiếm chênh chếch chúc xuống, mũi kiếm chĩa vào hông địch thủ. Thế

kiếm thật vững vàng, thủ không sơ hở mà lúc công chỉ cần